Trying something new (and failed :)))   Leave a comment

 
Lãng xẹt kí
Warning: Tất cả những điều sau đây được viết với tinh thần hư cấu (có dựa trên một chút sự thật) và giải trí cao độ. Mọi ý kiến đả kích xin gửi cho tác giả để tác giả có thể chuẩn bị tinh thần hứng đạn =)) Plus, với tình trạng cụt ý tưởng như hiện nay thì có thể đây sẽ là một cú “three-shots”
Author: RyanMcCain (aka VnDrag and DraNYC)
Gerne: Humor
Rating: K+ (hoặc T, tuỳ tâm Smile
Status: Ongoing

Dedicated to my beloved A3

Viết đi, viết để tiêu sầu. Và hãy đọc đi, đọc cho vơi buồn… Có lẽ nó sẽ không làm bạn cười, nhưng ít nhất hai chúng tôi đã có thể cười….


1. Đòi nợ

“Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao”
Gã chẳng định ngâm câu ấy. Bây giờ đâu phải mùa thu, mà là mùa đông chết tiệt. Và hắn đang co ro ở một góc đường sau khi thua bạc trắng tay. Nếu không phải nội công thâm hậu, hắn đã đứ đừ ở xó nào mất rồi.
Gã là Tiêu phi thần Tiêu Chính Lang.
Nhưng…
Mọi người gọi gã là Tiêu thần khuyển. Gã cũng chẳng hiều tại sao lại thế. Gã chẳng đắc tội với ai bao giờ. Hiềm một nỗi gã thích bắt nạt những cô nương nhỏ tuổi và yếu hơn gã. Thường thì các cô nương như vậy không nhiều, và gã thường bị ăn vả. Và họ sẽ gọi gã là “cẩu tặc”. Vậy là mọi người gọi gã là “thần khuyển” (một hình thức nói giảm nói tránh – nhìều cẩu quá sẽ dẫn tới “thần cẩu”)
Gã đang đói. Gã vừa thua bạc hết sạch tiền rồi. Gã vận đen, nhưng mê chơi bạc không dứt ra được. Và giờ gã đang phải trốn những tên đòi nợ. Gã cũng thua mất cái áo của mình rồi.
- Nó kìa! – Một giọng nam nhân ở đằng xa vang lên.
- Oh my Hollywood! – Gã phun ra một câu tiếng Anh học mót (Gã chẳng hiểu nói thế có nghĩa là gì, chỉ biết cứ khi bực mình hay bị bất ngờ là gã phun ra câu đó)
Người vừa nói và hiện đang đuổi theo hắn là Nhã Kiến Linh. Hắn to gần gấp đôi gã, nhưng lại lùn hơn gã. Tuy vậy, một lần đọ sức với họ Nhã, đôi “bàn toạ” của hắn đã phải lót lá chuối và mo cau gần một tháng để ngồi cho đỡ đau. Và thật xấu số thay, Nhã Kiến Linh là một tên đòi nợ.
- Ngươi có quay lại đây không, tên ăn quịt! – Nhã Kiến Linh lại quát lên.
- Trời ơi, cút đi! – Gã hét toáng và chạy mất.
- Đứng lại! – Cả một đám đông theo đuôi Nhã Kiến Linh để đuổi họ Tiêu hét lên.
Nhã Kiến Linh lại quát:
- Đứng lại, đồ ngu! Ta đến thoả thuận với ngươi chứ đâu có đến bắt ngươi.
Nghe gọi, Tiêu Chính Lang đứng phắt lại.
- Ngươi gọi ta?
- Phải, đồ ngu!
Thật lạ vì Tiêu Chính Lang không nổi doá. Mà cũng không có gì lạ lắm, ai cũng gọi hắn như thế mà.
- Ngươi muốn thoả thuận gì? – Hắn ưỡn ngực hỏi.
- Mặc áo vào đã, người có 3 giẻ xương sườn mà cứ thích phơi ra là sao nhỉ? – Họ Nhã vứt cho gã cái áo rách, gã vội vàng tròng nó vào người (mặc dù cái áo đầy rận, plus bị rách ngay ở bụng).
- Sao, thoả thuận gì?
- Bây giờ ta sẽ cho ngươi ba ngày để trốn – Nhã Kiến Linh giơ ba ngón tay lên. – Sau ba ngày, ta sẽ đi tìm người trong một tháng. Nếu không thấy thì ta xoá nợ cho. Thấy thì đi làm trả nợ.
- Làm việc gì?
- Ví dụ… Đi dọn chuồng ngựa…
- Phòng của ngươi chứ gì!
- Láo toét! – Nhã Kiến Linh tát Tiêu Chính Lang bay thẳng vào góc tường.
- Ui da!
- Đáng đời! Giờ nghe cho kĩ đây: Cho ngươi ba ngày ba giây… Chuẩn bị… 3, 2, 1, Chạy!!!
Tiêu Chính Lang vội vã bật dậy chạy bán sống bán chết. Có lẽ gã đã chạy qua Mĩ rồi, nếu có thể. Nhưng nếu gã có thể thì làm gì còn ai không thể? Gã cho là Nhã Kiến Linh không thể, nhìn béo thế cơ mà. Nhưng cái đồ quái vật ấy thì biết thế nào được. Và gã không muốn mạo hiểu để cuối cùng phải đi dọn cái phòng hắn… í lộn, cái chuồng ngựa. Thế thì phải khôn hơn thôi. Vậy là gã chạy, trối chết chạy, chạy như không còn có ngày mai. Gã chạy hăng tới nỗi sau khi trèo đèo lội suối chán chê rồi gã mới nhớ ra là có cầu, và gã lại còn thộn tới nỗi không đi tiếp mà vòng trở lại để đi qua cầu. Thế là mất toi nửa ngày.
Tối hôm đó, gã đến một thôn nhỏ. Gã ngủ ở đó tới nửa đêm rồi mò dậy, ăn trộm ít quần áo lành mặc vào người rồi lại chạy tiếp. Chó sủa ran, gã đá chúng và kết quả là phải đi tiêm phòng dại (Quả báo).
Khoảng canh tư, hắn chạy tới Dương gia trang. Chó sủa ran. “Chó, lại chó!” Gã bực mình nghĩ và tung người lên tầng hai. Gã lủi vào trong một căn phòng và thở dốc.
Thở một hồi, trấn tĩnh lại rồi, gã mới nghĩ tới cái bụng kẹp lép đang réo ùng ục của mình. Từ sáng tới giờ đã ăn gì đâu. Mà thực ra là từ đầu tuần tới giờ gã đã ăn gì đâu. Thế là gã bắt đầu hít hít. “Phòng của nữ nhân, khoảng 16 tuổi, đang tuổi ăn tuổi lớn => trong phòng có nhiều đồ ăn. Có một bát mì ăn dở, cộng thêm rất nhiều hoa quả. Lạy Chúa là béo!” Gã nghĩ vậy và bắt đầu sục sạo tìm bát mì.
Khi chạm được tay vào bát mì cũng là lúc Tiêu Chính Lang lạnh toát sống lưng. Có một bàn tay lạnh toát vừa chạm lên tay gã. “Tranh ăn với ông à?!” Gã nghĩ thầm và hít hít “Chết rồi, khổ chủ!”
Chợt một ngọn nến sáng lên, và quả nhiên người cũng đang dọ dẫm lọ mọ ở đó là khổ chủ của căn phòng sặc mùi nước hoa…. mai. Vâng, nàng chính là Dương Thanh Mai “liễu yếu đào tơ” của Dương gia trang, một cô nương nổi tiếng lườm sắc (Nếu cái lườm có thể giết người thì đã có mấy trăm trang hảo hán chết dưới cái lườm của nàng rồi), người thon thon nhưng không quá mi nhon (thực ra ai cũng bảo nàng béo, nhưng nếu mà không nói thế thì sẽ bị nàng hạ độc thủ). Hiện nàng đang mặc một bộ đồ trắng nên trông nàng hao hao một con ma hiện hồn. Hình như nàng định nói điều gì đó. Nhác trông thấy môi nàng mấp máy, Tiêu Chính Lang vội vã tung tay điểm á huyệt nàng, sau đó mới yên tâm húp nốt bát mì ăn dở của nàng.
- Có mỗi cái huyệt mà cũng không điểm trúng, ngu hết cỡ thợ mộc!
Tiếng nói “thanh thanh cao cao” của Mai tiểu thư khiến họ Tiêu phun sạch sẽ chỗ mì vừa đưa vào miệng ra. Gã quát… khẽ:
- Cái gì? Ngươi nói ai ngu?
- Trong phòng có ta và ngươi, không nói ngươi chẳng lẽ nói ta?
- Có thể lắm chứ…
Mai tiểu thư nghe đến đó thì máu nóng bốc lên, không kìm được quát lớn, không cho Tiêu Chính Lang ú ớ thêm câu nào
- Người đâu, bắt thằng “ngu sĩ” này lại cho ta! (tên độc) Chúng bay làm ăn kiểu gì mà lại cho hắn xông vào phòng của Dương Thanh Mai ta hả? Muốn bị trừ lương 50% à? Ta còn chưa xử tội chơi bài mà không thèm gọi ta đó!
Họ Tiêu thầm kêu khổ. Gã biết hôm nay mình đụng thứ dữ rồi. Dương Thanh Mai nổi tiếng “dịu dàng”, ai được cô ban cho mấy lời (trong vài tháng), thường nếu không nổi điên cũng không lao xuống biển tự tử (Xét cho cùng thì tự tử vẫn là điên. Ai lại đang sống nhăn rồi xông ra tự tử bao giờ?!) Nói tóm lại là gã đụng thứ dữ rồi. “Nhưng thà để nó bắt còn hơn là đi dọn phòng… chết, lại nhầm, đi dọn chuồng ngựa cho họ Nhã chết tiệt kia. Chưa kịp viết di chúc rồi.” Gã nghĩ vậy.
Mãi một lúc sau mới thấy đám gia nhân của nàng Dương lục tục chạy vào, đứa nào cũng lăm lăm kiếm trong những bàn tay không hề hộ pháp nhưng vô cùng núc ních. Chúng đồng loạt phóng kiếm chém họ Tiêu, nhưng vì trình độ quá cùi nên chưa đâm tới đã bị gã đá vòng cầu một cái văng hết kiếm. Dương Thanh Mai thấy vậy thì tức nổ đom đóm mắt. Nàng giậm chân đùng đùng, giật lấy một thanh kiếm và quát.
- Một lũ ngu, tránh ra xem đại tiểu thư của các ngươi trổ tài đây!
Nói đoạn, nàng múa luôn bài Thanh Mai Vũ Trung. Đây là bài kiếm nàng đã sáng chế ra vào một hôm trời mưa tầm tã, mà nàng thì lại quên mang ô. Thế là nàng phải vung kiếm múa quanh đầu cho đỡ ướt. Bài này mang ra trình diễn thì trông cũng đẹp, nhưng lúc lâm trận để tấn công địch nhân thì chả có tấc dụng gì. Mà không hiểu do mắt mũi kèm nhèm thế nào mà nàng Dương không những chả đâm trúng địch nhân, lại còn xén bớt một ít tóc của mình. Tiêu Chính Lang thấy thế thì không nhịn được, phá ra cười ha hả. Mai tiểu thư nghe vậy tức quá, giậm chân thình thịch.
- Ngươi cười cái gì! Ai cho ngươi cười? Ai cho ngươi cười!
Dương lão gia ở lầu dưới nghe có tiếng huyên náo ở phòng nữ nhi thì lo lắm, vội vàng mặc áo ngoài, xách kiếm chạy lên lầu. Vừa đẩy cửa xông vào, lão đã thấy đập vào mặt một tên bẩn không thua gì Cái bang, ria mép râu cằm mọc tùm lum, môi vều, mũi to, mắt trố. Dương lão tức lắm, mới quát con gái.
- Con với cái, thế này à? Nửa đêm nửa hôm dắt “bạn giai” vào phòng đánh nhau làm gì thế hả? Ngươi có biết mãi vừa rồi ta mới ngủ được vì nghe má má ngươi “Kéo gỗ” không hả?
Mai tiểu thư cũng la toáng:
- Gia gia, hắn bắt nạt con! Hắn không chịu để cho con đâm trúng!
Dương lão cười thầm “Ai mà chịu đứng lại cho ngươi đâm trúng chứ, ra đường mà như thế để chúng nó tẩn cho à!” Tuy vậy, Dương lão cũng ưỡn ngực ra oai. Không thì mất mặt cho lão quá, dù gì thì cũng mang tiếng có họ với Thần điêu đại hiệp.
- Đâm hâm mà cứ thích vênh. Ngươi tránh qua một bên coi ta báo thù cho ngươi nè!
Dứt lời, lão liền thi triển Toàn Chân kiếm pháp. Kiếm pháp của người ta uyển chuyển như thế, mềm mại như thế, kiếm pháp của lão không khác gì cây sậy đang vẫy cành. Tiêu Chính Lang buồn cười quá mà không dám cười, gã nghĩ “Cha con lão đang tấu hài cho ta coi hả?” Nghĩ vậy, gã cũng uốn éo qua lại để tránh né, tuyệt không đánh trả. Dương lão thấy mãi đối thủ không gục thì bực lắm, lại được thêm cô con gái cưng ở ngoài đá xoáy.
- Sao gia gia nói là trả thù cho hài nhi? Gia gia có đam trúng đâu, thế mà suốt ngày gia gia chỉ có mắng hài nhi thôi…
Dương lão bị chạm tự ái bèn nổi khùng chơi bẩn. Từ trong ống tay áo lão phóng ra mấy mũi ngân châm. Tiêu Chính Lang nhác thấy mấy mũi châm thì hãi hùng nhớ tới cảnh mình bị tiêm phòng ngày bé, sợ quá bèn nằm bẹp xuống đất giả chết. Dương lão thấy đối phương nằm bỗng dưng ngã ngửa như chuối bị đốn gốc thì mừng hết lớn, vênh váo tra kiếm vào bao đi xuống nhà, không quên vênh nốt với con gái rượu
- Đó, đồ khỉ, người ta đang ngủ!
- Tại tự dưng gia gia lên đây đó chứ!
- Trật tự!
Tiếng Dương lão vừa dứt, Tiêu Chính Lang đã lồm cồm bò dậy.
- Ổng đi chưa?
- Rồi! – Dương tiểu thư hậm hực. Chợt nhận ra địch thủ vẫn sống nhăn, nàng hãi quá, vội nhặt kiếm lên ngoáy tiếp bài Thanh Mai Vũ Trung. Tiêu Chính Lang ngứa hết cả mắt, lại gầm lên
- Sao võ của ngươi ngu thế hả? Đưa đây!
Nói xong giật phắt kiếm và tiếp tục vênh váo
- Nhìn ta đâm đây nè! (Một thể loại nữa đi tự tử, thật là điên hết biết mà!)
Khi gã gầm thì rất hùng hổ, khi gã đưa kiếm xuống thì cũng rất hùng dũng, nhưng khi gã đưa mắt sang nhìn Mai tiểu thư thì bao nhiêu chữ “hùng” bay hết sạch. Bởi mặt nàng giờ lạnh còn hơn tiền. Gã chột dạ nghĩ “Con bé này nó có bị chập cheng không vậy? Lúc nóng lúc lạnh, có phải người không đó?” Gã tằng hắng.
- Ta đâm đây nè.
- Đâm kệ ngươi, liên quan gì đến ta! – Mai tiểu thư nghinh mặt, giọng rất ra vẻ khinh thường. Tiêu Chính Lang nghe thế thì máu sôi lên, đâm kiếm xuống bụng sâu khoảng… 1cm. Từng đấy cũng đã đủ làm máu phụt ra và làm Mai tiểu thư xanh mặt. Nàng la bài hãi.
- Đồ ngu kia! Sao ngươi tự đâm mình?! Ta sợ máu, đồ ngu! Muốn đâm thì ra ngoài kia!…
Tiêu Chính Lang liên tục bị gọi là đồ ngu thì giận tím cả mặt, quát trả
- Đồ khỉ con kia, ngươi bảo ai ngu? Hả? Ngươi nói ai ngu?!
Hai bên cãi nhau qua lại, lại đánh thức Dương lão (vừa mới chợp mắt được 2 phút). Và Dương lão lại xách kiếm xách áo chạy lên.
- Lại cái gì thế hả???!!!!
- Tại nó!
- Tại hắn!!!
…..

[To be continued...]

Về Đầu Trang

Posted Tháng Mười Hai 16, 2011 by VnDrag in Uncategorized

How to train your dragon book I Vietnamese   Leave a comment

Fan work :) ) Just the first 2 parts

HOW TO TRAIN YOUR DRAGON

Lời nhắn từ tác giả

Khi tôi là một cậu bé, thời đó còn có rồng. Những con rồng thật vĩ đại và khủng khiếp của trời xanh làm tổ trên đỉnh vách đá như những con chim khổng lồ đáng sợ. Những con rồng nâu nhỏ, đuôi cụt săn chuột theo một đội hình hoàn hảo. Những con Rồng Biển to lớn tới mức phi lý, to bằng hai mươi lần cá voi xanh, những con vật bị chúng giết cho vui. Các bạn sẽ phải công nhận với tôi rằng loài rồng đang biến mất nhanh chóng tới độ có lẽ chúng sẽ sớm tuyệt chủng. Không ai biết chuyện gì đang xảy ra. Chúng quay trở lại đại dương của chúng, chẳng để lại một chiếc xương, một chiếc nanh cho người đời sau nhớ tới mình. Vậy nên, để loài sinh vật tuyệt vời này không bị lãng quên, tôi sẽ kể lại câu chuyện thật thời ấu thơ của mình. Tôi không phải là cậu bé có thể luyện rồng chỉ trong một cái nhướn mày. Tôi không sinh ra cho những chuyện anh hùng. Tôi thực sự phải dành nhiều công sức. Đây là câu chuyện về con đường trắc trở để thành một người hùng.

 1)    Hãy bắt rồng trước đã

Lâu lắm rồi, trên hòn đảo Berk hoang dã và lộng gió, một cậu bé Viking với cái tên thật dài đã đứng vững vàng trong làn tuyết. Hiccup Horrendous Haddock đệ Tam, niềm hi vọng và là thừa kế của Tộc trưởng Tộc Viking Lông Lá Hung Hăng (Hairy Hooligan), đã cảm thấy muốn ốm khi thức dậy vào buổi sáng hôm đó. Mười chàng trai, trong đó có Hiccup, đang hi vọng được trở thành thành viên chính thức của bộ tộc sau khi qua được buổi Kết nạp Rồng. Họ đang đứng trên một bãi biển tiêu điều nằm ở nơi ảm đạm nhất trên cả đảo Berk hoang vu. Một trận tuyết đổ xuống.

“TẬP TRUNG VÀO ĐÂY!” Đó là tiếng của Gobber “Tiếng ợ”, người chiến binh điều hành buổi Kết nạp “Đây sẽ là chiến dịch đầu tiên của mấy đứa, và Hiccup sẽ điều hành cả đội!”

“Ôi, đừng là Hiccup chứ!” Dogsbreath “Ngốc” than thở cùng với hầu hết những người khác “Không thể để Hiccup chỉ huy được, thưa ngài, cậu ta là đồ VÔ DỤNG!”

Hiccup Horrendous Haddock đệ Tam, hi vọng và thừa kế của Tộc trưởng Tộc Viking Lông Lá Hung Hăng chùi mũi một cách khốn khổ bằng ống tay áo. Cậu đứng chìm thêm vào lớp tuyết.

“AI cũng có thể giỏi hơn Hiccup!” Snotlout “Mũi Nhầy” mỉa mai “Tới Fishlegs còn giỏi hơn Hiccup”. Fishlegs bị lác và điều đó khiến cho cậu gần như bị mù, và cậu bị dị ứng bò sát.

“YÊN LẶNG!” Gobber gầm lên “Ai còn nói nữa sẽ ăn hà thay bữa trưa trong suốt BA TUẦN TỚI ĐẤY!”

Mọi người lập tức yên lặng. Con hà nửa giống giun, nửa lại giống nhầy mũi, và còn lâu mới ngon bằng hai món kể trên.

“Hiccup sẽ chỉ huy, đó là mệnh lệnh đấy!” Gobber là, và giọng của ông chẳng khi nào nhỏ hơn tiếng la đó cả. Gobber cao 7 feet, có một tia nhìn đáng sợ trong con mắt còn lại của ông, và bộ râu ông như pháo hoa vậy. Mặc dù trời buốt giá, ông chỉ mặc một cái quần lông ngắn và một chiếc áo da hươu, để lộ ra làn da đỏ như tôm hùm và cơ bắp cuồn cuộn. Ông đang cầm một bó đuốc trong một bên tay vĩ đại.

“Hiccup sẽ chỉ huy các cậu, mặc dù ta phải thừa nhận rằng cậu bé thực sự vô dụng, bởi vì Hiccup là con trai TỘC TRƯỞNG, và đối với người Viking thì quy luật là thế đấy. Mấy đứa nghĩ mình đang ở đâu hả, Cộng hoà La Mã chắc? Dù sao thì đó cũng chỉ là vấn đề nhỏ thôi. Hôm nay các cậu ở đây để chứng tỏ rằng mình là một người Viking Anh hùng. Và theo phong tục cổ, các cậu….” Gobber kịch tính dừng lại “HÃY BẮT RỒNG TRƯỚC ĐÃ!”

“Ồ, sẽ phải chịu đựng nhiều đây” Hiccup nghĩ

“Rồng là loài khiến ta được đề cao!” Gobber quát lên “Ngày càng ít người luyện diều hâu để săn chúng, càng ít người thuần ngựa để chở chúng về. Chỉ có những NGƯỜI HÙNG VIKING mới có gan thuần phục sinh vật hoang dã nhất, nguy hiểm nhất trên mặt đất này” Gobber đứng nghiêm trang trong làn tuyết “Buổi Kiểm tra Kết nạp sẽ có ba phần. Phần đầu và cũng là nguy hiểm nhất, đó là bài kiểm tra về lòng can đảm và kỹ năng đột nhập. Nếu muốn trở thành người của tộc Lông Lá Hung Hăng, các cậu đầu tiên phải bắt rồng của mình. Và đó là LÝ DO–” Gobber tiếp tục nói to hết cỡ “–tôi đưa các cậu tới nơi này. Hãy nhìn Vách đá Rồng Hoang đi.”

Mười chàng trai ngửa đầu về sau. Vách đá cao chóng mặt trước mắt họ, đen ngòm và trông thât xui xẻo. Vào hè bạn có khi chẳng thể thấy vách đá bởi rồng đủ chủng loại và kích cỡ sẽ vây lấy cái vách, cắn xé và cào cấu, tiếng động của chúng vang khắp nơi trên đảo Berk. Nhưng giờ lũ rồng ngủ đông và vách đá trông thật tĩnh lặng, trừ tiếng ngáy trầm trầm đáng ngại của chúng. Hiccup có thể cảm thấy sự rung động bên dưới đôi chân cậu.

“Giờ thì” Gobber nói “Các cậu có thấy bốn cái hang xếp thành hình đầu lâu ở lưng chừng vách đá kia không?” Các chàng trai gật đầu “Trong hang ở vị trí mắt phải của đầu lâu là Động Nuôi Rồng, nơi mà NGAY LÚC NÀY ĐÂY, ba ngàn rồng non đang ngủ đông những tuần cuối.”

“Ồ”. Các chàng trai khẽ kêu lên một cách hứng thú.

Hiccup nuốt nước bọt thật mạnh. Cậu vô tình biết rõ về loài rồng hơn tất cả những người bạn đang đứng đó. Từ khi còn là một cậu bé, cậu đã bị loài sinh vật này quyến rũ. Cậu dành hàng giờ đồng hồ bí mật quan sát rồng (Những người quan sát như vậy thường bị coi là gàn dở và kỳ cục, vậy nên mới cần có sự bí mật) Và những điều Hiccup học được về rồng dạy cho cậu biết rằng việc đi vào cái động có tới ba ngàn con rồng là một hành động điên rồ. Nhưng không ai có vẻ quan tâm lắm.

“Trong vài phút sau đây ta muốn các cậu lấy một cái giỏ ở đây và trèo lên vách đá đó” Gobber ra lệnh “Khi đã ở đó rồi, các cậu phải tự lo cho mình. Ta không thể chui lọt cong đường dẫn vào Động Nuôi Rồng. Các cậu sẽ YÊN LẶNG đi vào động — kể cả cậu nữa, Wartihog, trừ khi cậu muốn làm bữa khai xuân cho ba ngàn con rồng đói, HA HA HA” Gobber cười gập người vì câu nói đùa của mình rồi tiếp tục “Rồng ở cỡ này chưa gây hại cho người, nhưng một số lượng lớn tới vậy sẽ lao vào các cậu như cá ăn thịt ấy. Các cậu sẽ chẳng còn lại gì đâu, kể cả béo như Wartihog, trừ một nắm xương trắng và mũ trụ. HA HA HA! Vậy nên… các cậu sẽ NHẸ NHÀNG đi vào đó và mỗi cậu sẽ TRỘM một con rồng đang ngủ. Có ai hỏi gì không?” Không ai hỏi câu nào “Trong trường hợp hiếm hoi khi các cậu có ĐÁNH THỨC rồng – mà chỉ có đồ ĐẠI NGỐC mới làm vậy – hãy lập tức lao ra khỏi hang. Rồng không thích tiết trời lạnh và tuyết, chắc chắn chúng sẽ từ bỏ ý định săn đuổi.”

“Chắc chắn ấy hả? Thế cũng khá yên tâm đấy” Hiccup nghĩ

“Ta khuyên các cậu nên dành thời gian chọn rồng. Chọn rồng đúng cỡ rất quan trọng, vì đó là con rồng sẽ bắt cá cho các cậu, săn hươu cho các cậu. Các cậu hãy bắt một con rồng sau này sẽ chở mình khi chinh chiến, khi các cậu lớn hơn và trở thành chiến binh của bộ tộc.Nhưng tuy vậy, các cậu cũng cần một con vật thực sự ấn tượng, thế nên ta khuyên các cậu hãy lấy con to nhất vừa với cái giỏ của mình. Đừng nán lại QUÁ lâu trong động –”

“Nán lại trong cái hang chứa tới BA NGÀN CON RỒNG ư?” Hiccup nghĩ

“Ta cũng không cần nói rằng” Gobber vui vẻ tiếp tục “Nếu các cậu định quay lại điểm tập kết mà không có rồng thì chuyện về đây các cậu đừng nghĩ tới nữa. Ai bị TRƯỢT sẽ bị trục xuất ngay lập tức. Tộc Lông Lá Hung Hăng không cần những kẻ THẤT BẠI, chỉ những người khoẻ mạnh mới được ở lại.”

Hiccup xịu mặt nhìn về phía chân trời. Trong tầm mắt cậu chẳng có gì ngoài tuyết và biển xa. Việc trục xuất chẳng lấy gì làm hứa hẹn.

“Được rồi” Gobber giục “Mỗi cậu lấy một cái giỏ và bắt đầu đi.”

Các chàng trai lao đi lấy giỏ, nói chuyện vô cùng hào hứng

“Tớ sẽ bắt một con Monstrous Nightmare với bộ vuốt thật kinh khủng. Chúng sẽ đáng sợ lắm đó.” Snotlout nói giọng khoe khoang.

“Ôi im đi, Snotlout, cậu không làm vậy được đâu” Speedi-fist nói “Chỉ Hiccup mới được bắt Monstrous Nightmare thôi, cậu phải là con trai tộc trưởng trước đã” Hiccup là con trai Stoick Vĩ đại,vị tộc trưởng đáng sợ của tộc Lông Lá Hung Hăng.

“Nấc-Cục ấy hả?’ Snotlout mỉa mai “Nếu cậu ta cứ tiếp tục vô dụng như khi ở Bashyball thì việc cậu ta bắt được một con Basic Brown cũng đã quá may mắn cho ta rồi đấy”

Basic Brown là loài rồng thông thường nhất, một con quái dễ thuần nhưng chẳng mấy hấp dẫn.

“IM ĐI RỒI XẾP HÀNG VÀO, MẤY CON NÒNG NỌC KHỐN KHỔ NÀY!” Gobber quát lên. Các chàng trai chạy vội vào vị trí, giỏ đeo trên lưng, đứng rất tập trung. Gobber đi dọc theo hàng và thắp đuốc trên tay mỗi người từ ngọn đuốc của ông. “TRONG NỬA GIỜ NỮA CÁC CẬU SẼ LÀ MỘT CHIẾN BINH VIKING. VỚI KẺ ĐỒNG HÀNH CHUNG THUỶ BÊN MÌNH, HOẶC LÀ SẼ ĂN SÁNG VỚI WODEN Ở VALHALLA VỚI RĂNG RỒNG CẮM SAU MÔNG!” Gobber hét lên đầy nhiệt huyết.

“CHẾT HAY VINH QUANG!” Gobber quát

“CHẾT HAY VINH QUANG!” Tám chàng trai hét lên theo ông

“Ta chọn chết thôi.” Hiccup và Fishlegs buồn rầu nghĩ. Gobber ngưng lại, đưa tù và lên môi. “Đây có lẽ là giây phút tệ nhất đời mình CHO TỚI GIỜ” Hiccup nghĩ trong lúc đợi tiếng tù và. Và nếu tiếng tù và đó mà to thì lũ rồng sẽ tỉnh giấc trước khi ta kịp bắt đầu mất!

“PARRRRRRRRP!” Gobber thổi tù và

Posted Tháng Sáu 24, 2011 by VnDrag in Uncategorized

Vấn đề thứ 19: Đứa em họ tai quái   Leave a comment

Sau chuyến đi Paris thất bại (Đối với tụi Shinichi), kỳ nghỉ hè đột nhiên trở nên buồn quá xá cỡ. Mà với ai chứ với mấy tay con trai hiếu động thì không thể nào chấp nhận được. Vì thế nên Shinichi rủ rê cả nhóm đến chơi với hai đấng thân sinh quý hóa của mình ở Mỹ. Kỳ nghỉ còn tận 2 tháng cơ mà, dại gì!
Vì thế nên vừa về Nhật được mấy hôm, cả nhóm đã lại lục tục sắp xếp hành lý, đồ đạc, mỗi đứa tự túc một cái vé đi Mỹ. Ban đầu, tụi nó định đổ dồn trách nhiệm mua vé cho Shinichi, nhưng chàng chối đây đẩy, và lý do của chàng là “Tự túc là hạnh phúc, hạnh phúc sẽ khiến các cậu cười, mà một nụ cười là mười thang thuốc bổ!” Trước lý do cà chớn của Shinichi, tụi Heiji đành cười…. mếu xệch!
Thế là ngày hôm sau nữa, lúc trời tờ mờ sáng ở Mỹ, tức là khoảng 5 giờ, căn nhà của gia đình Kudou bị rung chuyển dữ dội do một tràng tiếng gõ cửa lộc cộc vang lên. Cùng với đó là tiếng kêu nghe rất chi ai oán
- Mẹ ơi, mẹ! Mở cửa cho tụi con, mở cửa, làm gì mà “nướng” ghê dữ vậy?
Bà Yuukiko đang giấc ngủ ngon, nghe có tiếng ồn bên dưới, theo bản năng xua tay lia lịa
- Bé Shin, mẹ đang ngủ…
Đang nói dở, tự nhiên bà giật bắn
- Bé Shin?!
Phu nhân Nam tước bóng đêm vội vàng chạy xuống nhà mở cửa. Khi thấy cả đống đầu cổ lố nhố ngay trước cửa nhà, xém tí nữa thì bà té ngửa.
- Trời đất, mấy đứa làm gì mà tới đông dữ vậy, đã vậy còn không báo trước chứ!
- Mẹ hỏi lạ! – Shinichi nhăn mũi, thả phịch túi hành lý xuống đất. – Thì tụi con đi thăm bố mẹ chứ đi đâu.
Tiếng động khiến cho ông Yuusaku đang ngủ ở nhà trên choàng tỉnh. Ông vội vàng xuống kiểm tra xem đứa nào làm náo loạn nhà ông. Khi biết đứa đấy là ai rồi, ông liền sung sướng reo ầm như trẻ nít
- A, Kuđơ, con trai, con đến khi nào vậy, con khỏe không?
Shinichi nhăn hí
- Dạ, con sẽ khỏe nếu bố đừng gọi con là Kuđơ nữa!
Trong khi những đứa tinh ý như Heiji, Saguru và Kaitou đứng cười hi hí thì Ran thắc mắc
- Kuđơ là ai ạ?
Shinichi đau khổ cầu khấn lầm rầm rằng không đứa nào giải thích cái tên đấy cho Ran nghe.
Lời khấn của cu cậu linh nghiệm liền. Nhưng cu cậu khấn chưa đủ. Vì lúc đấy Heiji cười hí hí, vọt miệng nói với Ran
- Kuđơ là ai à? Ngoài… “đấng phu quân” yêu “quái” của Ran ra thì còn ai vào đây nữa.
Nói xong Heiji co giò chạy biến. Ran biết mình sụp hố thì đã muộn quá rồi, lại không trút giận vào hung thủ được, cô nàng tức mình đấm nứt cánh cửa nhà ông bà Kudou làm hai người mếu xệch miệng, nghĩ đến cái viễn cảnh trước mắt là sẽ phải trả tiền sửa cái cửa gỗ sồi, viễn cảnh thứ hai là nhỡ sau này thằng con mình rước vợ về nhà mà cứ suốt ngày chọc giận nó thì nhà nào chịu nổi!
Sau khi đã yên vị đâu vào đấy trong nhà rồi, bà Yuukiko sau khi đã hỏi thăm từng đứa một, đã nói chuyện và cùng tên tiểu tử Viễn chòng ghẹo nhau một hồi rồi thì mới bắt đầu chuyển đề tài
- Thằng bé Johnathan hỏi con mãi đấy.
Ban đầu Shinichi ngớ ra như vừa từ trên trời rớt xuống. Rồi cu cậu ồ lên
- À, tên tóc đỏ. Hắn hỏi gì con ạ?
- Thằng bé hỏi bao giờ con tới
- Chi ạ?
Bà Yuukiko cười bí ẩn
- Nó có một đứa em họ…
Câu trả lời cụt lủn của bà không thỏa mãn được câu hỏi của Shinichi. Anh chàng nhăn nhó
- Thì sao ạ?
- Thằng em họ của Johnny tên là Flynn. Nó hâm mộ truyện thám tử cuồng nhiệt. Nó nghe phong thanh anh họ nó quen một thám tử lừng danh, thế là…
Tới đây thì Shinichi hiểu ra
- À, hắn lại nhờ vả con gặp thằng nhóc Flynn chứ gì.
- Đúng rồi đó, Shinichi – Ông Yuusaku gật đầu – Hiện nay hai anh em nó đang cùng cô bé Mag nào đó đi nghỉ ở Santa Barbara. Mai nhà mình sẽ tới đó.
Shinichi và lũ bạn tròn mắt
- Sớm vậy ạ?
Bà Yuukiko gật đầu.
- Ừ. Được gặp cùng lúc nhiều thám tử thế này, chắc nhóc Flynn khoái lắm.
Suy nghĩ một hồi lâu, Shinichi gật đầu.
- Vâng, mai mình đi.
Rồi cu cậu quay mình đi lên gác, đâu có biết ở đằng sau hai đấng thân sinh của mình lại vừa trao nhau cái nháy mắt vô cùng bí hiểm.
Chuỗi ngày đau khổ của Shinichi ở Santa Barbara bắt đầu vào hôm qua, khi nó gặp thằng nhóc Flynn.
“Nhóc” Flynn, theo lời của anh họ nó, là một thằng nhóc 16 tuổi. Tuy mới 16 tuổi, nhưng nó có một chiều cao vô cùng đáng sợ! Trong khi ông anh John của nó có chiều cao rất lý tưởng là 1m90, thì thằng nhóc em hắn lại cao tới 1m97. Nó giữ vị trí rất quan trọng trong đội bóng rổ trung học. Khi nó nhảy úp rổ thì chỉ có thánh mới ngăn được nó. Không những thế, thằng nhóc còn tập Judo nữa, nên nó trông cực kỳ to con lực lưỡng.
Trước hôm gặp mặt, John đã cẩn thận nhắc trước
- Nè, đến lúc gặp Flynn, đừng có shock mà té ngửa ra đất đó, nghe chưa?
- Đừng lo, chiều cao của tôi cũng đâu có khiêm tốn – Shinichi cười hè hè
Vậy mà đến hôm sau, lúc gặp Flynn, xém tí nữa thì Shinichi ngã ngửa. Thằng nhóc Flynn đứng cạnh Shinichi phải cao hơn hẳn 1 cái đầu, đấy là chưa kể đến chuyện tay nó như cái gọng kìm, nó bắt tay Shinichi mà như kẹp tay cu cậu. Không biết là do quá phấn khích hay là do Flynn đang phô diễn sức mạnh. Nhưng dù thế nào thì nó cũng làm Shinichi méo xệch miệng.
Flynn vừa bắt tay vừa hớn hở
- Chào anh, em là Flynn Rosseter. Em hâm mộ truyện thám tử lắm, nên em rất muốn được gặp một thám tử, nhất là thám tử lừng danh như anh.
- Ờ, ờ… – Thằng nhóc tuôn một tràng mà Shinichi chỉ nói được có hai tiếng.
John đứng bên cạnh, nạt
- Nè nhóc, nhẹ tay thôi, kẻo ông anh thám tử ẻo lả của nhóc ngất đó!
Flynn chu môi
- Có anh ẻo lả ấy!
- To miệng gớm nhỉ! – John sầm mặt – Anh mày cũng có võ đó nghe! Cẩn thận cái mồm!
- Em không sợ anh!
Trong khi đó Shinichi nhăn nhó
- Ai ẻo lả hả?
- Cậu đó. Tôi khuyên cậu này, thật lòng đấy, cậu nên luyện tập thể hình để giữ lại cô vợ của cậu đi.
- A ha, hóa ra anh Shinichi đã có ý trung nhân rồi, thế mà em cứ tưởng… – Thằng nhóc Flynn vỗ tay và nhảy loi choi
Câu nói cuối cùng làm mặt Shinichi chuyển sang màu tím hoa cà. Cu cậu vừa giận vừa ngượng, tức cái đòn đá xoáy của John không để đâu cho hết. Và cu cậu cũng khổ sở nghĩ thầm
- Thằng nhỏ Flynn còn hành hạ mình đến bao giờ đây?
Hai ngày sau đó, tụi trẻ cùng hai vị tiền bối đi Florida, California và Los Angeles. Nhà Rosseter đã hào phóng bao cả nhóm tour miễn phí đi thăm Disneyland và xưởng vẽ hoạt hình của hãng Walt Disney. Đương nhiên những nơi này rất hoành tráng, vì thế nên tụi Shinichi không ngớt miệng trầm trồ.
Flynn còn hí hửng hơn nữa. Nó phổng mũi tự hào về bố của mình. Nó tí tởn chỉ một bức vẽ, trong bức vẽ là một thanh niên áo xanh đang đứng dựa người vào thân cây.
- Í, tên hắn giống tên em đó. Hắn là Flynn Rider.
- Tên hắn giống mà tính hắn cũng giống luôn! – John trêu nhóc em
- Là sao? – Flynn ngơ ngác
- Này nhé, trong phim hắn là tên trộm đúng không?
- Dạ đúng!
- Thì chú mày cũng thế!
Flynn giãy nảy
- Em thế hồi nào?
John xì một tiếng dài
- Lại chả thế, tháng trước ai lấy bằng lái và chìa khóa xe của anh?
Flynn gãi đầu
- Dạ… em mượn mà
- Mượn có hỏi không? – John hất mặt
- Dạ… không!
Chỉ đợi có vậy, John hất luôn cả hàm lên, hướng vào mặt nhóc em
- Thế thì không phải trộm là gì, lại còn trộm vặt nữa chứ, còn tệ hại hơn tay Flynn Rider.
Flynn biết mình sập bẫy của ông anh thì đã muộn rồi. Trong khi mọi người cười hi hí thì thằng nhóc sầm mặt xuống, gượng gạo cười theo, nhưng trong bụng thì quyết chí trả thù ông anh tai quái!
Flynn đang dung dăng dung dẻ đi cùng mấy ông anh bà chị trên phim trường thì bỗng dưng mặt tái mét, lẩn ra đằng sau lưng John, giọng rất chi là hãi hùng
- Anh John, che cho em!
- Nhóc ngươi cao như thế, ta làm sao che được – John nói
- Thì em rùn người xuống, còn anh kiễng chân lên, anh có đi học ballet mà, làm được tốt
Thằng nhóc Flynn tự dưng phun ra bí mật quốc gia, John vừa giận vừa ngượng, tím cả mặt lại, quát tướng
- Ballet cái đầu nhóc ngươi ấy!
Flynn thì mặt mày tái xanh tái xám, không thèm cãi, vội vàng lẩn ra sau lưng ông anh, ngồi thu lu không nói năng gì cả, đến thở cũng không dám thở.
Cả bọn đang ngẩn tò te không hiểu gì thì từ phía đằng xa đã có tiếng nói vọng lại
- Rosseter, tôi biết cậu đang ở đó. Không phải trốn, ra đây đi!
Đó là giọng của một cô gái khoảng 15, 16 tuổi. Bọn Shinichi còn chưa định vị được tiếng nói phát ra từ chỗ nào thì đã có tiếng bước chân đi tới. Flynn lại càng co rúm người lại, lần này vừa co vừa lầm rầm
- Con lạy Chúa Jesus, đừng để cho con mụ chằn lửa đó phát hiện ra con, con lạy Chúa Jesus! Amen, Amen!!!!
Bọn Shinichi tức cười quá, nhưng cười chưa xong thì Shinichi đã cảm thấy có người đẩy mình qua một bên. Cu cậu nhìn ra đó là một cô gái tầm tuổi Flynn. Cô nàng này cao bằng John, tóc đen xõa ngang vai, mắt đen, trán cao, mắt sáng, mang dáng dấp của người châu Á, nói tóm lại là xinh vô cùng. Tụi con trai nhìn theo không chớp mắt, nhưng trước sau nàng chỉ phăm phăm đi tới chỗ mà Flynn đang ngồi co cụm.
- Nhà ngươi đây rồi, Rosseter!!!!
Flynn bật người dậy, la hoảng
- Con lạy bà bà, bà bà tha cho con!
Cô gái đang rất hùng hổ thì đứng sững lại. Mắt cô mở tròn, miệng há hốc, có vẻ là bị shock nặng. Flynn cũng chăm chăm nhìn lại. Hai người đấu nhãn quang một hồi lâu thiệt là lâu. Khách thăm quan thấy lạ đứng lại bàn luận lao xao. John thì mặt đỏ bừng. Tự dưng quan khách cứ đứng hết cả lại nhìn Flynn rồi nhìn nó như thể là thằng em nó là bệnh nhân trốn viện còn nó là tay quản lý không tốt.
Mãi một lúc cô gái kia mới lắp bắp
- Cậu gọi tôi là cái gì?
- Bà… Bà bà! – Flynn lắp bắp, mắt chớp lia lịa. Nhãn quang của nó xem ra không mạnh bằng cô gái kia.
Cô kia tức thì giậm chân ầm ĩ, hét toáng
- Ai cho cậu gọi tôi là bà bà? Bộ tôi già lắm hay sao hử?
- Ơ thế không gọi là bà bà thì gọi là gì? – Flynn gãi đầu, giọng rất ngây thơ con nai vàng.
- Tỉ tỉ!
Cô gái kia phán một câu thản nhiên nhưng Flynn thấy hình như sao quả tạ vừa bổ xuống đầu mình. Đầu váng mắt hoa, nó lắp bắp
- Tỉ… tỉ tỉ?
- Chứ sao nữa!
Flynn hít vào một hơi dài (hình như là để vận công lực) rồi hét tướng, còn to hơn cả khi nãy cô gái hét
- Tỉ tỉ cái đầu cô, cô có biết tôi hơn cô mấy tuổi không mà kêu tôi gọi cô bằng tỉ tỉ?
- Biết chứ sao không biết. – Cô gái thản nhiên – Anh hơn tôi chính xác là 0 tuổi 4 tháng 12 ngày. Sao, đúng chưa?
Màn đối đáp từ nãy tới giờ của Flynn và cô gái mới tới làm tụi Shinichi không nhịn được cười. Nhưng tụi nó chỉ cười kín đáo. Tới lúc nghe xong câu nói cuối cùng của cô gái kia rồi thì cả lũ không hẹn mà cùng lăn ra cười gần chết. Còn Flynn thì đỏ mặt tía tai, hầm hầm nói
- Tôi không có giỡn với cô đâu, nghe chưa!
- Thì tôi cũng đâu có giỡn, tôi nói sự thật mà! – Cô gái thản nhiên trả lời
Flynn tức ói máu, muốn cãi tiếp, nhưng rồi thấy công phu võ mồm của mình còn thua xa cô nàng thì ngưng bặt. Nó quay phắt lại, khoát tay rất ra vẻ đàn anh
- Mình đi!
Cả bọn lúng túng đuổi theo Flynn. Cô gái kia chạy theo đằng sau, gọi
- Ê Rosseter, thế còn tôi thì sao?
- Mời cô về cho! – Flynn lạnh lùng đáp trả
- Tôi không về đấy, anh làm gì tôi nào?
- Thế thì cô cứ đứng đó!
Flynn nói, không thèm quay lại nhìn cô gái. Bị tạt cả gáo nước lạnh vào mặt, bỗng chốc cô gái đứng ngây người không nói được câu nào. Rồi cuối cùng, cô hứ một tiếng, nói
- Đồ vô duyên, chuyên bắt nạt phụ nữ. Tôi đi về đây, không cần anh đâu!
- Phước đức quá, thế thì mời cô đi ngay! – Flynn đáp rồi cắm cúi đi thẳng.
Tụi Shinichi liếc lại đằng sau, thấy cô gái kỳ lạ đã đi khuất sau cánh cửa rồi. Shinichi tò mò chọc Flynn, hỏi
- Ai thế em?
- Người mà anh không nên biết! – Flynn đáp
Thấy thằng nhóc ỡm ờ, Shinichi quay sang John
- Ai thế?
- À, con bé đó là bạn của thằng nhỏ Flynn…
- Bạn cái con khỉ, quỷ cái thì có! – Flynn hét ầm, rồi lại đi tiếp. John mặc kệ thằng nhóc em, kể
- Con bé tên là Sandra Ren, họ của nó tiếng Trung Quốc là “Nhậm”, còn tên tiếng Trung thì tôi không có đọc được. 2 năm trước nó chuyển vào học chung với thằng tiểu quỷ Flynn. Chẳng hiểu thằng quỷ con này đắc tội gì với Sandra mà con bé hôm đó hầm hầm đòi đi báo thù, lại còn nói “Thù này chưa trả, ta ngủ không yên!”
Flynn lầm rầm
- Thì em trêu nó một tí cho vui, nó trêu lại, trêu qua trêu lại mãi thành ra cãi nhau, xong rồi lúc ra nhà ăn em vô tình đánh rơi bánh ngô vào áo con bé, thế là lại cãi nhau nữa. Cuối cùng em thách nó cả ngày hôm ấy nói năng hành xử như trong truyện kiếm hiệp thì em sẽ hầu nó 3 việc. Dè đâu nó thắng cuộc, thế là em phải thực hiện giao kèo, đã làm cho nó hai việc rồi. Cũng may là mấy việc nó nhờ đều nhẹ nhàng, bằng không thì em đi đứt. Hôm nay nó đòi em đưa nó đi dạ hội, em trốn, vậy là nó mò tới tận đây! Khổ thế cơ chứ lị!
John cười khỉ
- Thì ai bảo chú mày trêu con gái nhà lành chi. Khổ thân con bé, bình thường với bạn bè nó hiền lành, tốt bụng lắm, thế mà cứ đụng mặt chú mày là nó chuyển tâm tính thành hổ cái. Chú mày mau kiếm cách tạ lỗi với người ta đi, con bé mà giận lây sang cả bạn bè thì chú mày chết đầu tiên do bị hội đồng đấy.
Flynn gãi đầu gãi tai
- Nhưng mà em biết tạ tội cách nào đây?
Kaitou huých vai Shinichi, thì thào
- Có việc cho chúng mình rồi, nhỉ, chuyên gia gây đổ vỡ tình cảm!
Shinichi trừng mắt nhìn Kaitou, cu cậu bèn im re. Bọn bạn đứng ngoài thấy thế đều lấy tay bụm miệng lại cười.
Chuyến tham quan khu hoạt hình đang rất vui, nhưng vì sự xuất hiện của Sandra và cuộc cãi cọ rất chi là vô bổ giữa Flynn và cô bạn, chuyến đi chơi đành ngưng lại vì bọn Shinichi đã quyết định là sẽ ra tay giải quyết vụ này. Hic, mà như các bạn đã biết rồi, tụi Shinichi mà ra tay thì sẽ thế nào nhỉ? Sác xuất 80 – 19 – 1 (Tức là 80% tình cảm người ta sẽ đổ vỡ tuốt tuột từ trên xuống dưới, còn lại 19% thì không có bể mà vẫn còn khả năng cứu vãn, còn 1% duy nhất còn lại là mọi việc sẽ tiến triển tốt đẹp)
Lần này, người đưa ra cao kiến cho cả nhóm không phải những tay đầu sỏ như Shinichi, Heiji hay Saguru mà lại là tên nhóc Viễn mới chân ướt chân ráo bước vô nghề.
Khi cả lũ đang vò đầu bứt tay thì Viễn búng tay cái tách
- Ra rồi!
- Ra cái gì? – Cả lũ nhảy dựng người lên hỏi
- Thì ra cách để tiểu tử Flynn nhà ta tạ tội với tiểu thư nhà người chứ ra cái gì nữa? – Viễn cười hì hì
Shinichi lập tức hỏi dồn
- Vậy hả? Rồi sao? “Tối” kiến của cậu là gì vậy?
- Tối kiến cái con khỉ! – Viễn gầm gừ – Cẩn thận kẻo tai cậu đứt đó!
Heiji bèn cười cười
- Thì cậu kệ hắn đi, nói sáng kiến ra xem nào.
Viễn quay sang phía John, lúc này đang rất là ngơ ngác, hỏi
- Ê, John!
Bị gọi bất ngờ, John giật mình quay lại
- Gì thế?
- Lúc cậu và cô bạn của cậu giận nhau thì cậu làm gì?
John gãi đầu gãi tai, mặt đỏ bừng (Tại cái vấn đề này nó hơi bị động chạm một tí)
- Thì… xuống nước nịnh nọt van nài xin lỗi đủ kiểu chứ còn sao nữa.
Viễn nghe John nói xong bèn chém mạnh tay xuống
- Đó, cách đó, làm đi!
Flynn mặt mũi đang dàu dàu, nghe ông anh mách cho một cách đơn giản (mà chưa chắc đã hiệu quả) thì mặt tươi hơn hớn
- Thế thôi hả anh?
- Chứ còn sao nữa. – Viễn liếc thằng nhóc – Bộ nhóc ngươi không tin ta hả?
- Tin chứ, tin chứ! – Flynn nịnh bợ
- Không biết tin cậu thì biết tin ai. – Shinichi tự nhiên đế vào một câu khiến Viễn cảnh giác
- Nói gì vậy?
- Tôi bảo không biết tin cậu thì biết tin ai. Ngoài cậu, một kẻ đã từng làm bao cô gái dỗi dằn, đã phải tìm trăm phương ngàn kế lạy lục người ta thì còn ai để tin nữa đây.
Nghe Shinichi nói năng vung vít, Viễn nổi khùng
- Không, đừng có tin tôi, tin cái người đã có vợ như cậu thì hơn đấy!
Đây là lần thứ hai trong tuần Shinichi bị đụng chạm đến vấn đề nhạy cảm này. Thế là cu cậu thét lên be be
- Cậu dám, quay lại đây, đồ xấu xa! Sao cậu… đá xoáy tôi hả?
Nói rồi Shinichi rượt Viễn chạy tuốt ra ngoài đường. Còn Flynn thì mặt mũi vẫn tươi hơn hớn, vì nó chắc mẩm mình đã nghĩ ra cách để khỏi bị đòn.
Ngày hôm sau, Shinichi vừa bước ra khỏi khách sạn đã thấy John và Flynn đứng trước hè đường. Shinichi chưa kịp mở miệng hỏi thăm đã há hốc mồm vì thấy mặt nhóc Flynn sưng lên một đống.
Lúc này, cả nhóm cũng đã bước ra bên ngoài. Nhìn thấy bộ mặt sưng vều trông rất chi là thảm não của Flynn, không đứa nào không thắc mắc. Heiji còn tự hỏi “Bộ thằng quỷ này hôm qua lại đi trêu con nhà người ta để bị ăn tát sao?”
John nhìn bọn nó rồi nhìn Flynn, một lúc sau hắn lắc đầu nói.
- Kế sách nịnh nọt không thành.
Viễn trố mắt
- Sao không thành?
John ẩn vai Flynn
- Kìa, kể đi.
Flynn lúc này mới nhìn bọn Shinichi, nói tằng tằng một hơi như xả đạn
- Hôm qua em gặp cô ta ở chỗ dạ hội. Vừa mới nhìn thấy em, cô ta quay mặt đi không nói câu gì. Em thấy thế thì ngượng lắm, không dám lại gần, bèn nói to cho cô ta nghe thấy “Xin lỗi!” Cô ta vẫn không quay đầu lại. Em xin lỗi khoảng hai, ba lần nữa, cô ta vẫn cứ đứng trơ ra. Em bực mình, mới nói “Tiểu thư ơi, cho tôi xin lỗi. Quay lại nhìn người ta tí đi, làm gì mà kiêu vậy?” Cô ta vẫn không quay lại. Em bực lắm rồi, phăm phăm đến gần kéo tay cô ta. Dè đâu cô ta quay lại tặng em một chưởng “Hàng long thập bát” vào giữa mặt. Em lúc đấy không đề phòng, tai ong ong u u, xém tí nữa thì ngất. Còn cô ta thì rối rít xin lỗi. Hóa ra cô ta đang nghe nhạc, thấy tự dưng có người đụng vào mình thì “bản năng sinh tồn” trỗi dậy, dùng hết sức chưởng vào mặt em. Em đau quá, mới quát “Cô làm cái trò quỷ gì vậy hả? Thanh thiên bạch nhật, người đông như kiến thế này, cô đánh tôi là sao?”
“Thì ai bảo anh không tiếp cận theo cách bình thường, tự nhiên anh xông tới sờ vào người tôi chi?” Em bực mình quá, lại cãi nhau với cô ta. Cãi qua cãi lại một hồi cô ta lại tặng em thêm một đòn “Phi long tại thiên” vào giữa bụng, xong bỏ đi luôn. Em thấy đuổi theo thì ngượng quá, bèn nuốt hận vào lòng mà đi về!
Bọn Shinichi thấy thằng nhóc này kể cảnh ngộ mà cứ như đang chiếu phim chưởng cho mình xem, hết “Hàng long thập bát chưởng” đến “đòn Phi long tại thiên”, đã buồn cười lắm rồi, nghe xong câu cuối thì không nhịn được nữa, cả nhóm Shinichi lẫn ông anh họ John của nhóc Flynn cười sặc sụa, chảy cả nước mắt. Flynn thấy thế, vừa ngượng vừa giận tới tím cả mặt, nói
- Đấy là tại các anh đấy nhá!
- Đâu phải lỗi tại bọn anh đâu – John cố nín cười, đặt tay lên vai Flynn, vừa nói vừa thở dốc – Đấy là chú cứ thích dùng “Lăng ba vi bộ” chú phóng vèo vèo như tên lửa nên mới thế đấy chứ. Năn nỉ là cả một nghệ thuật, chú tưởng dễ lắm sao. Anh chú đây này, nhỡ làm chị giận mà phải năn nỉ cả tuần chỉ mới tha đấy, chứ đâu như chú, làm cái gì cũng phải thần tốc cơ, phải trúng đích ngay cơ, thích làm Tiểu lý phi đao cơ, thế thì còn lâu mới được.
John cố tình bắt chước Flynn, chèn thêm yếu tố kiếm hiệp vào câu khuyên răn của mình. Tụi Shinichi vừa nín được cơn cười đã lại phải gập người vào, ôm bụng cười thêm trận nữa. Cười đã rồi, Viễn mới nói
- Cách này không được ta bày cách khác, có sao đâu. Anh có cách rồi.
Flynn lập tức quên “mối hận”, hỏi
- Cách gì vậy anh?
- Nhờ chị Mag của chú mày. – Viễn nói – Cùng là con gái với nhau, người ta sẽ dễ hiểu tâm tư tình cảm của nhau hơn. Chúng ta phận đàn ông, chỉ biết nịnh nọt chứ đâu có biết làm gì khác. Nịnh không đúng cách, có khi lại rước họa vào thân ấy chứ.
Flynn gật gù. John gật gù. Tụi Shinichi cũng gật gù. Saguru bật tay khen
- Chí lý, chí lý. Cậu giỏi thật đấy Viễn ạ
Viễn vênh mặt
- Chuyện, Viễn mà lại.
Rồi cu cậu gật gù, làm một câu ra vẻ triết lý (mà thực ra hổng triết lý gì hết trơn)
- Đời là bể khổ, còn Viễn thì biết bơi! Hà hà!
- Viễn bơi lóp ngóp chứ gì? – Kaitou tự nhiên đế thêm một câu làm mặt Viễn đỏ bừng lên
- Lóp ngóp cái đầu cậu ấy!
Flynn thì một lần nữa lại nuôi tia hi vọng rằng phen này ta sẽ làm lành được với nàng, mặt lại tươi hơn hớn. Người đi đường nhìn thấy thằng bé đều thấy lạ, đang thắc mắc sao mặt thì sưng vều mà vẫn tươi như hoa được. Kỳ lạ, thật kỳ lạ!
Theo đúng lời răn của “thánh” Viễn, Flynn lẽo đẽo đi theo ông anh John đến gặp “thánh cô” Mag.
Ban đầu John định đưa thằng nhóc đi vào hôm sau, nhưng Flynn lẵng nhẵng đi theo John suốt cả ngày như cái bóng khiến cho hắn không tài nào chịu nổi. Được quá trưa một tẹo thì John phát khùng
- Chú mày làm cái gì đấy hả?
- Em đi theo anh gặp chị Magony. – Flynn gãi đầu trả lời
- Bộ chú mày coi trọng việc làm lành với cô nàng đanh đá kia nhiều tới vậy hả? – John nhướng mày
- Dạ, cũng có thể nói là… nhiều….
John ngán ngẩm giơ tay đầu hàng.
- Chào thua chú mày luôn. Lúc làm người ta dỗi thì hăng hái thế, để nó dỗi nó hành cho lên bờ xuống ruộng thì lại cuống quít đi xin lỗi nó.
Flynn đút hai tay vào túi áo, người đung đưa qua lại không nói gì, chỉ thấy tai cu cậu đỏ bừng. John nghĩ thầm “Hay là… thằng nhóc thích con bé kia nhỉ? Chết thật, có thể lắm, có thể lắm, làm thế nào đây?”
Nghĩ đi nghĩ lại không được cách nào ra hồn, John đành dẫn thằng nhóc em đi gặp cô bạn gái. Hắn thả Flynn ở nhà Mag rồi tót đi gặp tụi Shinichi.
Nghe John trình bày tình hình xong, mặt Shinichi lập tứng đanh lại. Cu cậu đứng lên, chắp tay sau lưng đi qua đi lại, dáng vẻ suy tư. Hội Heiji thì cứ trố mắt nhìn theo.
Đi qua đi lại một hồi, Shinichi kết luận
- Nó thích con nhỏ kia đứt đuôi con nòng nọc rồi, còn hay là gì nữa. Phen này mà không làm lành được với con bé, tôi chỉ e…
- Chỉ e sao? – John nuốt nước bọt
- Chỉ e thằng bé Flynn nhà cậu xông ra cầu Cổng Vàng lao đầu xuống sông tự tử. Tới lúc đấy thì thật là đáng tiếc cho một đời trai trẻ. Ai chà chà, anh hùng thật khó qua ải mĩ nhân. Xưa đã thế, nay vẫn vậy. Tôi cũng vậy, cậu cũng vậy, bạn chúng ta cũng vậy, giờ đến cả thằng nhóc em cậu cũng vậy….
Shinichi cảm khái một tràng về vấn đề anh hùng và mĩ nhân suốt nửa tiếng đồng hồ. Tụi John ngồi nghe lúc thì che miệng để cười, lúc thì đưa tay lên giấu cái miệng đang… ngáp. Khi Shinichi buông ra câu kết luận
- “Anh hùng đời nào cũng vậy cả, Nào ai vượt được ải mỹ nhân”
Thì Flynn tông cửa chạy vào, bô lô ba la nói
- Chào anh chị ạ! Anh đẹp trai, chị xinh đẹp, ai có tiền không cho em vay một ít!
Vế sau của câu nói khiến cho cả hội phá ra cười sằng sặc. Lúc tông cửa vào trông Flynn rất chi hùng hổ. Tưởng thế nào hóa ra cuối cùng là đi… vay tiền! John hỏi
- Vay bao nhiêu?
- Vừa đủ để mua vé xem phim ạ! – Thằng bé rất ngoan ngoãn trả lời
- Nè, mai nhớ trả đó! – John chìa ra một xấp tiền nhỏ
- Dạ, em thề mai em không trả thì em không phải tên là Flynn…
- Thôi khỏi đi chú mày, không cần thề thốt gì đâu, mệt lắm – John xua tay
Flynn hí hửng nói
- Thế ạ, thế thì được rồi, thôi em chào mọi người nhá, em đi chơi đây!
Rồi nó phóng vù ra khỏi phòng với tốc độ ánh sáng, bọn Shinichi lúc đấy vẫn còn đang ngớ người ra, không hiểu sao thằng nhóc lại có cái hành động kỳ cục như thế. Saguru nói
- Thằng nhỏ này hôm nay làm sao ấy.
Heiji gật gù
- Chắc chị Mag đã chỉ cho nó một cách vô cùng thông minh để làm lành với cô bạn rồi.
Cả lũ gật gật đầu tán đồng. John nói
- Chắc thế rồi, bình thường có khi nào nó hí hửng như ban nãy đâu. Ai chà, lại còn đòi tiền đủ để đi mua vé xem phim nữa chứ…
Đang nói dở, tự nhiên John giật thót
- Thôi chết rồi, thằng oắt tì… trấn lột tiền của mình!!!
Kaitou hỏi
- Sao lại thế!
John nghiến răng ken két
- Sao trăng gì! Nhà Rossester giàu như thế, trên người thằng oắt lúc nào cũng lận sẵn gần 500$, thế mà nó còn đi hỏi vay tiền mình. Mình dại dột đưa cho nó không biết đúng sai trước sau thế nào, thiệt là ngu hết mức!!!
John đang mong tụi Shinichi sẽ nói vài câu thông cảm với mình, dè đâu cu cậu buông một câu thẳng thừng
- Đáng đời cậu, dốt thì chết!
John đứng ngây người, mặt tím tái, nhìn Shinichi như muốn ăn tươi nuốt sống. Nếu không phải vì nể nang ông bà Kudou (hoặc là do sợ cả đám dân võ thuật đứng đấy sẽ nhảy xổ vào làm thịt mình) thì John đã táng cho Shinichi một chưởng mất hết hàm răng người mẫu rồi.
Thực ra thì cũng không phải Flynn cố ý lừa ông anh ngố Tàu của mình. Chẳng qua chỉ là nó máy móc thực hiện lời dạy của cô chị Mag. Cụ thể là chị khuyên thế này:
- Em năn nỉ thì đúng rồi, nhưng làm thế chưa đủ đô. Để cô bé dễ tha thứ, phải tìm không gian và thời gian phù hợp. Ví dụ sau khi đi xem phim xong chẳng hạn. Mời cô bé đi xem bộ phim mới nhất, sau đó tranh thủ xin lỗi vì hành động sai lầm chẳng hạn. Vé thì cũng đâu có gì, nếu không có tiền thì vay bạn bè, người thân. Thực ra cũng không thiếu gì cách em à.
Thế là thằng oắt Flynn áp ngay chiến thuật của bà chị dày dạn kinh nghiệm tình trường vào phi vụ của mình. Chỉ khổ John, hắn mất oan số tiền của mình trong giận hờn và đau đớn, còn Flynn thì tá hỏa khi nhớ ra rằng mình vừa vay tiền của ông anh một cách vô ích và thể nào ông anh tai ương cũng sẽ kiếm mình để trả thù. Nhưng thây kệ, hôm nay cuộc đời đối với Flynn toàn một màu vàng. Người ta nói khi vui con người sẽ thấy đời màu hồng, còn Flynn thì nói “Toàn những kẻ nông cạn. Cuộc đời ta khi vui có màu vàng!! Vàng, nghe rõ chửa?!” Bởi vì bây giờ cuộc đời của thằng bé đang phủ đầy mật ong, một thứ mật ngọt ngào mà rõ ràng trên đời này chưa từng có người nếm qua!
Lại quay trở lại với cậu chàng John và những anh bạn Nhật Bản của hắn. Sau khi đợi John hạ hỏa, tụi Shinichi mới bảo nhau đi theo… rình mò thằng bé (Chẹp, hành vi thiếu trong sáng à nha!) Mới đầu thì bọn Shinichi còn giả vờ gợi ý
- Không biết thằng bé thế nào nhỉ?
- Chắc chẳng sao đâu – John đáp nhạt phèo – Mà có sao cũng chẳng can hệ gì tới tôi. Nó tự rước họa vào thân thì nó tự chịu.
- Nhưng mà mình sợ thằng nhỏ lại hành động thiếu suy xét trước sau – Ayako khéo léo khơi tiếp
- Đã bảo kệ nó mà. Tự làm tự chịu chứ, ai đi theo hầu mãi được.
- Nhưng mà nhỡ đâu thằng bé bị bạn nó xách tai lôi quanh phố thì sao? – Kaitou giả bộ ngước mặt lên trời và hỏi vu vơ.
Hình ảnh bạo lực này khiến John giật nảy, và nó cứ nhảy nhót trong đầu hắn. Một lúc sau thì hắn mới ngờ ngợ nghĩ rằng tụi bạn tinh quái đang muốn gợi ý cho mình làm chuyện gì đó. Chẹp, hôm nay anh John nhà mình mất tiền oan nên chậm hiểu!
- Các cậu đang nói gì đó?
- And at last i see the light….
- Là sao? – John gãi đầu hỏi khi thấy tụi bạn không trả lời mà cứ đứng hát ông ổng
- And it’s like the fog has lifted…
Những lời trên là lời bài hát “I see the light” trong bộ phim “Tangled” đang chiếu rạp. Ý mấy chàng là muốn cùng John ngố đi theo thằng em quý tử để xem sẽ có chuyện gì. Nhưng tụi nó lại không nói thẳng thừng, và John thì rốt cục chẳng hiểu gì hết. Vậy là tụi Heiji đành chào thua và hét lên
- Đi theo thằng bé!!!
Saguru chọc John
- Thật là chậm hiểu quá chừng!
- Thì các người cứ nói năng kiểu đấy, thách ma nào hiểu cho! – John làu bàu
Rồi hắn quay gót đi về phía rạp chiếu phim, lẽo đẽo theo sau là Shinichi và đồng bọn.
Hôm nay là ngày 24 tháng 6 năm 2010.
Ngày công chiếu “Tangled” (A/N: Do hoàn cảnh thời gian trong fic nên mạn phép dời ngày chiếu phim sớm lên 5 tháng Very Happy)
John biết thừa tính trẻ con của nhóc em. Một thằng bé mê hoạt hình, mê mẩn đến độ quên ăn quên ngủ như nó thì khi đi xem phim vào hôm nay, chỉ có một khả năng duy nhất là sẽ đi xem siêu phẩm mới của Disney. Chợt John thấy buồn cười khi nghĩ về ước mơ cả đời của thằng em họ: Làm việc trong xưởng hoạt hình Disney.
Khi nghe Flynn tâm sự về mơ ước của mình, John buồn cười lắm. Ai dè nhà giàu như nó mà lại mơ ước đi theo cái nghề khó nhọc như vậy. Đó là một trong số những điều khó hiểu bậc nhất về Flynn.
- Thế sau này chú định làm việc ở đâu? – Một lần John hỏi sau khi đã nghe Flynn tỉ tê tâm sự đủ điều
- Thì ở một xưởng hoạt hình nào đó.
- Ở hãng Disney hả?
- Vâng.
- Thế nghề chú mày làm có cần cầm bút thước tẩy tiếc các thứ không vậy?
- Có chứ.
Đang hơn hớn trả lời thì Flynn ngưng bặt
- Ủa, sao anh hỏi thế?
- Tại anh sợ nhóc ngươi sau này không biết dùng mấy thứ đó, người ta lại không cho vào làm thì khổ ra
- Ai bảo anh em không biết dùng mấy thứ đó – Flynn thét lên be be – Em dùng cho anh xem nè!
Rồi nó lôi từ trong chiếc túi bên người ra một lô nào bút, nào tẩy, giấy vẽ… đủ kiểu. Và chỉ trong vòng 2 phút nó đã phác xong bộ mặt ngố của ông anh họ, đánh bóng vô cùng chuyên nghiệp và mức độ bộc lộ cảm xúc thì đúng là không chê vào đâu được.
John cứ cầm tờ giấy mà há hốc miệng ngắm nghía. Quả thật thằng nhóc này có tài. Sau khi thẫn thờ một hồi, anh chàng vội đổi giọng
- Ê nhóc, hộ anh được không. Vẽ chị ý cho anh với.
- Chị ý là chị nào? – Flynn ngơ ngác, rồi một lát sau cu cậu gật gù – À, chị Mag. Nhưng mà không, em sẽ không lãng phí tài năng để mà giúp anh xây dựng thứ tình cảm củ chuối của anh đâu, em còn việc khác phải làm.
Nói xong Flynn xách túi chuồn thẳng, còn lại John bực bội lẩm bẩm mắng
- Củ chuối cái đầu nhóc ngươi ấy, cứ thử thích cô nào đó đi xem có chuối nữa không!
“Tưởng chuyện này sẽ không bao giờ thành sự thực, dè đâu chú nhóc Flynn cũng có một ngày đổ trước một cô bé” John cười thầm trong bụng. Tụi Shinichi đi đằng sau thấy John cứ lúc thì ra chiều trầm tư suy nghĩ, lúc thì lại hớn hở tí tởn cười một mình thì thấy khó hiểu lắm, nhưng mà cũng không đứa nào hỏi han gì.
Tụi nó đã đứng trước cửa rạp chiếu. Khán giả đứng xếp hàng chật ních. Đúng như John nghĩ, Flynn đang đứng xếp hàng mệt nghỉ ở quầy vé “Tangled”, đằng trước cu cậu là một hàng dài đầy nhóc trẻ con, và đằng sau cu cậu thì cũng chẳng hơn gì. Lạ một điều là những vị người lớn cũng đi xem bộ phim này, đưa con đi để xem thì không nói làm gì, đằng này có những người chỉ đi một mình. “Chậc, bộ phim này có vẻ hay đấy. Chuyến này ta theo dõi nhóc Flynn cũng không phải là uổng.” Shinichi nghĩ bụng.
- Ấy, Heiji, trông ai kìa! – Chợt Kazuha kéo tay anh bạn da đen và nhảy lên một cách hào hứng
- Đẹp trai dữ! – Ayako nhận xét
- Rất nam tính! – Aoko thêm vào
Lũ con trai theo tay chỉ của nhóm Kazuha liền quay đầu lại. Shinichi phát hiện ra đối tượng đầu tiên, và dù đau khổ, cu cậu cũng đành công nhận
- Anh ta đẹp trai thật đó!
- Ờ! – Saguru cũng ỉu xìu đồng tình
- À, đó là Zachary Levi! – John nói sau một hồi ngó nghiêng – Diễn viên lồng tiếng cho Flynn Rider…
Đang nói, chợt nhớ tới một điều quan trọng, John bỗng kêu lên
- Thôi chết! Có ai mang giấy bút theo không?
- Sao thế? – Kaitou hỏi
- Mandy Moore kìa! Trời đất ơi, tôi thần tượng cô ấy nhất đó!
Nghe tới tên Mandy Moore, lập tức cả hội nhao nhao lên
- Trời ơi Mandy Moore hả?
- Sao không nói cho người ta biết sớm để mang giấy bút đi!
- Thì ai biết đâu cuối cùng cả lũ lại tới rạp chiếu phim. Hôm nay là buổi công chiếu nên anh chị ý mới tới thôi.
- Ê, tôi có bút này!
- Shinichi, lột áo ngoài ra mang đến xin chữ ký đi!
- Cái gì cơ, bộ cậu khùng hả? Tớ mặc mỗi một cái áo! Bảo Heiji ấy, hắn mặc hai áo kìa!
- Hâm hử? Áo tôi mặc màu đen thì ký làm sao lên màu được.
- Kaitou đâu, bộ vest trắng của cậu có mặc không
- Cậu khùng hả? Sao tự dưng tôi lại mặc vest trắng?
Xoay đi xoay lại một hồi, cuối cùng cả nhóm cử Saguru chạy đi mua lấy một cái mũ trắng, rồi chúng đẩy Viễn đi xin chữ ký.
- Nhớ xin của cả anh Zachary nữa nhé! – Ran gọi với theo
- Mình biết rồi! – Viễn cố gào lên trước khi đám đông nuốt gọn cậu chàng.
Trong khi đợi Viễn quay lại, tụi bạn nhòm sang Flynn. Có vẻ đợt chiếu đầu tiên cháy vé rồi, Flynn tiu nghỉu mặt mày định quay đi, nhưng nghĩ ngợi thế nào cuối cùng cu cậu lại rút ví ra. John vội vàng chạy lại
- Flynn, nhóc!
- Oái, sao anh lại ở đây? – Flynn giật nảy như vừa gặp ma
- Mua giùm anh mấy cái vé! – John năn nỉ – Đi mà, tụi Shinichi muốn vào xem nhưng mà đông thế này xếp hàng lâu không đợi được
- Suất đầu tiên cháy vé rồi, suất sau phải đợi thêm hơn nửa tiếng nữa cơ…
- Cũng được! Mua đi!
Flynn ngơ ngác nhìn ông anh, rồi quay lại mua thêm 10 vé nữa, tổng cộng 12 vé. Nó xé 2 vé đút túi rồi đưa số còn lại cho John cùng với tiền trả lại
- Của anh đó. Em đi đợi bạn đây.
Rồi nó hốt hoảng vù đi một mạch. Chậc, thằng bé nóng lòng muốn gặp cô bạn dễ “xương” đây mà.
Lúc John quay về thì tụi bạn đang bu quanh chiếc mũ trắng, trên phần lưỡi trai là chữ ký của Zachary Levi, còn phần vải bên trái là của Mandy Moore. Chẳng hiểu nhóc Viễn xoay sở thế nào mà còn xin thêm được cả chữ ký của Alan Menken, Byron Howard và Nathan Greno mới oách. Thế chưa hết, nó còn tí tởn chìa chiếc điện thoại ra
- Nè, mình được chụp ảnh cùng họ đó. Nói chuyện với họ có mấy câu thôi, nhưng vui lắm.
- Nói những gì? – Ayako tò mò hỏi
- Thì đầu tiên mình len vào gọi “Can you give me an autograph Ms.Moore?” Chị ấy cười nói “Sure.” Mình mới nói tiếp “I have some friends and they really really like you Ms. Moore.” Anh diễn viên Zachary Levi đứng gần đó mới hỏi “What about me?” Mình trả lời “Oh yes, they like you too, in fact, i think they idol you!” Thế xong rồi mình còn xin được cả chữ ký của 2 đạo diễn đang đứng gần đó nữa, cả ông soạn nhạc cho phim nữa nè. Đương nhiên là mình làm cho chóng, không thì ở đằng sau người ta ép cho gần chết. Cuối cùng mình cũng cố ở lại chụp một cái ảnh rồi mới về.
- Trời ơi, tôi ghen tị với cậu đó Viễn! – Saguru kêu lên – Tôi hâm mộ chị Mandy lắm!
John đứng đợi tụi bạn bàn tán xong rồi mới đề cập đến vụ nhóc Flynn, đồng thời chìa ra 10 chiếc vé. Shinichi bật ngón cái lên khen tốt. Rồi chúng đi loanh quanh khu phố, đợi tới giờ chiếu “bộ phim chưởng hài tình cảm” và “bộ phim hoạt hình của thời đại”
Đúng 45 phút sau, tụi Shinichi lót tót chui vào phòng chiếu. Mỗi đứa nhặt một cái kính 3D, yên vị ngồi ở hàng ghế VIP để chuẩn bị… thưởng thức bộ phim đôi!
Khoảng 5 phút sau, nhóc Flynn buồn thiu chui vào phòng chiếu, không thấy bóng dáng Sandra đâu cả.
- Sao kỳ vậy kìa? – Shinichi không kìm được, buột miệng thắc mắc
- Ủa, trông bộ dạng tí tởn của nhóc Rosesster thì rõ ràng con bé đó đã đồng ý tới rồi mà – John gãi đầu
- Không thể hiểu nổi – Kaitou gãi tai
- Hay là cô nhóc đó bận việc? – Heiji gõ gõ tay vào thành ghế
- Hoặc giả nhà cô bé có chuyện – Ayako gật gù
- Ờ, có thể lắm – Ran, Aoko và Kazuha gật gù
- Thôi mình cứ đợi một lúc nữa xem sao. – Saguru kết một câu – Sắp chiếu phim rồi. Nè, tôi bảo trước cho biết, chịu khó đón xem, phim hay lắm đó nha.
- Ủa, chứ diễn viên chính có tới đâu mà đón xem? – Shinichi gãi gãi cằm, hỏi (Mấy anh này cứ sắp xem phim là mắc bệnh hay gãi!)
- Khổ quá, tôi bảo bộ phim kia kìa, tôi có bảo thằng nhóc Flynn đâu chứ! Trời đất, sao hôm nay cậu chậm hiểu quá vậy hả? – Saguru kêu ầm
John ngơ ngác nhìn hai ông bạn trao đổi bằng tiếng Nhật mà không hiểu mô tê gì hết. Nhưng thấy hai đứa hết chỉ cái màn hình lại chỉ tới Flynn, hắn đoán già đoán non rằng hai đứa bạn đang tiếc đứt ruột vì không được xem bộ phim “chưởng hài tình cảm” của thời đại. Nhưng mà rốt lại thì hắn đoán trật lất.
Sau khoảng 3 phút quảng cáo, bộ phim bắt đầu. “Giá mà ở nước ta nó cũng chiếu quảng cáo bơn bớt đi một chút như của người ta thì có phải hay không!” Viễn nghĩ thầm trong bụng.
Bộ phim có một sức hút đáng sợ.
Tụi Shinichi lập tức dính chặt vào màn chiếu và không rời mắt ra được.
“This… is the story of how i died…” (Đây là câu chuyện về cách mà tôi đã chết…)
Đó là câu mở đầu cho tất cả những tình huống hài hước pha lẫn tình cảm, phiêu lưu và một chút đau buồn trong suốt những phút còn lại của bộ phim.
Mải mê dán mắt vào màn hình, tụi Shinichi đã không để ý tới một cái bóng đen đang cố gắng len lỏi qua hàng ghế của tụi nó để tiến tới chỗ Flynn. Thậm chí tụi nó còn càu nhàu
- Làm ăn cái kiểu gì vậy hả? – Saguru càu nhàu trước nhất
- Lần sau tới sơm sớm chút nha! – Shinichi hậm hực nói lúc bị chắn màn hình
- Ây dà, đi nhanh lên chút coi! – Heiji làu bàu
- Em xin lỗi, cho em xin lỗi! – Một giọng con gái vang lên, rồi sau đó cái bóng biến mất về bên phải hàng ghế, ngồi đúng vào chỗ trống bên cạnh Flynn
- Cậu mà không tử tế xin lỗi thì tôi cũng không tới đâu, đồ công tử ạ! – Giọng con gái khi nãy lại vang lên.
Flynn giật nảy mình. Trời ạ, đó mà không phải bà chằn Sandra thì còn ai vào đây nữa. Nhưng cu cậu không phải người duy nhất giật mình. Vì Viễn ngồi ngay cạnh chiếc ghế trống nên cu cậu nhận ra ngay nhân vật quan trọng vừa mới tới là ai.
- Pst, pst, ê này… – Cậu chàng vội vã gọi, nhưng đáp lại sự vội vàng ấy là cả một chuỗi càu nhàu
- Trời ơi im đi coi, Viễn
- Người ta đang coi phim làm cái trò gì vậy hả?
- Đang đoạn hay nè, nhìn món tóc xem có “khủng” không?
- Ờ, phim hay lắm, trật tự và xem đi, đừng làm phiền nữa.
- Ờ, phải đó, đu-nót đít-xơ-tớp! – Câu này là của Shinichi, và cu cậu cố tình trêu Viễn. Viễn bực mình lắm, nhưng không nói năng gì hết, chỉ nghĩ “Ờ, mấy người không xem thì thôi, lúc phát hiện ra đã bỏ lỡ cái gì thì đừng có gọi tôi đấy, nghe rõ chửa!!!”
Nhưng mà chuyện cũng chẳng có gì đặc biệt. Sau khi xã giao mấy câu, cuối cùng Flynn cũng cố gắng tìm cách lái chuyện vào vấn đề
- Nè…
- Sao vậy?
- Cho tôi…
- Cho cậu sao?
- Cho… tôi… xi…
- Nói to lên! Cậu đàn ông con trai gì mà cứ lí nhí trong miệng vậy hả?
- Tôi xin lỗi! Hén, được không? Cho tôi xin lỗi mà! Cậu đừng giận tôi nữa. Thực ra thì tôi cũng không cố ý làm cho cậu giận đâu, chỉ là lúc đó tôi cũng chẳng rõ tôi nghĩ gì trong đầu nữa á, tôi chỉ…
- Thôi được rồi, tôi chấp nhận. Cậu có thể tốp miệng lại được rồi đó. Xem phim đi kìa!
Câu nói đó của cô bé Sandra làm cho nhóc Flynn thấy cả ngàn cân trên ngực đã bay biến đi đâu mất. Và cu cậu thoải mái duỗi chân xem phim, thỉnh thoảng lại thuyết minh một thứ gì đó thú vị mà chính mình phát hiện ra, nói cho cô bạn gái, để được nghe tiếng cô bé khúc khích cười.
Đến đó, Viễn cũng đã có thể bắt chước Flynn, tức là thoải mái duỗi chân ra xem phim mà không bị kẻ nào tức tối quát lên
- Thằng lỏi kia, đạp vào ghế ông làm gì đó hử?
Và Viễn cũng đã bị thôi miên bởi những hình ảnh tuyệt vời của bộ phim, tới nỗi nếu như không tìm mọi cách để tự kiềm chế, cu cậu đã thò tay ra và đón lấy những ngọn đèn lồng lung linh đang toả sáng rồi.
Xem tới gần cuối phim, đột nhiên Viễn nghe thấy mấy tiếng “hic, hic”. Ai đó đang thút thít. Ờ, cũng phải, đó là đoạn mà tên trộm Flynn Rider đang hấp hối, và tưởng như đã không còn phương thuốc nào cứu chữa được. Và anh đang nói lời cuối trước khi giã từ cuộc đời
- You were my new dream (Em là giấc mơ mới của anh)
Trước đó Rider đã nói gì nào? “Nếu như điều mà bạn từng mơ đã trở thành hiện thực thì bạn hãy đi tìm giấc mơ mới” Và giờ đây, dù có thể đã quá muộn màng, Flynn Rider cũng đã tìm thấy giấc mơ mới của mình.
Nhưng kỳ lạ quá, lại có mấy tiếng thút thít của con trai. Thế rồi một giọng an ủi cất lên
- Thôi mà Kaitou, đừng khóc mà!
- Ai thèm khóc chứ! – Kaitou bướng bỉnh cãi, nhưng rồi cu cậu đột nhiên oà lên khóc tu tu – Hu hu, sao anh ấy lại phải chết cơ chứ, anh ấy có tội tình gì đâu cơ chứ, sao trời lại cứ làm khó anh ấy cơ chứ, tại sao chuyện lại xoay ra thế này cơ chứ? Trời ơi…
- Khóc khẽ khẽ thôi, đồ điên! – Shinichi ngồi gần đó thì thào
- Ờ, khóc khẽ khẽ thôi, phải bắt trước Kudou nè, thút thít thôi không người ta cười chết! – Heiji chêm vào một câu làm Shinichi ngượng gần chết
- Ai khiến cậu quan tâm! Quay về mà thút thít cho xong phần của cậu đi!
Mấy tên con trai đã nhảy sang cãi nhau rồi nếu như không đột nhiên chú ý tới một luồng sáng bắt đầu xuất hiện trên màn hình. Và chỉ một lúc sau, Flynn Rider sống lại.
- Yeah!!!!! – Kaitou sung sướng hét ầm – Sống rồi!
- HE’S ALIVE! – Có giọng ai đó vang lên, lặp đi lặp lại, và Kaitou cũng lập tức nhắc theo – He’s alive, he’s alive…
Hoá ra giọng khởi nguồn đó là của Flynn Rosesster, và cả rạp cũng lập tức bùng lên
- He’s alive!
Và chúng rộ lên khi thấy hai nhân vật chính cuối cùng cũng có nụ hôn ngọt ngào nhất trong lịch sử.
Sau đó là cả một đoạn kết hoành tráng, và John cười hí hí khuyên Shinichi
- Nghe chưa, cậu phải bắt chước anh ta đó, đừng đi cầu hôn theo kiểu cà tưng, mà phải lạy lục xin xỏ đó nghe chưa?
- Cậu có thích tôi uýnh cậu không hả Poirot? – Shinichi gầm lên
Ra khỏi rạp rồi, tụi nó vẫn còn hào hứng bàn tán về bộ phim. Chỉ riêng Viễn không nói gì, chỉ cười tủm tỉm. Saguru phát hiện ra bộ dạng đáng ngờ đó, vội vàng cảnh báo cho cả nhóm biết bằng cách hỏi lớn
- Sao đó Viễn?
- Hà hà, cuối cùng thì…
- Thì sao? – Ran tò mò hỏi
- Hà hà, thì… thì…
- Thì sao vậy? – Ayako cũng không nén nổi tò mò
- Hà hà…
- Cậu sao vậy hả? – Shinichi hỏi
- Nhóc ngươi có mưu đồ gì đen tối đúng không? – Heiji nghiến răng trèo trẹo – Thích chơi trò úp mở hả? Có thích ăn cốc không?
- Ồ, không, tất nhiên là không rồi. – Viễn xua tay – Tôi chỉ cười vì đã được tận mắt xem bộ phim “chưởng hài tình cảm” của thời đại thôi.
Nghe tới câu đó, cả lũ mới sực tỉnh
- Trời, bộ con nhỏ đến thật hả?
- Thật chứ sao không thật.
- Vậy tụi nó có mùi mẫn lắm không? – John láu táu hỏi
- Tức là sao?
- Thì tức là giống… tôi với Mag nè. – John bạo gan hỏi – Có… hun cái nào không?
- Giống cậu với Mag ấy hả? – Shinichi phá lên cười rộ – Thế cậu cho cái hun của cậu đi rồi thì cô ấy cho lại bao nhiêu?
John ngơ ngơ hỏi lại
- Bao nhiêu gì?
- Thì bao nhiêu chưởng chứ bao nhiêu gì! Bộ cậu tưởng tụi này ngây thơ tới nỗi tin rằng cậu dám đụng vào cô ấy sao.
Cả lũ cười rộ nhưng John thì lại rất nghiêm túc
- Chả qua lại gì sất, tôi nói thế nào là có thế ấy, không bịa đặt gì hết.
Shinichi lập tức ngưng bặt
- Ủa, thế thật hả?
- Thật chứ sao…
- Thế các người có nghe chuyện nhóc Flynn không hả? – Viễn bực tức hỏi
- À à, có chứ – Kaitou cười cầu tài – Rồi sao, tụi nó có mùi mẫn gì hông?
- Chẳng có gì hết. – Viễn nói – Nhưng nói tóm lại là tụi nhỏ đã làm lành rồi. Chỉ có điều tụi nó nói chuyện nhạt hơn nước ốc!
Tụi Shinichi ngó nhau, rồi cùng la ầm
- Trời đất, có mỗi thế thôi mà cũng bày đặt úp mở hả?
Chỉ có vậy thôi.
Chẳng có điều gì bất thường cả.
Cho nên mấy ngày sau, khi tụi Shinichi quay trở lại Nhật Bản, chỉ thấy có anh em John ra tiễn, không thấy một gót hồng nào ghé chân.
Mấy ngày sau khi tụi Shinichi trở về, tụi nó nhận được một bức thư.
Chỉ có mấy chữ ngắn ngủi
“Cám ơn mọi người nhiều! Nhóc Flynn vừa bao tôi và Mag một bữa McDonalds mệt nghỉ nè…”
Tụi Shinichi nhìn nhau, đờ cả mặt ra, không nói được câu nào. Mất đứt một bữa ngon đáng lẽ là của mình, bảo sao không tiếc cho rồi.
“Flynn và Sandra là bạn tốt, bạn RẤT tốt, nhưng tôi báo cho các cậu biết tin buồn nhé, nhóc Flynn đã báo cáo với tôi rằng nó vừa có bạn gái rồi, và Sandra thì cũng vừa mới có bạn trai, nên là… chuyện tác hợp của các cậu coi như không thành nhé. Thật đáng tiếc thay, đáng tiếc thay!
Gửi lời chào thân ái nhất,
John Poirot”
Tụi Shinichi xếp lá thư lại, ngẩn người nhìn nhau, chẳng ai nói một lời nào cả
Đây là lần đầu tiên tụi nó thất bại mà!
Và rốt cuộc, “lính mới” Viễn vẫn bị đổ tội nhiều nhất! Vì thế nên anh chàng đành xót cả ruột đổ hầu bao ra bao cả nhóm một bữa sushi, bụng không ngớt mắng thầm
- Đợi đó, có ngày ta sẽ cho các người biết sự lợi hại của Viễn ta đây!

Posted Tháng Năm 10, 2011 by VnDrag in Uncategorized

Vấn đề thứ 18: Nothing to lose, nothing to say   Leave a comment

Đó là một sáng Chủ nhật. Trời cực kỳ âm u và gió thì cực to (Chuối quá, thứ văn tả cảnh của mình!) Trời sắp sửa dông. Akai đang tỉ mỉ lau chùi từng milimet một trên khẩu súng tỉa của mình. Cứ hễ nó xước một tý hay là bẩn một tý là chàng điệp viên của chúng ta lại phải lôi cồn ra lau đi lau lại lau tái lau hồi cho tới khi khẩu súng sạch như lau như ly mới thôi.
- Oáp! – Một tiếng ngáp rõ to vang lên sau lưng Akai. Anh quay lại
- Nhóc, mới ngủ dậy hả? – Akai lạp quay lại lau lau thứ vũ khí của mình, vừa lau vừa nói với cái bóng ở đằng sau, lúc này đang gãi gãi đầu vẻ rất ngái ngủ – Hôm nay có đi thăm tụi Shinichi không?
- Có chứ anh – Cái bóng lại ngáp một cái trong khi trả lời – Lần này lại về bất ngờ nữa cho coi!
Giọng nói đó là của nhóc siêu nhân hậu đậu Hondou Eisuke. Chắc bạn đang thắc mắc tại sao Eisuke lại phải sang ở cùng Akai. Là thế này…
- Chị của nhóc cũng thật lắm chuyện, không thấy ta còn cả đống chuyện để làm sao mà lại bảo nhóc sang ngủ cùng ta. Lại còn nỉ non “Tôi đi công tác, nhà không có ai cả, anh để thằng bé ngủ nhờ cùng anh một hôm, đợi mai tôi về thì nó đi, anh đừng phiền nha!” Hừ, để thì cứ để, đi thì cứ đi, về thì cứ về, làm gì mà như ca cải lương ấy, tưởng ta báu nhóc với cả chị của nhóc lắm hả…
Rầm!
Một tiếng động đột ngột vang lên cắt ngang câu nói của Akai. Anh hốt hoảng quay lại, thấy Eisuke đã lại ngã sóng soài trên mặt đất từ lúc nào, nói chính xác hơn là cả người của anh chàng ngã vào trong nhà tắm, còn mỗi chân thò ra ngoài. Akai thở dài bỏ khẩu súng sang một bên
- Giờ thì ta hiểu rồi. Ngộ nhỡ nhóc ở nhà nổi hứng đụng vào dao kéo thì không chừng nhóc tự kết liễu đời mình luôn chứ chả đùa.
- Anh độc thoại đủ chưa? – Eisuke rên rỉ – Lại giúp em đi chứ!!
Akai lắc đầu đứng lên. Đến gần cửa nhà tắm, anh nghiêng đầu ngó quanh để xem cái gì vừa làm chàng hậu đậu của chúng ta ngã. Kết quả thật bất ngờ: Một cái vỏ chuối. Nhưng anh không thèm hỏi thăm xem Eisuke ngã có đau không, mà gầm gừ
- Nhóc kia, ai cho cậu xả rác ra nhà tôi hả?
- Chả hỏi thăm người ta được câu nào, suốt ngày chỉ hạch thôi – Eisuke đứng lên, lấy tay xoa mũi – Chắc phải chị Hidemi thì anh hỏi thăm ghê lắm nhỉ!
- Nhà ngươi… – Akai tức tối giơ tay lên nhưng Eisuke đã hi hí chuồn mất.
Akai quay lại ngồi phịch xuống ghế. Ở trên gác, thằng nhóc Eisuke đáng ghét đang hát ông ổng một bản tình ca, đó là bài “Shoujo no koro ni modotta mitai ni” của ZARD, ban nhạc nổi tiếng một thời của đất Nhật Bản.
Natsukashii shoujo no koro ni modotta mitai ni (Như là em đã trở lại thời thiếu nữ đầy thương nhớ)
Yasashiku kami wo nadete kureru (Khi anh nhẹ vuốt tóc em)
Sonna atatakai te wo itsumo matte ita (Em luôn đợi chờ bàn tay ấm áp đó)
Anata dake wa watashi wo sotto tsutsumi konde kureru (Chỉ mình anh có thể nhẹ ôm em trong lòng)
Totemo aishiteru, totemo aishiteru (Em yêu anh, thực sự yêu anh nhiều)

Nhưng chỉ hát không thì đã không to chuyện. Đằng này, hát xong, Eisuke gọi vọng xuống dưới nhà
- Hay không anh, chị Hidemi định hát tặng anh bài này đó, hí hí!
- Nhóc ngươi không còn coi trời cao đất dày ra gì nữa rồi đúng không Eisuke Hondou!
- Dạ em đâu dám, anh sushi yêu quái!
- Quá lắm rồi! – Akai gầm lên rồi xồng xộc xông lên gác, một tay kéo tai thằng bé, một tay quờ quạng tìm khẩu lục bạc trong ngăn bàn – Chú mày chưa thấy quan tài chưa đổ lệ hả?
- Ê ê, điệp viên FBI không được hành động bừa bãi à nha! Mà em nói thiệt chứ bộ, chị ấy định hát tặng anh thật mà
- Ta không giỡn với nhóc đâu nha!
- Khổ quá, em giỡn với anh làm gì. Bỏ tai em ra đi! – Eisuke nhăn nhó nói với điệu bộ chừng như sắp khóc thét tới nơi.
Tay Akai lập tức lỏng ra, mặt thẫn thờ, trông như là vừa thất tình. Eisuke thấy tình thế có lợi cho mình quá liền tính cách chuồn lẹ lẹ! Hắn lẻn ra cửa rồi phóng xuống nhà, phi thẳng ra đường, chạy một mạch tới đại học Tokyo. Lúc sắp gặp nguy hiểm, chàng Eisuke nhà ta chẳng hậu đậu tí nào, còn khéo hơn cả kẻ khéo nhất trên đời ấy chứ. Bằng chứng là gần đến nơi, thấy đằng trước mặt mình có một nhóm 9 người đứng túm tụm, chàng dùng ngay chiêu “luồn lách như chạch” để lẻn vội ra khỏi cái nhóm đó. Nhưng rủi thay, đến cái bóng thứ 9 thì chàng đâm cái rầm!
- Ouch! – Eisuke kêu thống thiết
- Ui da! – Cái bóng kia nằm ngửa ra đất và kêu ầm – Bộ không có mắt hử cha nội?
Nói xong, bỗng dưng cái bóng kêu lên
- Hả, ông siêu nhân hậu đậu?
- Ai kêu tui là siêu nhân hậu đậu đó hả? – Eisuke tức tối nhìn lên và thấy ngay bộ mặt xước xát của Shinichi – Úy, Kudou hả? Cậu ngã có đau không? Tôi xin lỗi nghen!
- Sao cậu lại ở đây? Tưởng cậu đang đi học bên Mỹ cơ mà! – Shinichi không quan tâm tới chuyện khuôn mặt “đẹp chai” của mình đã bị biến dạng, hỏi sang chuyện khác.
- Cậu có biết ở Mỹ chán thế nào không hả? Học thì nhàn thật, nhưng quanh đi quẩn lại ở cái trường đấy chỉ có một mình tôi là người Nhật. Chán thấy mồ! Tôi làm đơn xin chuyển về Nhật học rồi!
- Chứ không phải tại ở bên đó cậu làm vỡ nồi niêu bát đĩa xoong chảo của người ta nên mới phải trốn về đây hả? – Shinichi cười hí hí
- Đừng có điên! – Eisuke đỏ mặt, rồi anh chàng vội vàng đứng lên khi có một cái bóng xồng xộc xông tới từ đằng sau – Thôi, tạm biệt mấy cậu! Đi đây!
- Ấy, đứng lại đã nào! – Heiji thò tay ra chặn đường lui của Eisuke – Đi đâu mà vội thế?
- Chắc kia là câu trả lời đó! – Ayako chỉ tay về phía cái thân mình đang chạy hộc tốc dốc gan tới gần
Đó là Akai, mặt đỏ phừng phừng như vừa mới ăn cả núi ớt, đang vừa chạy vừa hét
- Tên nhóc láo toét kia, ta và mi chưa tính sổ xong, chạy đi đâu mà nhanh thế hả?
- Chà chà, có màn kịch hay để xem rồi đây! – Saguru cười hí híEisuke hốt quá hét ầm
- Các cậu thả tôi ra. Thề với trời đất, nếu ngày mai tôi còn sống sót, tôi sẽ đưa các cậu đi ăn kem.
- Không có kem gì hết, ít ra phải một chầu mực nướng. – Tâm hồn ăn uống của cả nhóm là Heiji lên tiếng
- Ừ thì mực nướng. Bỏ tay ra!
Heiji thả tay ra, nhưng đã quá muộn vì Akai đã trờ tới. Mặt anh lúc này đã chuyển hẳn sang màu tím
- Nhóc ngươi được lắm, lâu nay không ăn đòn, ngươi nhờn với ta hả? Để ta cho người biết tay.
Nói là làm, Akai ghì chặt lấy Eisuke và đưa tay ra tóm lấy tai anh chàng, cứ thế vặn xuôi chiều kim đồng hồ. Eisuke đau quá không chịu nổi, la ầm ỹ. La không được, hắn dọa
- Anh cứ đợi đấy, anh vặt đứt tai của em, về chị Hidemi giết anh cho coi!
- Chị nhóc không dám giết ta đâu. Cứ đợi đấy, cô ta mà đụng vào ta là ta cho cô ta đi theo nhóc luôn!
Cái bóng đầu tiên nãy giờ trố mắt ra chẳng hiểu cái gì bây giờ mới chịu lên tiếng
- Bạn của mấy cậu là ai mà bạo lực thế? Trông tướng tá hiền lành dễ gần mà hành xử như hổ vồ!
Akai lập tức quay mặt lại đương sự vừa lên tiếng, mắt vằn lên một tia màu đỏ đỏ (tức là tia máu), trống đáng sợ tới nỗi đương sự vừa rồi lẹ lẹ thở ra một câu, vo ve như tiếng muỗi
- Rút lại nhận xét!
Kaitou vỗ vai đương sự vẻ thông cảm
- Viễn đừng có quan tâm, chẳng qua ảnh đang mắc bệnh tương tư, chữa không đúng thuốc nên mới điên lên đấy thôi!
Aoko nghe Kaitou nói đến đấy thì giật bắn
- Cậu giết bọn mình rồi!
Quả nhiên, Akai quay lại, mặt chuyển từ màu tím hoa cà sang màu tím đen, tức là đang giận lắm lắm. Hình như anh đang ước anh có thêm 8 cái tay nữa để túm tai hết cái lũ lố nhố đang đứng trước mặt mình như trêu ngươi kia.
Ran vội xua tay
- À, bọn em không có ý gì đâu. Anh bỏ tay ra đi, không khéo cậu ấy vào viện nằm đó.
- Đúng rồi đó anh. Sau này lại bấn loạn, bắt chước Van Gogh vẽ chân dung tự họa mình với một bên tai băng bó thì tội lắm. Thả cậu ta ra đi anh, có gì mình ngồi xuống uống miếng nước ăn miếng bánh rồi từ từ thương… – Shinichi nói mà như đang giễu Eisuke, nhưng nói chưa hết câu Akai đã gầm lên lần thứ… mấy trong ngày nữa cũng chả nhớ, làm người đi đường quay lại nhìn một loạt!
- Thương, thương cái đầu nhà ngươi! Nhà ngươi thử ngồi ở nhà nghe nó hát tình khúc vàng đi, coi có chịu được không.
Nghe đến đây thì cả lũ đã hiểu đầu đuôi cơ sự ra làm sao rồi. Và cả lũ trừ Viễn không hẹn mà cùng phá ra cười!
- Cười cái gì! – Cả hai anh em Akai đang đứng đó gằn giọng
- Eisuke, cậu lại lôi anh Akai và chị cậu ra làm đối tượng trêu chọc đúng không? – Shinichi hỏi
- Ơ, trêu cái gì, đúng rồi mà!
- Đúng rồi này! – Akai gầm gừ, vặn thêm tí nữa, Eisuke đau quá liền tính chuyện phản công. Hắn chỉ tay ra phía sau lưng Akai
- Ý, chị Hidemi về kìa!
Chả biết Akai nghĩ ngợi thế nào mà quay đầu lại ngay tắp lự, buông ngay tai của Eisuke ra, lại còn hốt hoảng
- Ở đâu cơ?
Lúc phát hiện ra mình bị lừa thì đã quá muộn, hội Shinichi đang nhìn Akai bằng ánh mắt cực kỳ khó tả.
- Anh “củm” chị ý thật rồi! – Saguru rút ra nhận xét
- Đừng nói bậy bạ! – Mặt của Akai lại chuyển dần từ tím về đỏ, không biết là do bắt đầu nguôi giận hay do ngượng (Nhưng trường hợp này thì chắc là ngượng!)
- Lại còn không. Anh biết thừa chị em đi công tác mai mới về, thế mà anh ngóng dài cổ tới nỗi em vừa nhắc tên chị ấy một phát là anh quay ngoắt ra hỏi ở đâu. Thôi anh đừng chối nữa đi, anh củm chị em thật rồi! – Eisuke làm một tràng khiến mặt Akai thuỗn ra
Shinichi huých vào người Viễn, nói khẽ khi thấy trạng thái Akai đã bắt đầu trở lại bình thường
- Anh đây là điệp viên FBI, tên là Shuichi Akai. Tính tình thất thường, lúc lạnh lúc nóng, nói túm lại là không đoán biết được. Nhưng tớ khuyên cậu một câu, nhỡ chẳng may cậu làm anh ấy phật ý ngoài đường thì chỉ cần kêu tên chị của cậu bạn này đây ra, tức là Hidemi ấy, là ảnh thả cậu ra liền!
Đương nhiên những lời đó không thể không lọt vào đôi tai cú mèo của Akai. Nhưng chả hiểu sao anh không ý kiến ý cò gì hết. Akai lúc này đang đứng trơ thổ địa giữa đường như một pho tượng ai đó vừa tạc và mang đặt ở đấy. Shinichi thấy thế, gọi cả bọn ra lay lay kéo kéo. Mãi không được, cu cậu đành nói nhỏ vào tai Akai
- Anh ơi, người ta đứng lại ngắm anh như ngắm kỳ quan thế giới kìa, động đậy chút đi, không người ta đưa anh vào viện đấy.
Mãi đến lúc này, Akai mới chịu nhếch mép cười và đưa chân bước đi, quay ngược về hướng nhà mình. Eisuke tưởng thế là thoát nạn rồi, nhưng ai dè Akai tương một câu làm cu cậu sợ mất mật
- Chú nhóc cứ đợi đấy, anh sẽ gọi điện cho chị của chú. Lúc đấy muốn sám hối thì cứ sám hối, anh đây không can thiệp đâu!
Hóa ra ban nãy Akai đứng như ông phỗng chỉ là để tính kế trả thù Eisuke. Nhưng mà cái kế này nó cũng thâm thiệt. Rena mà biết được thằng em mình nó ăn nói xằng bậy như thế nào thì thôi coi như cả hai tai của cu cậu sẽ tạm biệt khuôn mặt xinh như con gái và bay vào trong một cái hộp carton. Thật rùng rợn!
Eisuke cũng biết vậy, thế là nó chạy lại phía Akai năn nỉ
- Anh ơi, thôi anh tha cho em lần này đi anh. Đừng mách chỉ, chỉ giết em mất.
- Ta không quan tâm. Ta cũng muốn giết nhóc lắm chứ bộ, nhưng để chị em nhóc tự xử lý nhau thì hay hơn! (Hic, dã man quá!)
Nói xong, không để cho Eisuke lèo nhèo thêm một lời nào nữa, Akai hẩy tay Eisuke ra và đi thẳng không quay đầu lại.Eisuke thấy Akai bỏ đi mách thật liền hốt hoảng quay lại, quýnh lên như gà mắc đẻ
- Làm sao bây giờ, chết tôi rồi các cậu ơi!
- Cho chết, trêu ảnh lắm vào! – Shinichi ngáp dài, ra vẻ ta đây không có quan tâm.
- Hức, cứu tôi đi! – Eisuke mếu máo như sắp khóc tới nơi làm tụi Shinichi không sao làm mặt lạnh được
Heiji đưa tay lên môi, mặt đăm đăm, nhìn đi xa xăm, ra chiều suy nghĩ mông lung lắm! Nghĩ một lúc, chàng đưa tay ra chém vào không khí
- Ra rồi!
- Ra cái gì? – Eisuke hồi hộp hỏi
- Bây giờ thế này, chúng mình… đi ngắt dây điện thoại nhà anh Akai đi, hay đến thẳng tổng đài mà bảo cắt mạng nhà của ảnh đi luôn cũng được. Chôm luôn cả con “dế” nữa. Đó là…
- Chả khả thi gì hết trơn á, ảnh ra bốt công cộng gọi cũng được chứ sao! – Eisuke mếu xệch miệng. Tưởng bày được mưu gì hay ho, mưu này mà cũng bày!
- Thì đó chỉ là giải pháp tình thế thôi – Heiji nở một nụ cười cực kỳ… gian ác. – Sau khi phát hiện ra điện thoại nhà bị hỏng, anh Akai chắc chắn sẽ ra ngoài đúng không? Chúng mình sẽ nghi binh không cho ảnh gọi điện bằng cách nào đó. Chỉ đến mai thôi. Mai chị Rena về rồi, tụi này sẽ nghĩ câu chuyện gì đó thật thương tâm để chỉ mủi lòng hông thèm nghe anh Akai nói gì nữa!
Heiji thao thao một tràng làm cả lũ trố mắt. Nhưng khi Eisuke thắc mắc
- Chuyện gì mới được chứ?
Thì Heiji ngớ ra
- Ờ thì… thì… thì…
- Thì con khỉ nhà cậu! – Saguru nghe ngứa tai quá, nói một câu cực kỳ lỗ mãng – Lần sau nghĩ cho ra rồi hẵng nói nhá!
- Hay là thế này đi! – Nàng thám tử từ thời tiểu học lên tiếng làm cả lũ quay lại nhìn – Mai chị Rena về, tụi mình sẽ….
Cả lũ thì thầm to nhỏ với nhau, làm người đi đường trố mắt ra nhìn. Một người lắc đầu
- Hết cậu thanh niên kia tới tụi nhỏ này. Người thời nay không còn gì để làm trên đường nữa sao?
Akai đi bộ về nhà trong vòng 15 phút. Đó là anh đi chầm chậm. Nhưng chính cái sự thong dong đấy làm anh ức muốn chết. Trong vòng 15 phút, tụi Shinichi đã mau mắn nhờ được người quen làm ngành bưu chính viễn thông ngắt được cả mạng điện thoại nhà Akai, làm anh có muốn gọi đi đâu cũng không được. Xém tí nữa Akai đã lấy khẩu súng tỉa ra tỉa lung tung vào hình nộm thằng nhóc Eisuke mà anh vừa làm rồi (Đấy, thù nhau như thế đấy, nhưng ai làm gì được!) Nhưng ngay sau đó anh nhận ra mình thù nhầm người. Eisuke không đủ trình độ bày ra cái mưu này. Chỉ có hội Shinichi thôi. Nhưng mà trả thù bọn nó sau, anh cần gọi điện trước. Thế là ngay lập tức, anh xách áo khoác đi ra khỏi nhà và lầm lầm đi tìm trạm điện thoại để gọi cho chị thằng bé khốn khổ vừa bị anh xách tai.
- Anh Akai ơi! – 2 giọng nói vang lên một loạt làm Akai giật bắn. Ngoảnh đầu nhìn, anh phát hiện ra đó là Shinichi và Ran. Đang bực mình, tự dưng gặp ngay tên đầu sỏ, nỗi tức giận tăng gấp đôi, nhưng anh cố nén lại. Lững thững lại gần, Akai hỏi với giọng lạnh hơn tiền
- Gì vậy hai đứa?
- Em có cái đề khó quá, anh giúp em với. – Shinichi giả bộ gãi đầu nhăn nhó, mặt mày khổ sở y như thằng gù nhà thờ Đức Bà. – Anh biết nhiều, giúp em đi.
Dù mặt Shinichi trông thật như đếm, Akai vẫn chẳng buồn tin. Đã thế, anh còn nhếch mép
- Bộ nhóc tưởng lừa anh dễ lắm hả?
- Dạ? – Shinichi vã mồ hôi hột
- Nhóc tưởng lừa anh dễ lắm hả? – Akai nhắc lại câu hỏi – Nhóc tưởng anh tin chuyện nhóc kể sao? Thời đại công nghệ thông tin bây giờ, chỉ cần lên net là có ngay cả đống tài liệu cho nhóc tham khảo, cần gì đến cái thân xơ mướp lạc hậu với thời đại là anh đây. Đừng hòng nhé. Nhóc cũng bảo mấy đứa bạn nhóc thôi ngay trò khỉ chúng nó đang làm ở cái hẻm phía bên kia đường sau lưng anh đi. Cẩn thận anh cho mỗi đứa một cái cốc là khổ thân các nhóc đấy!
Shinichi nghe Akai lật tẩy âm mưu của cả nhóm mà lạnh toát sống lưng.
- Sao… anh biết!
- Bộ nhóc tưởng anh không biết tính các nhóc hả. Đằng nào các chú cũng là người cùng lứa, sẽ tìm cách giúp nhau thôi.
Rồi đột ngột anh gầm lên
- Khôn hồn thì đi bảo cái tay bưu chính nào đó nối ngay lại mạng điện thoại cho ta, không thì ta xách mỗi đứa một bên tai lẳng qua cầu Haido đấy!
Shinichi hốt hoảng chạy biến. Nếu có gặp ma, cu cậu cũng chưa thể sợ bằng bây giờ. Shinichi gọi điện ngay cho bạn mình, sau cú điện, đường điện thoại được nối, và ngay khi nối được, Akai gọi điện cho Rena.
May thay cho nhóc Eisuke, chị của cu cậu tắt máy liên miên làm Akai không gọi được(Anh tức muốn xịt khói luôn chứ đùa!)
Rena đang trên máy bay về nhà. Không hiểu sao đột nhiên thấy tai bên trái của mình đau đau, thế là cô nghĩ ngay đến nhóc em mình. Rủi ở nhà nó làm Akai cáu là thể nào cũng chết dưới đôi tay thép đấy, không về mau, lúc nó chết thật thì làm thế nào! Thế là Rena lên ngay máy bay hỏa tốc về Tokyo. Lên máy bay phải tắt máy, thế nên Akai không tài nào liên lạc được với cô.
Rena quyết định về là sáng suốt. Cô cứu được nhóc em mình, nhưng không hề hay biết có một màn kịch đang giăng sẵn trước mắt với Akai và cô là hai nhân vật chính. Màn kịch đó được dàn dựng bởi chính tụi quỷ nhỏ bạn của Eisuke.Sau khoảng vài chục lần gọi điện không thành (mỗi lần cách nhau khoảng nửa phút!!) Akai bắt đầu nổi nóng. Anh chuyển qua gọi cho Jodie. Chị Jodie bắng nhắng nhà mình nghe đâu từ dạo lấy chồng tâm tính chả xoay chuyển tí nào, lúc nào cũng tươi hơn hớn, đã thế cứ hễ rảnh là tớn lên đi chơi, nhiều hôm bỏ chồng đói nhăn răng ở nhà. Thế mới biết chàng Carmel nhà mình sức chịu đựng dẻo dai thật. “Đụng mình là ly dị ngay chứ còn làm ăn gì nữa, vợ với chả con, nấu nướng không lo toàn lo đi chơi!” Akai nghĩ thầm
Sau khoảng ba hồi chuông, Jodie nhấc máy
- Hello, Shuu-san hả?
- Này, bà chị già, có thôi ngay cái giọng đấy đi không hả? – Akai nóng mặt – Shuu-san gì chứ? Sao hôm nay tôi đi đâu cũng bị người ta trêu là thế nào nhỉ? Chẳng lẽ kiếp trước tôi làm điều gì thất đức quá nên..
- Thôi thôi thôi, cậu vào ngay chủ đề chính cho tôi. Hôm nay cậu làm gì mà gọi cho tôi thế? Bình thường có thấy gọi đâu, sao thế? – Jodie hỏi và ngáp một cái. Akai nghi ngờ hỏi lại
- Này, chị vừa mới “bình minh” đúng không?
- Là sao? – Jodie ngơ ngác
- Tức là vừa mới ngủ dậy đúng không? – Akai ngán ngẩm
- Ừ, thì sao?
- Chúa ơi. – Akai than một câu, liếc đồng hồ và càng chán hơn khi thấy cả 2 cây kim dài ngắn đã chuyển qua số 12 – Thôi bỏ qua đi. Tôi hỏi nè, chị có biết bà cô Rena đi đâu không, sao tôi gọi mãi không được vậy? (Rena lúc này đang ngồi máy bay liền hắn xì một cái!)
- Có. Nhưng sao?
- Thằng em trời đánh của cô ta trêu tôi, tôi phải báo cáo lại để cô ta dạy cho thằng quỷ con một bài học chứ sao? Nhưng gọi mãi mà cô ta không trả lời.
- Sao cậu không tự xử? – Jodie tinh quái hỏi nhưng Akai không để ý
- Tự xử rồi, nhưng không được.
- Tôi không tin!
- Không tin kệ chị.
Jodie cười một tràng làm anh chồng đang nằm ngủ bên cạnh giật bắn mình, ngồi dậy giụi mắt.
- Chứ không phải là cậu nhớ người đẹp của cậu quá nên lấy đó làm cớ để gọi điện hả?
- Nè, tôi không giỡn với chị đâu nhá. Nào, thế cô ta đang ở đâu?
- Ở Osaka chứ ở đâu. Hình như các sếp bên CIA vừa phái đi điều tra cái gì đấy.
Akai ngớ ra
- Ớ, vậy hả? Nhưng sao gọi mà không nhấc máy vậy nhỉ?
- Ai biết. Thôi tôi nói xong rồi nhá, tạm biệt cậu, tôi ngủ tiếp đây.
- Ơ kìa….
Nhưng trước khi Akai kịp nói hết câu, Jodie đã dập máy và vùi đầu vào chăn, miệng lẩm bẩm
- Hai người này thật là lắm chuyện. Thích nhau thì nhận đại cho rồi lại còn phải giấu giấu giếm giếm, hâm ơi là hâm (Khổ quá, thì có phải ai cũng bạo được như cô đâu….)
Cùng lúc Jodie dập máy, Rena cũng vừa mới xuống sân bay. Việc đầu tiên cô làm là mở ngay điện thoại lên. Điều đầu tiên cô thấy là 10 khuôn mặt toe toét đứng đón mình ngay ở cổng chờ. Khỏi phải nói các bạn cũng biết đó là những ai. Hội Shinichi chứ còn ai vào đây.
Rena từ từ tiến lại. Bỗng dưng mấy khuôn mặt tươi tắn xinh xắn này khiến cô thấy nghi ngờ
- Các em làm gì đây? – Rồi thấy một gương mặt mới toe đang nhìn mình, cô hỏi tiếp – Bạn mới của các em hả?
- Dạ vâng. – Shinichi vẫn toe toét trả lời – Hắn là người Việt đó, tên hắn là Viễn.
Giọng của Shinichi chứng tỏ chàng đang tự hào lắm, theo kiểu “thách ai có bạn người Việt như ông đấy!”
- Chị chào em! – Rena chào cậu nhóc mới bằng… tiếng Việt làm thằng nhóc tí nữa thì ngất (Cả lũ Shinichi tí nữa thì cũng ngất theo)
- Dạ… em… chào chị! – Viễn lớ ngớ trả lời, trông mặt ngố không thể tả.
Rena quay sang Shinichi
- Nào, thế bây giờ trả lời thành thực coi, các em ở đây làm gì?
- Tụi em ra đón chị mà! – Eisuke láu táu – Chị đi công tác mệt không?
- Mệt chứ sao không. Mệt nhất là em trai mình cứ đi trêu người khác hoài xong rồi đi ra sân bay đón đường trước để kêu oan…
Rena làm một tràng khiến Eisuke tái mặt. Kế chưa thực hiện đã đổ bể rồi. Hic, ngượng quá đi! Eisuke nghĩ thế và lúng búng hỏi
- Nhưng sao chị biết?
- Còn sao nữa. Chị lạ gì tính em. Chị biết thể nào em cũng giở trò nên mới phải về sớm đấy, biết không hả?
Rồi cô ngó sang những đứa còn lại
- Mấy đứa định phục kích ở đây đợi chị về chứ gì. Đứa nào cũng ôm chăn đi đắp qua đêm kìa.
Heiji vội vàng giấu cái chăn ra sau lưng và những đứa còn lại lập tức bắt chước. Saguru cười gượng
- Dạ đâu có….
- Thôi, chị em mình về. Cái lão Akai đó mà dám làm gì em thì chị không tha đâu. (Đoạn này đến lượt Akai hắt hơi)
- Lão làm rồi mà! – Eisuke đau khổ nói thầm, giọng vo ve như tiếng muỗi (Điệu này “lão” mà biết thì chết với “lão” chứ chả còn sống được tới ngày mai!)
Trên đường về, Heiji hí hửng bảo cả bọn
- Tuần sau nữa mọi người sẽ có một bất ngờ
- Bất ngờ gì thế ông tướng? – Kazuha liếc sang
- Gì đâu. – Kaitou phẩy tay – Papa hắn được người ta mời sang Paris nghỉ, nhưng bận không đi được. Papa hắn bảo người ta đặt hộ mấy phòng rồi kêu bọn mình đi hộ ấy mà. Tưởng gì, hắn bô bô với tớ cả tuần trước rồi ấy chứ.
- Hả? – Eisuke ngạc nhiên – Các cậu chưa nghỉ hè mà đã đi chơi rồi sao?
- Sắp nghỉ rồi ông tướng ạ. – Shinichi nguýt dài – Nốt tuần này là nghỉ. Tụi này có bảng tổng kết hết rồi. Toàn điểm ưu tú thôi.
- Hả? Tức là…
- Tức là cậu xin sang đây học nhầm thời điểm rồi Eisuke ạ. – Ran nói với giọng thông cảm
- Hậu đậu quá mức. Đáng lẽ em phải tìm hiểu kỹ đã chứ – Rena lắc đầu
- Nhưng ở Mỹ bây giờ người ta mới đang giữa học kỳ 2 mà – Eisuke gân cổ cãi
- Nhưng chế độ học ở hai nước khác nhau mà – Viễn góp một câu khiến Eisuke tan nát cõi lòng
Về đến nhà, Rena đã thấy Akai mặt đằng đằng sát khí đứng đợi. Cô đi đằng trước và Eisuke cùng với cả lũ còn lại riu ríu theo sau, vì bây giờ chỉ có Rena là có khả năng chống lại được cơn cuồng phong mà Akai có thể đổ lên đầu lũ quỷ nhỏ bất cứ lúc nào.
- Chào anh! – Rena chào cái mặt đang đỏ bừng và bốc đầy sát khí trước cửa nhà mình
- Chào cô! – “Cái mặt” cũng trả lời (Câu chuyện nhạt tới mức Eisuke dù đang nơm nớp vẫn phải che miệng cười hí hí. Hai người nói với nhau như kiểu khách hàng với bà hàng cá ngoài chợ nói chuyện với nhau vậy)
- Anh ở đây làm gì thế? – Rena tiếp tục
- Hỏi em giai yêu quý của cô ấy! – Akai trả lời
Rena liền lôi ngay Eisuke lên làm chàng ta sợ đến độ suýt xỉu
- Eisuke, em lại làm gì hả? Lại trêu anh ta đúng không? Chị nói bao nhiêu lần rồi, đừng có đụng vào cái đồ chỉ biết đến súng ống đạn dược mà không biết thương em giai chị rồi hả? Lần sau có thế nữa không?
Rena mắng Eisuke nhưng thực ra là đang xỏ ngọt Akai làm chàng tức không để đâu cho hết. Nhưng mà dù sao thì cũng xử xong rồi, chẳng còn có lý do gì để mà đứng đây nữa, anh bèn lếch thếch… quay ngược người lại để đi về.
Nhưng chưa bước được 3 bước, Shinichi đã níu Akai lại, dúi vào tay anh một tờ giấy. Ngẩng mặt lên, anh nhận được cái nháy mắt tinh ranh của thằng bé. Akai bèn mở tờ giấy ra đọc.
“Thứ 2 tuần sau nữa anh đi Paris với tụi em nhá. Bác Mouri bảo anh đi cùng tụi em để còn giám sát, bác ý không muốn con gái cưng của bác ý gặp chuyện chẳng lành, bác chỉ tin tưởng mỗi anh thôi đấy. Anh không đi chắc hè này tụi em ở nhà quá, mà em thì rất muốn được ngắm tháp Eiffel. Anh đi nhá!”
Akai đọc xong chẳng ừ hử gì, chỉ đi thẳng.
Rena cũng nhận được yêu cầu tương tự, nhưng là từ phía mẹ của Ran, bà Mouri (Thế là cuối cùng hai vị người lớn như con nít này cũng làm lành rồi đấy, mừng chưa mọi người! Lại còn làm quả lễ tạ lỗi rõ to nữa cứ!) Lời lẽ cũng y hệt. Tại vì đây là hai bức thư giả mạo do Heiji viết chứ có phải do hai vị tiền bối viết quái đâu. Nhưng mà Rena vẫn gật đầu cái rụp
- Ừ, đi thì đi. Dạo này chị căng thẳng quá.
Khiến tụi Shinichi mừng rơn. Bây giờ mối lo ngại của chúng nó là Akai. Hống biết anh có chịu đi không há?
*2 tuần sau*
Một nhóm người đứng tụ tập ở trước sân bay. Ai nấy mặt mày hớn hở. Một cậu tóc nâu đang hứng chí hát bài hát yêu thích của mình, và một lúc sau thì phịa ra lời một bài mới làm cả nhóm cười nôn ruột. Đó là “Bài ca đi Paris” do nhạc sĩ kiêm ca sĩ kiêm thám tử Hakuba Saguru sáng tác. Đại khái cả bài chỉ có 2 câu “Hôm nay đi Paris, thành phố của tình yêu. Ôi tôi yêu em, thành phố của tình yêu”
Shinichi vừa quẹt nước mắt vừa hỏi
- Sao không sáng tác thêm?
- Mốt bây giờ là bài hát chỉ có 2 câu mới chất lượng. Hát dài người ta không thuộc lời thì lỗ vốn chết! – Saguru tỉnh bơ
Rena cũng cười. Nhưng khi nhìn sang trái, chỗ có một người vừa mới xuống khỏi taxi, cô tắt nụ cười ngay tắp lự. Cái người đó đang phăm phăm đi đến cũng hãm ngay tốc độ. Và lúc chạm mặt nhau rồi, thì cả hai cùng hỏi một câu. Thực ra là hai câu, nhưng mà gần giống nhau (Nếu là tiếng Anh thì giống hệt nhau)
- Anh làm cái trò gì ở đây?
- Cô làm cái trò gì ở đây?
Hội Shinichi thì mừng rơn, vì cái người vừa đến chính là viên đạn bạc Akai của chúng nó. Hôm nay là lần đầu tiên trong đời tụi Shinichi thấy Akai diện áo phông. Heiji len lén lấy máy ảnh ra chụp hai đương sự lúc này đang nhìn nhau chằm chằm. Sau cùng, Akai phẩy tay
- Thôi, đằng nào tôi cũng đặt vé rồi, đi cũng chả sao, miễn là cô ngồi xa xa tôi ra chút.
- Tôi cũng đang định nói thế đây. Xì, ai thèm ngồi gần anh chi! – Rena xì một tiếng
Vậy là hồi đầu tiên của vở kịch mà bọn Shinichi sắp đặt đã thành công. Hồi hai sẽ diễn ra khi tụi nó đã đặt chân tới đất Pháp.
Paris, thành phố của tình yêu. Liệu sẽ có chuyện gì xảy ra đây?

Vậy là sau hàng tiếng đồng hồ trên máy bay, tụi Shinichi đã được nhìn thấy đất Pháp. Shinichi sướng tới nỗi xém tí nữa thì chàng đã quỳ mọp xuống mà hôn chùn chụt mặt đất dưới chân mình rồi. Nhưng sợ làm thế thì thiên hạ dị nghị, cu cậu đành nhảy lên tưng tưng để bày tỏ lòng sung sướng (Thế này thì thiên hạ còn dị nghị hơn!)
Akai níu áo thằng bé
- Nhảy vừa thôi nhóc, kẻo tim rớt xuống bụng còn mắt rơi xuống ngực đó, lúc đấy thì hết ngắm cảnh!
- Anh nói đùa thế nào chứ, cảnh đẹp thế này không hứng thú thì mới gọi là lạ đấy.
- Hứng thì nhóc bày tỏ kiểu khác, bày tỏ cái kiểu của nhóc, có ngày người ta tống vô trại thương điên!
Akai làm Shinichi cụt hứng quá
- Thế theo anh thì mình bày tỏ cách nào? – Heiji hỏi
- Đi chụp ảnh! – Akai nói gọn lỏn
Vậy là đống hành lý được cánh đàn ông khuân về khách sạn. Sau khi đã lấy phòng xong xuôi đâu vào đấy, cả nhóm rủ nhau đi chơi.
Địa điểm đầu tiên họ tới là tháp Eiffel. Một loạt các kiểu ảnh kỳ quái có, lãng mạn có, nai tơ có (Saguru giả mặt nai tơ thật không thể nào nhịn nổi cười) được chụp. Kaitou còn chọc Saguru
- Nè, cậu sau này đi làm người mẫu đi, đừng theo nghề thám tử nữa, có khi kiếm bộn tiền đấy.
- Chả dám. Tôi theo nghiệp người mẫu thì còn đâu chỗ đứng cho các cậu, nhỉ? – Saguru cười đểu – Tôi thấy các cậu cũng có khả năng trở thành người mẫu đấy, nếu tôi làm người mẫu thì các cậu sạt nghiệp còn gì. Sẽ chẳng còn ai để ý đến các cậu, nhất là cậu đấy Kuroba!
Câu nói cuối cùng làm Kaitou tức nghẹn cổ. Hừ, ai bảo đất người mẫu không có chỗ cho ta dung thân. Ta còn hơn chú em nhiều đấy, đồ công tử bột! Kaitou tức tối nghĩ thầm.
Nhưng rồi những tiếng động và tiếng nói nhốn nháo, lao xao ở gần đó đã khiến Kaitou chuyển cái nhìn của mình từ Saguru sang Shinichi. Vì phía Shinichi đứng chính là chỗ phát ra tiếng nói. Và khi hiểu ra nguyên nhân rồi thì cu cậu lập tức hăng hái nhảy vào góp vui.
- Chị cố một tẹo thôi mà, có phải đi giết người đâu mà quyết liệt từ chối vậy? – Ran cố gắng đẩy Rena về dưới gần chân tháp Eiffel
- Thà đi giết người còn hơn thế này! – Rena cũng cãi trả và ra sức đi về hướng ngược lại.
Ở phía bên kia, Akai cũng đang ở trong tình trạng tương tự. Heiji đang phải cố gắng vận hết 12 thần công lực ra để đẩy Akai đứng vào đúng vị trí vì chàng điệp viên FBI nhà ta khỏe quá.
- Chú mày muốn chết hả? – Akai tức tối gầm gừ
- Một kiểu thôi mà anh! – Heiji cười cầu tài rồi lập tức chạy biến vì đã hoàn thành xong nhiệm vụ.
Akai quay sang nhìn Rena, cô cũng đang tức không kém
- Thế nào, cô sướng chưa?
- Sướng cái gì?
- Thì ngây thơ nghe lời lũ quỷ con này đi Paris ấy.
- Tôi chỉ đến thế thôi. Mà anh cũng thế còn gì.
- Ơ…
- Nào, 1, 2, 3! Cheese!!! – Phó nháy Shinichi đứng ngoài hét váng lên làm hai đương sự đang đứng cãi nhau hốt hoảng quay ra cười cho có lệ.
Sau khi nhìn cái ảnh, Shinichi lắc đầu
- Gượng quá!
Rồi nó ra lệnh
- Anh Akai, đứng sát vô! Chị Rena, dựa đầu vào vai ảnh?
- HẢ? Bộ nhóc điên à? – Cả hai đương sự cùng hét toáng lên, hốt hoảng.
- Làm một kiểu thôi, nhanh nhanh lên rồi chúng mình đi thăm nhà thờ Đức Bà! – Shinichi vừa nói vừa nhìn đồng hồ, ra vẻ ta đây đang sốt ruột lắm, khiến cho Akai và Rena cũng sốt ruột lây.
Akai đành đứng xích vào một tẹo (Được có 5 phân hà!) Còn Rena thì cũng cố gắng… đặt đại đầu lên vai Akai. Khó khăn lắm cả hai mới nở được một nụ cười… mếu xệch (Hai người ý đang ngượng mà, tụi Shinichi chơi ác quá!)
- Đấy, trông hai người như đôi trẻ mới cưới ấy! – Shinichi hớn hở và chụp tách một cái… rồi cái thứ hai
Sau khi phẩy phẩy 2 cái ảnh cho khô, Kaitou toe toét đến đưa cho hai người.
- Nè, tặng hai anh chị!
Nhận ảnh xong, Akai lập tức đút túi áo, Rena đưa nó ngay vào trong túi xách mà không thèm nhìn (Làm hội Shinichi thất vọng tràn trề! Hai người không thèm nhìn để mà xem coi cái ảnh “tình tứ” tới mức nào)
Saguru hào hứng chỉ về nhà thờ Đức Bà đằng xa
- Địa điểm tiếp theo kìa!
Và cả nhóm lại dung dăng dung dẻ đi tiếp.
Ngày hôm đó, tụi nó chơi tới độ bơ phờ, thở không ra hơi luôn. Mãi đến tối mịt về đến khách sạn, Akai mới thở được bằng mũi của mình (Đi mệt quá toàn thở bằng tai)
Lúc bỏ cái áo khoác ra định treo lên mắc, anh sờ thấy cái ảnh trong túi áo. Akai lấy nó ra ngắm.
Không biết anh sẽ ngắm nó bao nhiêu lâu, bởi vì anh thích nó lắm. Không thể tin được rằng cái người đang dựa vào anh kia chính là Rena.
Anh không thể nói rõ ra rằng tình cảm của mình đối với Rena là gì. Chính anh có cảm nhận rằng, tình cảm của mình hình như đã vượt quá mức tình bạn rồi. Chỉ cần một lời gán ghép của nhóc tì Eisuke là lập tức anh có thể nổi khùng lên, với cảm giác rằng hình như thằng bé đã đọc ra tâm trạng của mình và đang lôi nó ra trêu chọc mình. Những cú điện không gọi được cho Rena khiến anh vừa bực vừa lo, bực vì gọi mãi cô ta không trả lời, lo vì không biết cô có làm sao không mà không trả lời điện thoại của mình. Và lý do khiến anh đi Paris lần này là vì anh có linh cảm chuyến đi này sẽ có cô. Không hiểu từ khi nào, Akai bắt đầu nghĩ về cô nhiều như thế.
Sau một thời gian khá dài, khuôn mặt anh đã không có vẻ lạnh lùng thường trực. Thay vào đó là một đôi mắt ấm áp với một nụ cười nở trên môi.
Trái tim của viên đạn bạc đã ấm lên cùng tình cảm mới của mình.
****
Ngày hôm sau, tụi Shinichi ra bến đón thuyền đi theo sông Seine và ngắm cảnh ở hai bên bờ. Vé tụi nó mua là vé chiều, tức là khoảng 3h bắt đầu khởi hành. Vụ này làm Viễn càu nhàu
- Đi giờ nào không đi lại đi cái giờ nắng gắt ơi là gắt!
- Thì tụi này có phi vụ đặc biệt mà. – Heiji nháy mắt
- Ừ, phải đó, trẻ con lít nhít đừng xía vào nha! – Kaitou vênh mặt lên trong khi Viễn tức tối nghĩ thầm “Cậu thì người lớn với ai hả?”
Rena cũng than vãn với tụi trẻ
- Sao lại đi cái giờ nắng vậy em?
- Bí mật quốc gia chị ơi! – Kazuha làm ra vẻ bí mật
- Khi nào đúng thời điểm chị sẽ biết – Aoko nháy mắt
- Nhưng thời điểm gì chứ? – Rena nhìn 4 cô bé ngây thơ trước mặt mình và hỏi tiếp
- Đó là thời điểm đặc biệt chị à. – Ayako trả lời
Chậc, không hiểu mấy tướng ý định giở trò gì đây. Chúng ta cùng đi theo chuyến tàu lúc 3h để biết.
Lúc phát vé cho mọi người, Eisuke cố tình đưa cho Akai và Rena hai cái vé có số liền nhau. Nhưng xui xẻo thay cho anh chàng, hàng ghế của người ta chia ra làm đôi, hai cái số đó là của hai dãy tách nhau, và thế là chàng hết còn ham làm bậy. Đã thế, khi ngồi được vào chỗ rồi, Eisuke còn bị cốc đầu kèm theo một câu muôn thuở dành cho chàng
- Cậu đúng là đồ siêu nhân hậu đậu
Vậy là trên chuyến tàu du lịch sông Seine sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng đến tầm 6h chiều, lúc bọn nó đi ăn tối thì sẽ có chuyện xảy ra.
Shinichi đã đặt chỗ cho cả bọn ở một nhà hàng trên dòng Seine. Nói trắng ra là… tụi nó lại đi tàu.
Thực ra là tụi trẻ con nhà mình trông ngây thơ thế thôi nhưng thực chất cũng cáo già lắm. Tụi nó biết tận dụng sự nổi tiếng và mối quan hệ của mình để dàn xếp chu đáo kế hoạch, nói đúng hơn là màn kịch của tụi nó.
Trên chuyến tàu chiều hoàng hôn đi theo sông Seine, giữa tiếng nhạc êm đềm, sắp có một sự kiện quan trọng xảy ra.- Sao, gọi món chưa?
Akai đẩy ghế và ngồi xuống. Nhìn vẻ mặt nhăn nhở của Shinichi, tự dưng anh thấy lo lo
- Hôm nay chúng ta dự tiệc đứng mà, gọi món gì!
- Hử?
Heiji tặc lưỡi
- Khổ thân anh, vừa mới ngồi xuống đã phải đứng lên rồi. Nhưng thôi, muốn ăn phải lăn vào bếp chứ. Tự đứng lên lấy đồ ăn nha anh!
Nói xong cả lũ chuồn lẹ, để mặc Akai ngồi chết trân trên ghế.
- Này! Của anh đó!
Akai ngước lên. Rena vừa mới đặt xuống bàn hai đĩa đầy ụ thức ăn và đang ngồi xuống. Anh nuốt nước bọt lúc nhìn hai cái đĩa
- Ăn sao nổi chỗ này?
- Không nổi cũng phải nổi. Có gì để tôi ăn phụ cho.
Nói là làm, Rena cầm ngay dĩa lên.
- Mời anh!
- À… ừ. – Akai cũng kéo một cái đĩa lại sát mình
Đứng từ xa, hội Shinichi nhìn hai đương sự với ánh mắt vui mừng
- Thấy gì chưa? – Shinichi búng tay cái tách – Họ tình tứ chưa kìa.
Rồi anh chàng trỏ tay về phía cái bàn hai người
- Lại còn lau miệng cho nhau nữa chứ (Thực ra là mới chỉ đưa cái khăn cho nhau thôi nhưng mà Shinichi thích phóng đại sự thật lên mừ, thông cảm!)
- Lau cái đầu cậu. – Viễn ngáp một cái – Họ tình tứ thật đấy, nhưng không đến lượt cậu can dự. Thật đúng là đồ thọc gậy bánh xe.
- Im đi. Rồi cậu sẽ thấy một khi tôi vào cuộc… à, mọi người vào cuộc (Bổ sung thêm câu này vì mọi người lườm dữ quá!) thì họ chỉ còn nước đổ vào lòng nhau thôi à (Kinh chưa?!)
- Nói mà thấy ớn. – Heiji xì một tiếng – Tối hôm nay ta cứ để họ tự nhiên đi.
Nói là làm, vở kịch tối hôm đó của tụi Shinichi đã không hề có bàn tay đạo diễn sắp đặt (Chỉ có mỗi vụ buffet là bị sắp đặt thôi) Hôm nay, chúng để mặc cho hai người lớn ngồi tâm tình cùng với nhau.
Sau một hồi nói chuyện, Akai (và cả Rena) đều thấy ngạc nhiên vì không ngờ họ có thật nhiều điểm chung. Mà lại có một số điểm chung thật kỳ lạ như: thích đứng ở biển và hét to lên lúc giận dữ hay buồn bực, thích ngồi một mình một góc nhìn phin cà phê nhỏ từng giọt xuống tách và lúc nhỏ xong thì đưa lên miệng nhấm từng ít một, từng đấy cũng phải mất một tiếng mới xong một tách cà phê. Thích nghe nhạc của Michael Learns To Rock, mà toàn thích nghe những bài buồn. “Nothing to lose” là bài cả hai thích nhất.
Khoảng nửa tiếng sau, cả hai mới giải quyết xong chỗ thức ăn đầy ụ (Vừa ăn vừa nói nên mới lâu vậy, chứ bình thường mất có 15 phút thôi) Hai cái ghế họ ngồi xích lại gần nhau từ lúc nào, vậy mà khi đứng lên họ vẫn không để ý.
Shinichi liếc đồng hồ liên tục khiến cả lũ ngạc nhiên
- Gì thế, cậu bị muộn giờ làm gì à? – Ran hỏi
- Đâu có. Cậu không biết à? Cứ đúng 8h, ở trên thuyền này tổ chức khiêu vũ. Couple mới được vào chứ đi lẻ thì phải đợi tới 10h có nhảy tự do thì mới được tí tởn – Shinichi vừa nói vừa liếc Viễn và Eisuke
- À, ra vậy. Hóa ra là cậu sắp đặt hết rồi.
- Ừ, không sắp đặt thì đâu phải là Kudou Shinichi nữa! – Shinichi cười hè hè (Anh Shinichi càng ngày càng đểu, em mất hình tượng quá!!)
Quả nhiên, đến 8h, có tiếng hô lớn
- Xếp cặp!
- Cái gì thế? – Rena và Akai ngơ ngác nhìn quanh. Thấy mọi người đứng có cặp, cả hai cũng đứng cạnh nhau, chờ xem tiếp theo sẽ có chuyện gì.
- Yêu cầu cho bản nhạc đầu tiên đã có. “Love will find a way”!
Đến lúc này thì Rena thấy ngờ ngợ
- Anh có biết tại sao tụi nhỏ lại đưa mình tới đây không?
- Không.
Rena chỉ ra xung quanh
- Giờ thì anh biết chưa?
Akai sau khi ngó quanh thì cũng bắt đầu bốc hỏa
- Rồi!
Rồi cả hai tìm cách chuồn ra boong tàu, nhưng bị giữ lại
- Anh chị đừng đi đâu cả. Buổi hôm nay rất đặc biệt đấy.
Hai đương sự đành đi ngược trở vào. Rena hỏi Akai
- Anh ngại không?
- Có
- Sao thế?
- Lâu lắm rồi… tôi không nhảy.
Câu này xém tí nữa làm Rena xỉu. Hóa ra anh ngại là vì thế! Mà quan trọng hơn, anh không ngại vì phải nhảy với cô à?
Rena thoáng đỏ mặt. Rồi cô nói
- Không sao, anh cứ làm theo tôi là được
- Kỳ lắm. Tự dưng có người gà mờ như tôi đi nhảy…
- Có sao đâu nào, anh nhìn đi, người ta không quen biết mà vẫn hướng dẫn nhau đấy thôi. Anh nhìn Ei-chan mà học hỏi kìa… Ý, sao nó lại ở đây?
Trên mặt Akai lập tức xuất hiện hai con cua luộc. Nhưng rồi anh phẩy tay
- Thôi kệ tụi nhỏ. Đâu có liên quan tới hòa bình thế giới đâu mà.
Lúc anh nói xong câu này thì nhạc mở. Mọi người cúi chào, và họ cũng vậy. Họ nắm tay nhau, nhìn vào trong mắt, và sẵn sàng.
In a perfect world (Trong thế giới hoàn hảo)
One we’ve never known (Mà ta chưa từng biết)
We would never need to face the world alone (Ta sẽ chẳng cần một mình đối mặt với thế giới)
They can have the world (Họ có thể có nó)
We’ll create our own (Ta sẽ tự tạo thế giới của riêng ta)
I may not be brave or strong or smart (Em có thể không dũng cảm, thông minh hay mạnh mẽ)
But somewhere in my secret heart (Nhưng đâu đó ở chốn bí mật trong tim)

I know (Em biết rằng)
Love will find a way (Tình yêu sẽ tìm được lối cho mình)
Anywhere I go (Bất cứ nơi nào em đi)
I’m home (Đều là nhà)
If you are there beside me (Nếu như có anh gần em)
Like dark turning into day (Như bóng tối chuyển dần sang sáng ngày)
Somehow we’ll come through (Bằng cách nào đó ta sẽ vượt qua)
Now that I’ve found you (Giờ em đã tìm được anh)
Love will find a way (Tình yêu sẽ tìm được lối cho mình)

I was so afraid (Anh đã từng sợ hãi)
Now I realize (Và giờ anh nhận ra)
Love is never wrong (Tình yêu chẳng bao giờ sai lầm)
And so it never dies (Và vì thế sẽ chằng bao giờ chết)
There’s a perfect world (Có một thế giới hoàn mỹ)
Shining in your eyes (Tỏa sáng trong đôi mắt em)
And if only they could feel it too (Và giá như họ cũng cảm nhận được nó)
The happiness I feel with you (Hạnh phúc của anh khi được gần em)

They’d know (Họ sẽ biết)
Love will find a way (Tình yêu sẽ tìm được lối cho mình)
Anywhere we go (Nơi nào ta đi)
We’re home (Đều là nhà)
If we are there together (Nếu như ta bên nhau)
Like dark turning into day (Như bóng tối chuyển sang sáng ngày)
Somehow we’ll come through (Bằng cách nào đó ta sẽ vượt qua)
Now that I’ve found you (Và giờ ta đã tìm thấy nhau)
Love will find a way (Tình yêu sẽ tìm được lối cho mình)
I know love will find a way (Anh/em biết tình yêu sẽ tìm được lối cho mình)

Ánh đèn nhạt dần, tập trung vào hai nhân vật chính trong buổi tối ngày hôm nay. Các đôi nhảy khác giãn hẳn ra, đứng nhìn hai người trong điệu nhảy. Một điệu nhảy có hồn, cuốn hút người xem. Đó là do họ đã nhập hẳn tâm hồn vào điệu nhảy, và quan trọng hơn, hai tâm hồn nhập vào làm một.
Hai tâm hồn gần như trái ngược nhau, giờ nhập lại làm một.
Một hạt giống đã nảy mầm từ lâu, giờ đang lớn lên mạnh mẽ.
Các bạn thử nói xem, hạt giống đó có phải của thứ tình cảm mà tiếng Pháp gọi bằng “I’amour” không? Cây tình cảm đó đang lớn dần lên trong tâm hồn hai sinh linh, hai con người.10h đêm
Akai và Rena lúc này mới có thể ngồi lại vào ghế. Bọn Shinichi ác nhơn yêu cầu hết bài này tới bài khác để nhảy làm cho không đôi nào đứng yên tại chỗ được quá 5 giây!
- Cô uống nước không? – Akai hỏi với giọng hổn hển, đảm bảo là nếu không phải vì anh là đặc vụ FBI được huấn luyện kỹ càng thì có lẽ giờ này anh đã lăn ra xỉu rồi.
- Cũng… được! – Bên Rena cũng thế.
- Đợi đó, lúc tôi gặp mấy đứa nhóc, tôi sẽ cho chúng một trận. – Akai đứng lên và gầm gừ.
Lần này Rena không buồn bênh “mấy đứa nhóc” nữa. Tội trạng của chúng nó rõ rành rành ra rồi còn gì. Chậc chậc, lần này có khi ngày tận số tới với tụi Heiji rồi đây.
Nhác thấy bóng Akai hằm hằm đi tới (Đương nhiên là sau khi đã đưa cốc nước cho người đẹp), tụi Shinichi bấm nhau bỏ chạy, nhưng không kịp. Lúc chúng nó ra tới cửa lên boong thì một dòng người đổ xô vào trong như thác lũ. Dòng thác cuốn luôn cả tụi Shinichi vào trong, và xui xẻo thay, kẻ đầu têu, tức Shinichi, lọt đúng vào tầm với của Akai.
- Uh oh! – Những đứa còn lại lập tức đưa tay bụm miệng
- “Uh oh” cái con khỉ các nhóc ấy! – Akai gằn giọng. – Lên hết boong trên cho ta!
Lập tức Saguru, tức người đi cuối cùng, quay ngược người lại và riu ríu đi lên, theo sau là một lô lốc các đứa nhóc với vẻ mặt đầy tội lỗi. Riêng Shinichi bị bàn tay thép nguội của Akai áp giải. Hiện giờ bàn tay đó đang xoắn vặn tai của nhóc Shinichi lại, làm cho cu cậu hết cơ chạy trốn. Mà có chạy cũng chẳng được, Shinichi mà chạy thì Ran chịu hết. Đường đường là nam nhi đại trượng phu, làm gì có chuyện để cho tình yêu của mình nhận tội thay cho mình được. Vậy là Shinichi cũng cố gắng đi thẳng lưng cùng Akai lên boong tàu, nhưng chỉ được một lúc thôi, vì Akai véo đau quá nên cu cậu lại phải quay lại đi lòm khòm.
Lên đến nơi, Akai chỉ tay vào chỗ mấy cái ghế trống.
- Ngồi hết xuống đó!
Cả nhóm ngồi xuống cái rụp
- Đèn đâu!
Đèn trên boong lập tức sáng lên. Heiji nuốt nước bọt cái ực trong khi Eisuke hỏi
- Làm gì mà giống như lấy cung quá vậy hả anh?
- Thì ta chuẩn bị lấy cung mấy nhóc đây. Cứ chuẩn bị tinh thần đi! – Akai nhếch mép cười và lấy một điếu thuốc ra bỏ lên miệng
- Anh à, hút thuốc dễ ung thư phổi…. – Shinichi cười cầu tài nhưng Akai gầm lên
- Im!
Thế là cu cậu rụt ngay cổ lại, không dám mở miệng nói thêm câu nào nữa.
- Nhưng mà quan trọng hơn là, nhỡ anh ý ung thư phổi thì chị ấy khóc hết nước mắt quá! – Eisuke dù đang hết hồn nhưng vẫn cố chòng một câu
- Chị ấy nào chứ hả? – Akai quay phắt sang phía Eisuke, trừng mắt lên, trông đáng sợ tới nỗi Eisuke phải úp mặt vào tay để khỏi nhìn thấy cảnh tượng đó.
- Nghe ta hỏi câu đầu tiên đây. Nhóc nào bày ra trò này?
9 cánh tay chỉ vào người Shinichi. Cu cậu len lén liếc Akai, xem anh phản ứng thế nào. Nhưng mặt Akai bây giờ còn lạnh hơn tiền, đã thế lại còn trắng bệch, đủ thấy anh đang giận tới mức nào. Shinichi gãi gãi đầu, cảm thấy vô cùng tội lỗi
- Ta hỏi câu thứ hai đây. – Anh chỉ thẳng vào người Shinichi – Tại sao nhóc lại bày ra trò này
- Anh hỏi câu này làm em khó nói quá! – Shinichi cố tình câu giờ, hình như đang tìm cách thoát hiểm
- Cậu ấy giúp anh mà, tình yêu đôi bên cứ giấu kín mà không nói ra thì khổ lắm – Saguru ngáp một cái (Gan tên này hình như là gan hùm! Không biết sợ là gì)
Cả đám rúm người chờ cơn cuồng phong đổ lên người, nhưng chẳng có gì hết. Chỉ nghe giọng Akai nói tiếp
- Nghe nốt câu này đây. Tại sao các nhóc lại đồng lõa với thằng nhóc Kuđơ kia hả? (Chậc, biệt danh bí mật của anh Shinichi nhà mình đã bị lộ rồi, khổ thân)
- Dạ?????
Trong mắt lũ trẻ là những dấu hỏi chấm. Chúng nó không hiểu tại sao Akai lại tha cái vụ gán ghép một cách trắng trợn của Saguru dễ dàng tới vậy. Akai đang nhìn chúng nó, đợi câu trả lời. Trong mắt anh hiện tại chả có vẻ gì giận dữ, mà trái lại, Kaitou còn tinh ý nhận ra hình như anh… mừng chuyện gì đó thì phải. Mừng cái câu Saguru nói chăng?
- Nói đi chứ, mấy đứa làm ta buồn ngủ quá!
- Ờ thì… Kudou hứa sau vụ này sẽ bao bọn em một chầu… – Heiji gãi đầu – Thế nên…
- Thôi đủ rồi, tha cho các nhóc đấy, đi hết đi! – Akai phẩy tay, rồi hét vống lên trên – Cảm ơn cậu nhá, Ilario. Tắt đèn đi được rồi đấy!
Thế rồi Akai bỏ đi, mặc lũ Shinichi ở lại.
Trong bóng tối trên boong tàu, có tiếng anh huýt sáo.
Đó là bài “Love is blue”
Shinichi ngồi chết cứng trên ghế. Ran đứng lên rồi, thấy cu cậu vẫn còn thuỗn mặt ra, nhìn đi đâu đó, bèn lay lay.
- Nè, Shinichi, đứng lên đi chứ. Về thôi.
Đột nhiên Shinichi nở một nụ cười vô cùng nham hiểm
- Cậu có biết bài anh Akai vừa huýt sáo là gì không?
- Thì đó là “Love is blue” của Frank Sinatra, ai mà không biết chứ.
Trong sân khiêu vũ, lại có thêm một bài nữa được mở. Shinichi lại cười
- Bây giờ cậu nghe xem bài này là bài gì?
- “You took my heart away” của Michael Learns To Rock. Nhưng sao thế? – Ran thắc mắc
- Cậu thử nhẩm lời hai bài đó xem.
Nghe nói, Heiji chả cần nhẩm mà cứ ông ổng
Blue, blue, my world is blue
Blue is my world since I’m without you

Saguru đứng bên cạnh cũng lẩm nhẩm
You took my heart away
When my whole world was grey
You gave me everything and a little bit more
And when it’s cold at night
And you sleep by my side
You become the meaning of my life . . .

Đang hát dở, bỗng dưng Saguru và Heiji nhất loạt quay sang
- Này, không lẽ…
- Anh ấy…
- Hà hà, anh ấy đang trong giai đoạn “tổng tấn công” đó. – Shinichi cười hè hè (Ghê quá!)
- Gì mà “tổng tấn công”? Mới chỉ “chuẩn bị” cho cái giai đoạn đó thôi. – Kaitou cãi
Tụi con gái nhìn mấy tên con trai đang mỉm cười nham hiểm mà chẳng hiểu cái gì hết
- Thế nghĩa là sao? – Kazuha hỏi
- Nghĩa là anh ấy đang vác cưa đi cưa cây chứ sao. – Heiji phá lên cười
- Ý cậu là…
- Ý tớ là anh ấy đổ cái rầm rồi! – Heiji chém tay vào không khí sau tràng cười man rợ của mình.
- Sao lại thế? *vẫn không hiểu gì cả*
- Các cậu không thấy mấy bài đó toàn là tình ca nổi tiếng thế kỷ cả sao?
Chẳng biết tụi con gái có tin vào mấy lời nói đó của Heiji không, nhưng xét theo những gì đang diễn ra thì hình như Akai đang chuẩn bị giai đoạn “tổng tấn công” thật thì phải. Bỗng dưng chàng điệp viên bình thường mặt lạnh băng trở nên yêu đời ghê gớm. Giờ nhìn đi đâu Akai cũng thấy thế giới là một màu hồng (hồng nhạt thôi, chưa yêu đời đến nỗi hồng quá đâu!) Không biết… tiếp theo… sẽ là gì đây…Chỉ còn một ngày nữa là kỳ nghỉ ở Paris kết thúc. Thế nhưng cái chuyện cưa cẩm mà bọn Heiji hứa hẹn với tụi con gái vẫn chẳng thấy có chuyển biến gì. Akai mặt vẫn lạnh như thường, thậm chí còn không có ý định cầm cưa lên.
“Có thể là ảnh lười…. Hoặc là tụi mình đã đoán sai!” Shinichi lẩm bẩm với mình.
Nhưng suy đoán của anh chàng trật lất. Akai không phải lười, cũng chẳng phải do tụi nó đoán sai. Cái lý do căn bản ở đây là…. cứ đến gần đối tượng là anh thấy lạnh sống lưng.
Cứ đến gần là anh tưởng tượng ra cái nhìn lạnh lùng của đối tượng nhìn chăm chăm vào mình như muốn hỏi “Anh tính giở cái trò gì vậy?” và thỉnh thoảng tệ hại hơn, Akai còn có ảo giác mình bị đau đau nơi má! Vết đau theo dấu của năm ngón tay, như là vừa bị ai đó tát.
Chính vì những lý do vớ vẩn đó mà Akai không dám tới gần Rena dù chỉ nửa bước. Chuyện này làm tụi Shinichi sốt ruột quá. Nhất là khi chuyến đi Paris, chuyến đi chỉ để tạo cơ hội “tỉnh tò” cho hai vị người lớn này lại sắp kết thúc, chúng chỉ còn nhìn thấy thành phố này cho tới trưa ngày mai. Và rồi sẽ chấm hết. Sẽ chẳng còn cơ hội nào khi về Nhật, vì một khi đã về rồi, mỗi người sẽ có một cái cớ để tránh xa người kia, tránh càng xa càng tốt. Ngượng quá mà!
Thế là ngay lập tức tiểu đội MT và những chuyên gia tư vấn tình cảm phụ được bổ sung trong phút cuối cùng đã họp bàn ngay lập tức.
- Nào! Tôi đang nghe đây! – Shinichi đập tay cái bộp làm mọi người giật mình – Có ai có kế hoạch gì không?
- Đút họ lên một chuyến tàu khác được không? – Eisuke giơ tay
- Này, sao cậu thô lỗ thế hả? – Viễn nhăn mặt vì từ “đút” mà Eisuke vừa dùng
- Không được! – Saguru đập bàn cái rầm – Thứ nhất, mình đã dùng chiêu đấy rồi, dùng nữa thì nhờn thuốc, không ổn đâu!
- Thứ hai nữa – Ayako nói, giọng nhẹ nhàng mà Eisuke tưởng có cả núi đá vừa đổ đè lên người mình – Anh Akai và chị Rena sẽ giết cậu đầu tiên nếu chúng ta còn bày ra cái trò đó nữa
- Thế bây giờ chúng ta làm gì? – Ran băn khoăn nhìn Shinichi
- Không biết! – Shinichi nhún vai
- Hả? Sao lại không biết!?
- Thì thế nên bây giờ mình mới phải bàn chứ! – Shinichi gắt um – Cậu có bị sao không hả?
Ran không nói gì nữa. Nhưng cái cách mà cô nhìn Shinichi chứng tỏ rằng sau chuyến đi này, bão tố sẽ đổ lên đầu chàng thám tử!
- Nào, các cậu đừng có cãi nhau nữa được không. Nghiêm túc đi xem nào! – Kaitou đứng lên
Aoko cũng đột ngột đứng dậy
- Theo tớ, chúng ta nên để cho Kaitou thực hiện nghĩa vụ làm mai một lần nữa!
- Hả??? Cậu đùa kiểu gì vậy!??? – Kaitou nhìn Aoko với ánh nhìn sợ hãi mà cu cậu trước đây chỉ để dành để nhìn khi thấy mấy con cá.
- Tớ không hề đùa!
- Ừ nhỉ. – Heiji đập tay đánh cốp – Chàng đây là cựu Siêu trộm Kaitou KID cơ mà. Đào hoa có tiếng. Vấn đề tình cảm gặp tay này là xong ngay!
Kaitou ngắt ngang màn ba hoa của Heiji
- Con lạy hồn, hồn tha cho con! Lần trước hồn giúp con bày kế con vẫn chưa hết sợ đâu ạ. Giờ hồn bảo con làm lần nữa thì thôi con ra sông Seine con tự tử ngay tắp lự!
Kaitou cố tình làm dữ, nhưng không đứa nào thèm để ý. Kazuha lấy ra một tờ giấy và một cái bút, chìa sang cho Kaitou
- Đây, cậu viết kế hoạch của mình vào đây. Rồi đưa cho chúng tớ.
Kaitou nhìn tờ giấy và cây bút như nhìn kẻ thù. Anh chàng thở ra một hơi dài rồi ngao ngán cầm hai thứ đó.
- Rồi! Bây giờ các cậu đi ra ngay chỗ khác cho tôi! – Kaitou đẩy những đứa bạn yêu quái ra khỏi phòng – Để yên cho tôi làm việc!!!
Shinichi dẫn đầu cả nhóm tếch ra khỏi khách sạn để đi bách bộ. Tụi nó lễ phép chào Akai lúc đó đang đi từ cửa khách sạn vào. Akai ngạc nhiên nhìn bộ mặt hí hửng của tụi nó và thắc mắc không hiểu tại sao tụi nhỏ lại phản ứng như thế khi nhìn thấy mình.
Kaitou để cửa sổ mở, và tiếng hát của anh chàng có thể được nghe thấy từ phía xa cả dặm. Giọng mà cu cậu đang dùng là của Tyson Ritter, trưởng nhóm The All-American Rejects.
Speak to me (Hãy nói với tôi)
When all you gotta keep is strong (Khi tất cả những gì anh phải giữ là sự mạnh mẽ)
Move along, move along (Hãy tiến lên, cứ tiến lên)
Like i know ya’ll do (Như tôi biết anh sẽ làm)
And even when your hope is gone (Và kể cả khi niềm hi vọng của anh đã mất)
Move along, move along (Hãy tiến lên, cứ tiến lên)
Just to make it through (Để có thể vững bước đi tiếp)
Move along (Hãy tiến lên)

Shinichi cười tủm tỉm
- That’s right, Kuroba! Move along! That’s all you need right now!
Tụi nó đi hướng về nhà thờ Đức bà. Cầu nguyện gì đó chăng. Chắc chúng định cầu cho cái kế hoạch mà Kaitou sắp vạch ra thành công.

Sau khoảng 1 tiếng đồng hồ dắt nhau đi dạo quanh Paris (Mà chủ yếu là đi tạo dáng ở tháp Eiffel), tụi Shinichi rồng rắn đi về khách sạn. Điểm dừng đầu tiên của cả nhóm không phải phòng của bọn nó, mà chính là phòng của chàng đạo chích tài hoa, người “rất may mắn” được ở chung với viên đạn bạc. Đấy cũng chính là một lợi thế của Kaitou trong việc tìm ra biện pháp hối thúc hai đương sự đang lớ nga lớ ngớ không biết giãi bày tâm sự với nhau thế nào.
Shinichi hớn hở buôn với cả nhóm
- Đức ông Kaitou là luôn luôn có cách xử lý những vụ liên quan đến tình cảm đó nha. Lấy ví dụ là tình cảm của chính hắn. Mọi người nhìn coi, hôm nào đôi bạn trẻ cũng cãi nhau như mổ cò mà tình cảm chẳng đi đến đâu cả. Đã thế, đàn ông con trai như hắn không trấn áp được nữ giới thì thôi, lại để cho nó… trấn áp lại, kỳ cục, thật tình kỳ cục quá!
- “Nó” là ai vậy ông tướng? – Aoko nghe đả động đến chuyện của “hai mình” thì hơi ức chế, lên tiếng hỏi, giọng rõ là ra chiều bực bội
- “Nó” tức là mọi phụ nữ trên đời chứ còn ai. – Heiji lên tiếng định cứu bồ, nhưng câu nói đó vô tình khiến cho mặt các cô nương càng nhăn như bị và đỏ au.
- Tất nhiên là trừ các cô nương xinh đẹp của chúng ta. – Saguru chêm vào một câu nịnh nọt, và bộ mặt nhăn nhó của các quý nương lập tức biến mất, thay vào đó là những nụ cười kín đáo. Viễn lắc đầu nói với Shinichi
- Tôi nghĩ chúng ta đã chọn sai người để thúc đẩy tình cảm giữa hai vị người lớn rồi.
- Sao thế? – Shinichi ngây thơ nai tơ hỏi lại
- Đáng lẽ ra ta nên chọn cậu Hakuba đây làm người thực hiện phi vụ mới đúng. Cậu ta nịnh nọt phụ nữ coi bộ còn kinh hơn cậu Kuroba, dù tôi không biết trước đây thế nào, nhưng tình hình hiện giờ thì… thật là…
Shinichi cười hí hí
- Tớ biết. Có thể hắn sẽ cho anh Akai vài lời khuyên và kinh nghiệm tán tỉnh phụ nữ. Nhưng mình đã lỡ chọn Kuroba rồi. Với lại, mình cần biện pháp cho cả hai bên, chứ không phải từ một phía. Rủi anh Akai dùng kiểu tán của Hakuba xong lại bị “Tán hồn thiết trảo” vung vào mặt thì còn nói làm gì nữa.
Hai đứa vừa đi vừa nói rồi phá lên cười, trông như hai đứa ấm đầu làm tụi bạn đi đằng sau lạ quá. Saguru thì hắt hơi liên tục. Cu cậu lẩm bẩm
- Chắc lại nói xấu ta chứ gì. Các ngươi được lắm!
Câu chuyện phiếm kết thúc cũng là lúc tụi nó đứng trước cửa phòng Kaitou. Eisuke gõ cửa, nhưng không có ai mở. Tụi nó đành mạn phép xông vào phòng.
Shinichi há hốc mồm khi thấy Kaitou đang rất thoải mái gác chân lên ghế, tai nghe nhạc, miệng hát véo von. Cu cậu nhắm mắt thả mình vào tiếng hát, chẳng cần biết trời trăng mây đất gì nữa, chỉ có ta và âm nhạc. Heiji thấy thế thì mừng lắm. Cu cậu nhảy xổ ngay đến bên cạnh Kaitou, giật phắt tai nghe ra và hét toáng lên
- Cậu tìm ra cách rồi hả?
Kaitou đang nghe nhạc, tự dưng bị cướp mất âm nhạc một cách thô bạo, lại còn bị Heiji cho một phen điếng hồn, giật mình ngã ngửa ra khỏi ghế. Lưng cu cậu đập xuống đất nghe “bẹp” một tiếng, người lập tức cứng đơ không cử động, còn mắt thì nháy lia lịa. Bọn con gái sợ quá, lắp bắp
- Ku…Kuroba, cậu có sao không vậy?
Phải mất một lúc Kaitou mới đứng lên được. Việc đầu tiên cu cậu làm là la vào mặt Heiji
- Bộ cậu bị điên rồi hả, cậu muốn tôi chết hay sao? May mà tôi không ngồi cạnh cửa sổ, không thì cậu giết tôi rồi, đồ dở hơi!!!
Heiji gãi đầu
- Thì tại cậu đang mơ màng, đang trên chín tầng mây, tớ gọi cậu về chứ có sao đâu.
- Đồ dở hơi! – Kaitou làu bàu. Rồi cu cậu phủi tay đứng lên, nom lại ra dáng nam nhi như ngày nào.
Shinichi thấy sức khỏe của nạn nhân đã hoàn toàn hồi phục bèn hí hửng hỏi
- Thế nào, cậu đã tìm ra biện pháp cho 2 vị tiền bối chưa?
- Rồi. – Kaitou trả lời chắc nịch
- Biện pháp thế nào, nói nghe coi.
- Biện pháp là chúng ta không can thiệp vào chuyện riêng của hai người đó nữa.
Câu trả lời của Kaitou khiến tụi bạn bật ngửa. Saguru shock tới nỗi nói năng lắp bắp
- Không… không…. không… can thiệp…nữa à?
- Không. Chúng ta đã khiến cho quá nhiều tình yêu chịu kết cục bất hạnh (Nói nhỏ là chúng ta mới chỉ xử lý có hai vụ, đây là vụ thứ ba) Vì thế nên để cho mọi việc tiến triển tự nhiên là điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm. Tớ thấy ta dẹp cái tiểu đội MT chuyên đi “phá đám tình cảm” của người khác đi được rồi đấy. Và xin mọi người, đừng ai nhắc tới chuyện đi thúc ép hai người đó nữa.
Rồi Kaitou đuổi tất cả ra khỏi phòng.
- Ai về phòng người nấy đi. Sắp đồ đi, sáng mai ta về rồi!
Shinichi và lũ bạn bị đẩy ra khỏi phòng trong nỗi hoang mang cực độ. Tụi nó không ai hiểu tại sao Kaitou thay đổi thái độ nhanh như thế.
Tất nhiên tụi nó không hiểu rồi. Bởi vì sự thay đổi thái độ của Kaitou xảy ra sau cuộc nói chuyện với Akai ngay trong căn phòng bọn Shinichi vừa bước vào. Nội dung cuộc nói chuyện thì không quan trọng gì lắm, trừ một câu nói chắc như đinh đóng cột của Akai, chính câu nói đó đã khiến Kaitou quay ngoắt 180 độ.
Và ngay sau khi bọn bạn quỷ quái của Kaitou bước ra khỏi phòng, Akai đang trốn trong phòng tắm liền đi ra, giơ ngón tay cái lên
- Nhóc làm tốt lắm.
- Không có gì đâu anh.
- Cám ơn nhóc nhiều.
- Không có gì mà. Chỉ cần anh thực hiện lời nói của anh thôi. Lời mà anh nói với em lúc trước ấy.
Akai nở nụ cười
- Anh hứa với nhóc, anh sẽ làm
- Nhớ mấy tháng nữa gửi thiệp cưới cho em nhá!
- Đừng đùa nhóc ơi!
Và Akai bước ra khỏi phòng, huýt sáo. Kaitou biết bài hát này. Đó là “Here i am” của Bryan Adams. Và nó nhớ tới lời nói của Akai.
- Anh có thể làm được điều này, anh có thể tự làm điều này. Anh sẽ có được trái tim cô ấy. Anh tin là như vậy.
Và Kaitou cũng tin là như vậy. Nó lẩm nhẩm lời bài hát
Here i am, this is me (Tôi ở đây, đây chính là tôi)
There’s nowhere else on Earth i’d rather be (Trên thế giới này chẳng còn chỗ nào tôi đáng ở nữa)
Here i am, it’s just me and you (Tôi ở đây, chỉ có em và tôi)
Tonight we’ll make our dreams come true (Đêm nay ta sẽ biến giấc mơ thành hiện thực)

It’s a new world, it’s a new start (Đó là một thế giới mới, một khởi đầu mới)
It’s alive with the beating of young hearts (Nó sống dậy với nhịp đập của những trái tim tươi trẻ)
It’s a new day, it’s a new plan (Đó là ngày mới, một kế hoạch mới)
I’ve been waiting for you (Tôi đã đợi em lâu lắm rồi)
Here i am (Tôi ở đây)

Và chuyến đi của cả nhóm đã kết thúc tại đây. Đối với Shinichi và cả nhóm, trừ Kaitou, thì đây là một chuyến đi thất bại. Nhưng sự việc thì hoàn toàn không phải vậy. Đã có một bước tiến lớn mà Shinichi không hề hay biết. Và bước tiến đó có thể sẽ quyết định cho tương lai sau này.

Posted Tháng Một 1, 2011 by VnDrag in Uncategorized

Vấn đề thứ 17: I’m sick of acting   Leave a comment

Sau một thời gian khá dài im hơi lặng tiếng, anh da đen của chúng ta đã trở lại sàn diễn.
Không chỉ là sàn diễn ẩn dụ đâu, còn là sàn diễn thật nữa. Nguyên nhân thì cũng chỉ tại anh da đen nhà mình mà thôi.
Dạo gần đây, Heiji và Kazuha rất thường xuyên cãi nhau vì những chuyện không đâu. Bọn Shinichi thấy vậy, bèn bàn nhau một “rải pháp” để chữa trị vụ này. Mà các bạn đã biết rải pháp của mấy ổng nó hiệu quả thế nào rồi đấy. Thường thì 1% là do kế hoạch, 99% là do ăn may.
“Rải pháp” lần này là một rải pháp cũ mèm, đã được áp dụng với Saguru và Ayako, đó là đóng kịch. Lần này, hai đương sự sẽ đảm nhận hai vai rất hay cãi nhau, giống hệt hai người.
Khi bị đẩy đi diễn kịch, Heiji ngồi thụp xuống, đưa hai tay ôm đầu theo tư thế của người đang tự bảo vệ mình khỏi bom đạn, kêu lên bằng một giọng rất chi là ai oán
- Trời ơi, bộ mấy người hết trò làm rồi sao mà lại bắt tôi đi diễn kịch với cái mụ chằn lửa kia hả?
Rủi thay, Kazuha ngồi ngay gần đấy nên nàng nghe thấy hết những gì Heiji vừa nói
- Cậu bảo ai là mụ chằn lửa hả, đồ cột nhà cháy.
- Chằn lửa đang đứng trước mặt tôi đấy, đồ thị Nở ạ.
- Đứng đâu cơ Chí Phèo? Tôi không thấy.
- Đứng ngay chỗ mẹ của Cám vừa đứng đấy thôi.
- Mẹ của Cám đứng đâu cơ, đồ vạ làng?
Hai đương sự nhà mình hăng hái cãi nhau làm thầy phụ trách đội kịch phải lấy khăn ra lau mồ hôi liên tục
- Có thật hai em đó sẽ tham gia vở này không?
- Thật mà thầy, thầy không thấy hai bạn đó có khả năng cãi nhau “Thiên bẩm” đó hả thầy? – Shinichi hí hửng tuôn vào tai thầy một tràng những lời thuyết phục. Rồi anh chàng nhanh tay ký cái xoẹt vào tờ đơn đăng ký – Đó, em ký hộ hai bạn ấy đó thầy.
Đến lúc Heiji và Kazuha luyện xong hơn chục bài võ mồm thì thầy phụ trách đã đi mất từ đời nào rồi. Saguru và Kaitou lại còn đứng nhại lại nhạc đám cưới. Heiji thấy thế sinh nghi, liền hỏi
- Các cậu vừa làm gì mờ ám đúng không?
- Không có đâu, chàng Phụ-Chăn lợn ạ! – Shinichi cười tươi roi rói
- Hả? Ai cho các cậu tùy tiện đăng ký vậy hả?
- Chưa hết đâu, chào cô công chúa dòng họ Llyr của cậu đi – Kaitou đẩy Kazuha tiến lên phía trước, mồm leo lẻo giới thiệu – Công chúa Eilonwy, con gái của Angrahad, con gái của Regat, con gái của… dài dòng lắm, không nói nữa đâu, nói nữa đến sáng mai mất.
Không chịu lép vế hội con trai, Ayako cũng đứng lên giới thiệu
- Mời công chúa cao quý gặp Taran xứ Cear Dallben, chàng Phụ-Chăn lợn sắp trở thành Đức thượng hoàng, chàng trai đã dũng cảm đánh lại cả thế lực chết chóc muốn thống trị xứ Prydain.
Nói xong cả lũ mau lẹ dọt ra khỏi phòng. Tất cả đều biết lúc cáu lên thì âm lượng của Kazuha sẽ lớn đến từng nào. Gần 200 đê-xi-ben chứ không đùa đâu, có thể làm vỡ cả một hàng ly thủy tinh đấy, nếu chọc cho nàng tức thêm nữa. Quả nhiên, một lúc sau, khi đã xuống tới tận tầng một, hội Shinichi vẫn nghe thấy tiếng thét long trời của Kazuha. Ngay sau đó là một tràng kêu cứu của Heiji. Chắc hẳn là khi thấy các thủ phạm chạy mấy dép, Kazuha xả cơn tức ngay lên đầu của nạn nhân chậm chân.
Lúc gặp Heiji, đầu tóc rối bù, quần áo tơi tả đang đứng thở hồng hộc dưới chân cầu thang, Shinichi bèn đến an ủi.
- Thôi, dù sao cũng là sự đã đành….
- Đành, đành cái đầu cậu ấy. Cậu cứ thử ngồi trong đấy, vừa bị gọi bằng mấy cái tên kinh khủng vừa bị tra tấn coi cậu có chịu được không.
Heiji thiểu não đứng lên và lếch thếch đi về phía văn phòng, lẩm bẩm
- Đi lấy kịch bản…
Aoko nhìn theo bóng của anh xì dầu, lo lắng
- Liệu bọn mình có hơi bị quá tay không?
- Chả sao đâu, anh tự sướng đây cũng từng ở trong trường hợp tương tự rồi còn gì. – Kaitou nói, liếc mắt sang chỗ Saguru – Đàn ông dẻo dai lắm. Vì thế nên khi đàn bà được tạo ra thì đàn ông vẫn có thể sống. Nếu đàn ông không dẻo dai thì làm sao chịu được những lời mắng mỏ từ ngày này qua ngày khác, những cái véo tai từ tháng này qua tháng khác, những cơn ghen từ năm này qua năm khác được. Nếu không chịu đựng được, nếu không dẻo dai được thì làm sao đàn ông sống nổi…
Kaitou gục gặc đầu. Cả bọn Shinichi cười hi hí
- Ăn nói cứ như triết gia.- Các em, tập trung! – Thầy Yakuhate đứng trên bục giảng và vỗ tay – Hôm nay lớp chúng ta đón bạn mới.
Một cậu thanh niên cao lêu nghêu từ ngoài cửa lớp đi vào. Thầy vội nắm lấy tay cậu ta
- Đây là một học sinh mới chuyển đến. Tên bạn ấy là Phan Thanh Viên…
Cậu học sinh vội nói nhỏ vào tai thầy Yakuhate. Thầy vội vàng sửa lại
- À, tên bạn ấy là Viễn.
Shinichi đứng dưới lẩm bẩm nói thầm với Saguru
- Tên đọc như nhét cả nắm sỏi vào mồm ấy.
- Tên tiếng Việt thì nó thế. – Saguru thản nhiên – Cũng như người Việt đọc tiếng Nhật đau cả mồm ấy. Nhất là tên cậu. Theo như lần tôi đến đất Việt thăm thú tình hình, rất nhiều fan của cậu đọc tên cậu là “Cu-đô-u Si-ni-chi”
- Ha ha. – Shinichi nhếch mồm cười một điệu nhạt thếch.
Học với cậu bạn mới được vài hôm, Ran có một nhận xét.
- Cậu ấy học giỏi nhưng không hòa đồng mấy.
- Còn phải hỏi à, hắn chả khác nào bức tượng đá. – Kazuha đang đọc kịch bản của vở kịch sắp diễn cũng góp chuyện.
- Chắc phải có điều gì uẩn khúc ở đây nhỉ. – Ayako gật gù
- Cậu nghỉ trò thám tử cả chục năm rồi mà sao vẫn uẩn với chả uẩn thế – Saguru ngáp dài – Hắn không khoái nói chuyện thì là chuyện của hắn, mắc mớ gì phải quan tâm cho mệt.
- Cậu thật là vô tâm – Aoko nhận xét một câu làm Saguru ỉu xìu
Shinichi đập hai nắm tay vào nhau đánh bốp
- Bọn mình thử tìm hiểu nguyên nhân chứ nhỉ! Chúng ta luôn ra tay giúp đỡ kẻ yếu mà (Chứ hổng phải là tại ông muốn lấy lòng người đẹp của ông sao?)
Chưa đứa nào kịp bình luận thì Heiji đã hộc tốc dốc gan chạy từ ngoài cửa vào
- Biết gì không? Cái tay Viên…
- Viễn! – Cả lũ sửa lại bằng một giọng rập ràng
- Ừ thì Viễn. Hắn vừa lò dò đi đăng ký diễn kịch đấy. Thực ra hổng phải hắn đăng ký tự nguyện đâu, là tên Kuroba rỗi hơi kéo hắn vào phòng đăng ký đấy.
- Ha ha ha ha ha ha… – Shinichi lập tức phá ra cười một hồi như quỷ nhập tràng.
- Điên hả? – Heiji nhìn Shinichi bằng ánh mắt lo ngại – Khi không cười như điên ấy.
- Thì đúng là tôi đang điên đây. Ha ha, Hattori, cậu sắp lãnh trọng trách to lớn rồi đó.
Nói rồi Shinichi ngoắc ngoắc tay theo kiểu rất… đại ca. Heiji lò dò tới gần
- Nghe kĩ đây, những gì tôi nói sau đây cậu phải nhớ hết.
Rồi hai đứa bắt đầu thì thầm xì xào với nhau. Được một lúc, Heiji giãy nảy
- Úy, không có được đâu. Sao không gọi tên Kuroba ấy.
- Nhưng mà hắn đóng vai Vua Sừng, đồ dở hơi ạ. Còn theo như cậu nói thì tên Viễn đó đóng vai Fflewddur Fflam, tức là bạn đồng hành của cậu và Kazuha cơ mà.
- Thế sao không giao cho Kazuha ấy?
- Cậu là đàn bà hả? – Shinichi hỏi một câu chẳng ăn nhập gì cả.
- Không, hỏi gì kỳ vậy?
- Nếu cậu không phải đàn bà thì tức cậu là đàn ông. Đàn ông thì phải dũng cảm, đương đầu với khó khăn. Hiểu chưa? Cậu sẽ tìm hiểu xem tại sao tên bạn mới của chúng ta chẳng hòa đồng tẹo nào. Nhớ đấy, cậu làm điều này trên danh nghĩa là đàn ông. Này, hay là cậu “gay”? Chỉ có thế nên cậu mới từ ch…
- ĐỒ THẦN KINH! – Heiji hét toáng lên và đá lia lịa vào ống quyển của Shinichi – Làm thì làm chứ, ai cho cậu nói tôi như thế hả????????
Cả lũ trố mắt nhìn hai đương sự. Shinichi liếc qua thấy vậy liền kéo tóc Heiji xuống một cách bạo lực
- Nghe cho kỹ đây. – Shinichi gằn giọng – Có vẻ Kazuha thích tên Viễn ấy đấy. Hắn đẹp trai mà, lại còn… có tới 5 năm luyện tập môn Aikido nữa chứ. Thế này thì Kazuha về tay hắn là chắc rồi.
Shinichi bịa chuyện, nhưng Heiji thì tin răm rắp. Vì thế mặt anh chàng xám như chàm đổ.
- Thế tôi phải làm gì đây?
- Cứ làm như tôi nói. Đừng để vợ cậu mất vào tay kẻ khác
- Cô ta đâu phải vợ tôi! – Heiji đưa tay lên giật tóc, vẻ tức tối. Đã bị bắt làm chuyện mình không muốn rồi, lại còn bị trêu nữa, chắc hẳn ai cũng hình dung được anh chàng tức đến mức nào.
Ngày hôm sau, tất cả các diễn viên được tập hợp lại để duyệt thử cho buổi kịch. Heiji nóng lòng đợi tới buổi hôm nay lắm. Chàng đã quyết định rồi: Một, chàng sẽ cố gắng lấy le với Kazuha, dù mấy hôm trước chàng cãi nhau với nàng như chó với mèo, Hai, thân phận của tên PTV kia sẽ không còn là bí ẩn đối với chàng nữa. Hắn sẽ biết tay chàng!
Cảnh được duyệt đầu tiên trong ngày hôm đó là cảnh Eilonwy nhờ Taran nhặt hộ quả cầu phát sáng bị rơi vào trong phòng nhốt chàng Taran phụ chăn lợn.
- Diễn! – Thầy phụ trách khoát tay.
Một quả cầu lập tức rơi đánh bộp từ chỗ khung sắt nhà tù xuống. Heiji vội vàng nhảy sang một bên, vì rõ ràng là Kazuha cố tình ném nó vào người chàng chứ chẳng phải vô tình đánh rơi.
- Làm ơn – Kazuha bắt đầu nhập vai – Tên tôi là Eilonwy, và nếu anh không phiền thì có thể ném hộ tôi quả cầu được không. Tôi không muốn anh nghĩ tôi là một con nhóc chơi với một quả cầu vớ vẩn, vì tôi thực sự không phải vậy, nhưng đôi lúc ở đây chẳng có việc gì làm cả và nó tuột khỏi tay tôi lúc tôi đang…
Chưa để hết câu thoại, Heiji đã vội vàng chen ngang
- Nghe này, cô bé…
- Nhưng tôi đâu phải cô bé. Không phải tôi vừa mới nói cho anh nghe đấy hả? Anh bị ngố hay sao thế? Tôi lấy làm thương hại cho anh. Vừa đần vừa ngốc thì thật là kinh khủng. Anh tên là gì? Không biết tên một ai đó khiến tôi cảm thấy kỳ lắm, cứ như bước hụt ấy, hoặc giả như tôi có 3 ngón cái trên một bàn tay…
- Taran xứ Cear Dallben. Gọi tôi là Taran.
- Hay quá nhỉ. Tôi đoán anh là một lãnh chúa, hoặc là vua, hoặc là tướng chỉ huy, hoặc là ca sĩ hát rong, hoặc là tên quét rác nào đó…
- Cắt! Trời ơi, em làm cái gì thế? – Thầy đạo diễn ôm đầu – Trong kịch bản làm gì có câu đó
- Thêm một tí thôi mà thầy, có chết ai đâu ạ!
Heiji thoáng nhìn thấy tên Viễn đứng ở dưới đang cười mỉm, vẻ thích thú. Đáng sợ hơn, vừa cười hắn vừa nhìn Kazuha. Chết thôi, phen này thì to chuyện rồi! Heiji cảm thấy lòng mình trào lên một cảm giác đáng sợ, mà mãi sau này hắn mới biết cảm giác đó là gì. Chỉ một chữ thôi. Ghen.

Nghỉ giải lao 15 phút, Heiji nhảy ngay xuống chỗ tên Viễn.
- Hi!
- Chào cậu. – Tên kia cũng chào lại một cách lịch sự
- Rất vui được gặp cậu. Tôi là Hattori Heiji.
- Tôi biết. – Tên kia nói theo cái kiểu “khỏi khoe, đây biết rồi” khiến Heiji khó chịu lắm
- Thế cậu tên gì?
- Cao Thanh Viễn.
- Hả???? – Heiji tròn mắt – Thế sao thầy bảo tên cậu là…
- Im, không được nói ra cái tên đấy. Thế là phạm húy đấy! – Tên kia nhăn nhó thì thầm.
- Sao lại phạm húy?
- Thì đó là tên thật của một nhà thơ ở trên đất Việt chúng tôi mà.
- Nhà thơ nào?
- Cậu hỏi làm chi?
- Để biết. Tôi thích học hỏi lắm. – Heiji gãi đầu
- Chứ không phải cậu muốn lấy le với các bạn cậu rằng cậu hiểu biết nhiều về văn học nước ngoài hả? – Viễn nghi ngờ nhìn chàng da đen.
- Đâu có…. Được rồi, một phần nhỏ nhỏ trong những gì cậu nói thôi. Nào, nhà thơ đấy là ai thế?
- Viễn Phương. Xong rồi nhá. Giờ cho tôi xin phép, tôi phải học lời thoại.
Viễn độp thẳng một câu vào mặt Heiji rồi lách vội ra xa như gặp hủi. Nhưng đời nào Heiji để hắn thoát nhanh đến vậy. Cu cậu nghĩ ngay ra lý do để kéo tên Viễn kia lại
- Này, thế tại sao thầy lại đọc tên cậu là Phan…
- Ổng nghe nhầm, được chưa? Trong hồ sơ tên tôi vẫn là Cao Thanh Viễn đấy thôi.
Heiji liền tranh thủ chuyển ngay sang vấn đề chính.
- Thế cha mẹ cậu có ở đây cùng cậu không?
- Họ làm gì còn mà sang cùng. – Viễn trả lời với ánh mắt lạnh lùng xói thẳng vào Heiji
- Ơ… tôi… xin lỗi.
Nhưng trong lúc còn chưa lắp bắp xong câu xin lỗi, cánh tay của Viễn đã thoát được khỏi gọng kìm của Heiji.
Đứng trơ ra một hồi, Heiji bỗng chú ý tới một cuốn sổ nhỏ đập vào tầm mắt. Cuốn sổ đó ở chỗ tên Viễn vừa đứng. Nó rơi ra lúc khổ chủ không để ý. Vậy là Heiji thó nó về luôn.
- Và… diễn! – Thầy phụ trách khoát tay với bộ mặt hí hửng khiến Heiji khó hiểu.
Đang ở đoạn Fflewddur được cứu khỏi ngục. Nhưng ở đoạn này, sau khi đã giải thích xong xuôi mọi chuyện với nhau, thầy phụ trách còn cao hứng sáng tác thêm một đoạn ngoài kịch bản nữa. Mặt thầy hí hửng như vừa bắt được vàng ấy. Chỉ một lúc sau, Heiji biết ngay thầy sáng tác thêm cái gì. Đoạn được thêm vào là đoạn lúc Taran đã lăn ra ngáy khò khò rồi. Khi đó, hai đương sự còn lại là Fflewddur và Eilonwy bắt đầu ngồi nói chuyện.
- Nè, khai thật đi, công chúa thích tên Phụ-Chăn lợn kia đúng không?
- Hứ, còn lâu. Sau khi anh ta gọi tôi bằng đủ thứ tên như thả sâu róm vào người như thế thì lại càng không.
Ngưng một lúc, công chúa lại hỏi
- Fflewddur này, khi yêu thì sẽ như thế nào?
Câu hỏi này làm Fflewddur tí xíu nữa thì ngã ngửa.
- Hả?
- Anh nhiều tuổi hơn tôi thì chắc cũng phải có người iu rồi chứ nhỉ?
- À, thực ra là tôi đã lấy 1 vợ…
Ngay lúc đó, cây đàn hạc bị đứt một dây đánh tưng một cái (Mỗi lần anh chàng Fflewddur nói dối là dây đàn sẽ đứt) Chàng ca sĩ vội gãi đầu và sửa lại cây đàn.
- Tôi chưa có vợ. Nhưng tôi có thể nói chắc một điều về tình yêu.
- Là gì vậy? – Eilonwy hỏi bằng bộ mặt háo hức.
- Yêu là gì? – Fflewddur giơ một ngón tay lên – Yêu là chết trong lòng.
- Không hiểu. – Eilonwy ngơ ngác.
- Ui giời, tôi cũng chả nhớ đâu. Tôi đọc bài thuyết giáo tình yêu ấy lâu lắm rồi, nhớ ra thì tôi nói tiếp. Bye bye princess.
Nói rồi Fflewddur kéo cái áo lên chùm kín mặt và ngáy, mặc cho công chúa ngồi với đôi mắt ngạc nhiên
- Nhưng đây là phiên trực của anh cơ mà Fflewddur.
- Một người họ Fflam phải ngủ thì mới có thể tỉnh táo.
Rồi một tràng “Z…Z…Z” cất lên từ bên dưới cái áo. Khán giả và thầy phụ trách ở dưới cười rũ. Heiji nghe thấy thì bụng sôi lên, tức nỗi mình diễn chẳng ai thèm tung hô, còn nó diễn thì tung hô ầm ầm!
Thầy phụ trách khoát tay ra hiệu cắt, sau đó thầy vỗ tay ầm lên
- Tốt lắm các em. Hôm nay ta nghỉ, mai tập tiếp.
Heiji liền tranh thủ chuồn về trước. Chàng nộp ngay chiến lợi phẩm của mình cho “đại ca Kuđơ” tức chàng Kudou.
- Giỏi! – Shinichi giơ ngón cái lên ra chiều khen rồi mở cuốn sổ ra.
Rồi gần như cùng lúc, sáu bộ mặt hình sự ngước lên nhìn Heiji làm chàng vã mồ hôi hột
- Sao vậy?
- Cậu biết mình vừa nhặt được cái gì không?
- Kh… Không?
Shinichi liền đưa cuốn sổ ra. Trang đầu ghi một hàng chữ bằng mực đen: “My life”
Trang tiếp theo ghi: Chương I: Mở đầu của ác mộng
Heiji liền xua tay lia lịa
- Không được, đưa đây tôi trả lại cho cậu ta.
- Hừ, còn khuya. Bọn này phải đọc xem nhà văn tương lai viết những gì trong này. – Kaitou vênh mặt lên. Cả bọn Shinichi lắc đầu phụ họa cho câu nói của Kaitou.
- Đồ bất lương! – Heiji lẩm bẩm một câu rồi ngồi bệt xuống góc phòng
Vậy là cả phần cuộc đời của cậu bạn Viễn bí ẩn kia bắt đầu mở ra trước mắt nhóm sinh viên đại học quậy phá này.Cuốn sổ của Viễn được ghi bằng tiếng Anh, vì thế nên bọn Shinichi có thể dễ dàng đọc được những gì được viết.
Đêm bão bùng đó là đêm mọi chuyện bắt đầu…
Nhờ cuốn sổ có thể gọi là tự truyện của Viễn mà nhóm Shinichi đã hiểu thêm nhiều về người bạn này. Mẹ cậu ta mất năm cậu ta 11 tuổi, bố cưới vợ khác và cũng như nhiều trường hợp khác, “Mấy đời mẹ ghẻ lại thương con chồng” Viễn cũng chẳng phải ngoại lệ. Dù trước mặt cả gia đình, mẹ ghẻ rất tử tế với cậu, nhưng thực ra thì cậu luôn phải chịu đựng những câu xỉa xói của bà mẹ cay nghiệt, điều này thì luôn thường xuyên, vì bố của Viễn đi công tác xa nhà luôn. Và cậu càng thất vọng hơn khi càng ngày bố mình càng thờ ơ với chính đứa con đẻ.
Toàn bộ 5 chương đầu nói về quãng thời gian phải ở cùng bố và mẹ ghẻ, từ năm 11 tuổi đến năm 16 tuổi. 5 chương đầu đã ngốn mất của bọn Shinichi khoảng 1 tiếng đồng hồ. Nhưng bọn nó chẳng quan tâm và tiếp tục lật sách đọc.
Chuyến tàu hỏa kinh hoàng đã cướp đi mạng sống của cả hai người…
Trong lần đi công tác, cả bố và mẹ ghẻ của Viễn cùng đi một chuyến tàu hỏa. Thật không may, khi đi ngang qua Huế, đoàn tàu trật bánh và làm mất đi bao nhiêu mạng người. Bố của Viễn và mẹ ghẻ cũng là một trong số những người không may đó. Sau này, chỉ có bố cậu được mai táng, còn mẹ ghẻ không thể tìm thấy thi hài.
Tôi không thể nhỏ một giọt nước mắt. Tôi đã quá chai sạn với họ, gần như chẳng còn cảm xúc gì cho họ. Điều duy nhất khiến tôi khóc là tôi đã biết được ngày xưa bố, phải, bố của tôi, chỉ chờ đợi đến ngày người mẹ kính yêu nhất của tôi, con người quan trọng nhất đối với tôi, rời khỏi cõi đời để lấy người đàn bà đó về làm vợ. Và bây giờ, ông ta đang nằm cạnh mẹ tôi. Tôi biết, mẹ tôi sẵn lòng tha thứ cho ông ta, mẹ tôi là con người chứa chan lòng vị tha, nhưng tôi, tôi không bao giờ có thể tha thứ cho con người vô tâm đó…
Sau sự kiện kinh hoàng ấy, Viễn chuyển đến sống tại nhà người cậu. Sau nhiều năm tháng học hành chăm chỉ, cậu thi đỗ học bổng và được chuyển tới học tại đại học Tokyo. Đáng lẽ ngay từ đầu năm Viễn đã tới đây học, nhưng do người cậu bị tai nạn giao thông nên Viễn hi sinh chuyến du học để ở lại chăm sóc cho người cậu của mình.
Một cuộc sống hoàn toàn mới bắt đầu. Tôi bắt mình quên đi chuyện quá khứ và học hành nghiêm chỉnh. Tại đây, tôi đã gặp một số người bạn tốt, những người bạn tôi có thể chia sẻ tâm tư, tình cảm của mình. Và tôi cũng đã gặp một cô gái tốt bụng. Vẫn biết không thể có chuyện “Đũa mốc chòi mâm son”, nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đến vậy…
Đọc đến đoạn này, mặt Heiji xám ngoét. Đã thế tác giả lại còn chưa viết tiếp, thế nên cu cậu càng sợ. Nhỡ đối tượng đang được nhắc đến là… Kazuha thì sao? Ôi trời ơi, chuyện gì đây? Heiji tự hỏi hắn đã làm điều gì mà ông trời nỡ trừng phạt hắn như thế.
Bọn Shinichi không chỉ ác nhơn ở chỗ đọc trộm tự truyện của người ta. Ác nhơn hơn, bọn nó bắt kẻ đã đem chiến lợi phẩm về… trả lại cho khổ chủ.
- Cậu là người có thể đem nó về thì cậu cũng là người có thể đem trả nó. – Saguru phán như vậy – Đó là một chân lý
- Chân lý? Sao trước giờ tôi không biết cái chân lý đấy nhỉ.
- Tại vì nó quá nhiều lông nên cậu sợ, không đụng tới. – Ayako nói một câu đầy ẩn ý nhưng Heiji hiểu liền
- À…
Rồi cu cậu lại thắc mắc
- Thế sao cậu không đi mà trả?
- Nói lạ! – Kaitou nạt – Đã bảo người thó nó về là cậu thì người giả phải là cậu cơ mà. Thiệt tình, tai cậu lòi hả?
- Nhưng tớ có thó nó về đâu. Tớ nhặt được mà.
- Thế nên cậu mới phải đi trả. Bọn này có phải tập kịch đâu. – Kaitou được đằng chân lân đằng đầu. Chính vì thế nên anh chàng mới bị chặn họng ngay lập tức
- Ủa, thế chẳng phải cậu đóng vai Vua Sừng sao? – Heiji ranh mãnh – Và hình như Saguru vừa đi nhận vai ông hoàng Gwydion đúng không? Và tất cả các vai đấy hôm nay phải đi tập mà, đúng không?
- Nhưng hôm nay tụi này bùng! – Saguru gân cổ cãi. – Đi trả đi.
Vậy là vấn đề nan giải được đùn đẩy cho Heiji. Lúc hắn đã đi rồi thì cả bọn bắt đầu chí chóe
- Cậu, cậu cậu, ai cho cậu mở…. – Saguru bắt đầu
- Thế ai đòi mở? Ai… – Shinichi cãi
- Thế người nào nhận chiến lợi phẩm, người nào hả?… – Kaitou cũng to mồm chen vào
- Thế ai…
- Blah blah blah!!! – Ba cô gái bực mình chen ngang khiến ba chàng câm như hến.
- Chuyện đã qua rồi. Đọc cũng đã đọc rồi. Giờ ta nên cầu nguyện cho Hattori-kun trở lại bình yên. – Ran hòa giải.
- Ừ. – Ba tên lính ngự lâm gật đầu rồi lại bắt đầu loạn xạ lên
- Con lạy thánh Allah… – Kaitou chắp hai tay lại
- Con lạy Chúa Jesus… – Saguru làm dấu
- Con lạy Bồ tát từ bi, con lạy Giời lạy Phật… – Shinichi cũng vái lia lịa. Nếu bạn ở trong phòng của những tên siêu quậy lúc đó, chắc bạn sẽ tưởng rằng mình đang xem phim hài.
- Ôi trời ơi. – Ayako thất vọng đưa tay lên đập đánh bốp vào mặtHeiji cầm cuốn sổ đi tới gần phòng của Viễn. Loay hoay mãi mà không đút vào được, Heiji bèn đứng lên, lau cái trán bóng nhẫy mồ hôi. Anh chàng ra chỗ lan can và đứng chống tay ở đó than trời
- Con có tội tình gì mà trời phạt con thế này hả trời ơi là trời?
Bỗng nhiên, có hai bóng người quen quen đập vào mắt chàng. Nheo mắt nhìn một hồi, anh chàng phát hiện ra đó là ai
- Arghhh…..
Chỉ có hai người có thể khiến chàng hét to đến thế. Kazuha đang dung dăng dung dẻ đi cùng tên Viễn.
Thực ra, Kazuha chỉ thấy tò mò về anh chàng người Việt này nên mới mời Viễn đi chơi một buổi để hỏi han, hỏi theo dạng phỏng vấn anh chàng này. Kazuha tuyệt nhiên không hỏi về đời tư của Viễn, cô chỉ hỏi về đất Việt Nam và người Việt Nam. Mà Viễn thì kinh nghiệm 19 năm có mặt trên đất Việt Nam đã là quá đủ để trả lời cho mấy câu phỏng vấn nhỏ nhặt của Kazuha. Anh chàng huyên thuyên đủ thứ, từ cuộc sống, phong tục, trường học đến mấy vấn đề như giao thông và môi trường. Cuối cùng, anh kết luận một câu cực cà chớn
- Sống ở đây sướng hơn nhiều. Cậu cứ thử ở Việt Nam hít bụi 19 năm sẽ rõ. Nhưng tớ vẫn là con người yêu nước.
Kazuha vui vẻ cười nói, không biết Heiji đang đứng ở trên lan can nhìn mình với cõi lòng tan nát. Anh chàng lập tức vứt bộp cuốn sổ xuống sàn và hầm hầm đi về phòng.
Khi về tới nơi, thấy Kaitou toe toét nhìn mình, Heiji gầm lên
- Xéo ra khỏi đây!!!
Và thẳng tay túm cổ áo Kaitou kéo ra khỏi phòng. Kaitou đứng gãi đầu gãi tai
- Tui có làm gì sai đâu nhỉ?
Ngay sau đó, cu cậu đi kiếm hội Shinichi tới giải quyết vụ án khó nhằn này
Shinichi nghe tin lập tức kéo Saguru đến phòng của Heiji. Anh chàng vặn thử nắm cửa thấy khóa liền nháy mắt ra hiệu cho Kaitou. Cu cậu lấy chìa khóa dự phòng ra và xoay cái xoạch. Thấy hai anh mắt đang tia vào mình, anh chàng hỏi
- Sao?
- Bọn này bảo cậu leo cửa sổ vào cơ mà.
- Nhưng tôi không phải người rừng. Giờ thì có vào không?
Saguru mở cửa đi vào. Heiji đang nằm bẹp trên giường với cái tai máy nghe nhạc cắm vào tai. Hình như cu cậu ngủ gật rồi nên lúc bọn Shinichi lấy cái tai nghe ra nghe thử, Heiji chẳng có phản ứng gì
Nghe một lúc, Shinichi chìa ra cho Kaitou
- Trình độ tiếng Anh siêu phàm, nghe thử đi
- Làm trò ít thôi ông tướng – Kaitou làu bàu
Nghe một lúc, anh chàng giả giọng ca sĩ hát rống lên
Here in the night (Trong đêm tối này)
I see the sun (Anh thấy vầng dương)
Here in the dark (Trong bóng tối này)
Our two hearts are one (Trái tim ta là một)
It’s out of our hands (Ra khỏi tầm với rồi)
We can’t stop what we have begun (Ta chẳng thể dừng điều ta đã làm)
And love just took me by surprise (Và tình yêu tiếp tục khiến ta ngạc nhiên)
Looking through your eyes (Nhìn qua đôi mắt em)

- Thật chưa thấy tên nào giải sầu như tên này – Saguru nhận xét
- Hắn cứ làm như nghe nhạc trữ tình là giải quyết được hết ấy – Shinichi gật gù
- Chắc lại có biến cố gì rồi – Kaitou thực tế hơn
Ba chàng rút lui ra khỏi phòng, để Heiji ở lại
Thực ra Heiji không hề ngủ. Anh nằm yên để nghe xem bạn bè nói và nhận xét gì. Sau khi nghe xong anh bỗng nhận ra mình yếu đuối quá. Điều đó là không thể chấp nhận. Anh quyết định lập kế hoạch tác chiến để giành lại bà vợ yêu quái của mình. Nhưng trước hết, không thể làm mà không có âm nhạc. Anh lẩm bẩm
- Đồ dở hơi, người ta đang nghe hay lại cướp mất
Rồi chàng rống mồm lên
I look at myself (Anh nhìn lại bản thân)
And instead I see us (Và thay vào đó anh nhìn thấy đôi ta)
Whoever I am now (Dù cho giờ anh là ai)
It feels like enough (Anh cũng cảm thấy đã quá đủ)
And I see a girl (Và anh thấy một cô gái)
Who is learning to trust (Đang học cách tin tưởng)
That’s who I see through your eyes (Đó là người anh thấy qua mắt em)

****
Viễn ngồi một mình trong phòng, cắn bút suy nghĩ. Sáng nay anh mất cuốn sổ, vậy mà ngay buổi chiều nó đã ở trước cửa phòng. Một sự lạ hiếm thấy. Anh vừa viết thêm một đoạn nữa và giờ thì đang ngồi trầm tư.
Hôm nay là một ngày trọng đại. Tôi đã gặp cô ấy sáng nay. Sau buổi tập, chúng tôi đã ra chỗ công viên lớn và ngồi đó nói chuyện…
Một lời văn lấp lửng. Trong đội kịch có tới hàng chục cô gái, làm sao biết được cô nào vào với cô nào, mà làm sao biết được cái cô đi chơi kia có phải Kazuha hay không. Viễn ơi, anh làm cho người ta sốt ruột quá, viết thì viết rõ hẳn ra cho người ta đọc đi anh!

Ngày diễn kịch đến gần. Càng ngày mọi người càng bận rộn. Những nhân không có việc làm được huy động đi sơn đạo cụ diễn xuất như cây cố, hoa lá cành hai bên đường. Heiji trong suốt thời gian này chẳng có động tĩnh gì, không thấy thực hiện kế hoạch đã vạch ra làm bọn Shinichi sốt cả ruột.
Còn trái lại, càng ngày Kazuha càng dính chặt lấy Viễn. Điều đó ai cũng biết. Có một điều chẳng ai biết, đó là Kazuha dính lấy Viễn do mấy chuyện kể về Việt Nam quá hấp dẫn. Còn Viễn, do lòng hiếu khách sẵn có, không nỡ đuổi người ham tìm tòi hiểu biết như Kazuha, nên anh chàng vẫn vui vẻ tiếp cô. Dù không biểu hiện ra bên ngoài mặt, nhưng cái sự ghen và tức của Heiji càng ngày càng lớn. Và dù không có bọn Shinichi thúc giục, cái kế hoạch của anh chàng cũng sắp được thực hiện rồi. Anh chàng lẩm bẩm
- Tên Viễn kia, cứ đợi đấy. Xem cái giá nhóc ngươi phải trả ra làm sao! Trẻ con lít nhít đòi ngồi mâm người lớn hả? Đừng hòng nhé!
Chết chết, sắp đánh nhau to rồi đây!

Trong lúc Heiji lẩm bẩm lải nhải như hâm thì Kazuha hét toáng lên với âm lượng lên tới hơn 500 dexibel
- Áaaaaaaaaa!
Cả lớp kịch vội vàng chạy lại và hốt hoảng hỏi
- Toyama, cậu sao thế?
- Đứt tay à? Sao thế?
Còn thầy đạo diễn thì hớt hơ hớt hải
- Em chìa tay đây thầy sơ cứu cho!
- Đâu phải em bị đứt tay. – Kazuha nói
- Thế thì là sao? – Thầy đạo diễn gãi đầu
Kazuha run rẩy chỉ vào tập kịch bản ở trước mặt. Saguru, đóng vai vua Gwydion, cầm lấy tập kịch bản và đọc một câu mà anh chàng chắc chắn rằng nó là nguyên nhân khiến cho Kazuha chọc thủng màng nhĩ mọi người.
– Taran xứ Cear Dallben, chàng phụ chăn lợn và nàng công chúa Eilonwy với mái tóc đỏ ánh vàng của dòng họ Llyr sẽ trao nhau nụ hôn thắm thiết!
- Ewwwwwwwww! – Cả lũ con gái đứng đó hét toáng lên và một loạt ánh mắt hình viên đạn đổ dồn vào thầy đạo diễn.
- Có sao đâu – Thầy bình thản nhún vai – Hai đứa nó yêu nhau thì phải làm thế chứ!
- Thôi thầy ơi, em thấy Toyama-chan gần ngất xỉu rồi nè thầy! – Một bạn gái đứng cạnh đó nhăn nhó và trỏ vào Kazuha, đang ngồi xoa đầu và bóp lấy bóp để trên ghế.
- Thầy thì lại thấy điều đó chẳng xi nhê gì hết. Thầy tưởng hai em đó “kịch giả tình thật”? – Thầy đạo diễn nói. Chẳng ngạc nhiên gì khi thầy xì tin đến độ đấy, vì thầy mới chỉ tầm 25.
- Chí lý thầy ơi! – Kaitou bật tay cái tách
Heiji đứng trên sân khấu, xấu hổ cúi gằm mặt xuống, lấy cái chổi sơn phết qua phết lại cái cây trước mặt. Một lúc sau, anh chàng phát hiện ra cái cây mình sơn thân màu xanh còn lá màu nâu!
Sau biến cố đó, cả đội kịch nghỉ tập vì hai nhân vật chính có vẻ muốn chết tới nơi. Được Saguru và Kaitou hai đứa hai bên dìu về tận phòng, Heiji ngồi phịch xuống và bắt đầu ca thán.
- Tôi có tội tình gì đâu mà trời phạt thế này. Tôi không đi kịch cọt gì nữa. Diễn viên đóng thế để làm gì chứ?
- Đây là lần đầu tiên trong đời cậu nói một câu có lý đấy nhựa đường ạ! – Kazuha gật đầu – Tôi cũng không di
- No no no, absolutely not! – Shinichi hét toáng lên và bắt đầu đứng phân tích – Thứ nhất, đó là vai diễn của hai cậu, không được vô trách nhiệm. Thứ hai, nếu cả hai cùng nghỉ ở nhà thì mọi người sẽ nghi là có ý với nhau!
- HẢ? – Heiji hét toáng lên
- Dù không muốn thì cậu vẫn bị nghi ngờ. Nếu chỉ có một người nghỉ ở nhà thì được, nhưng cùng lúc cả hai người thì họ sẽ nghi hai đứa tình thương mến thương. Lúc đó tình thì gian (Nói xong câu này bị Ran véo cho một cái) mà lý cũng gian nốt (Bị cặp đôi hay dỗi của chúng ta lườm bằng ánh mắt lửa đạn) thì chỉ có nước chui xuống cái lỗ nào đó mới đào lên thôi. Bây giờ cho tôi xin phép.
Nói xong Shinichi lịch sự ra khỏi phòng, đóng cửa lại, đi tuốt ra đằng nhà trống ở cuối dãy phòng ký túc mà hét ầm lên
- AAAA, đồ bà chằn, rách thịt tôi rồi! Đauuuu!!!
Bọn bạn còn lại ở trong phòng chỉ còn nước nhìn nhau lắc đầu.

Ngày diễn kịch đã đến. Heiji đứng bên trong cánh gà, lấy tay phẩy lia lịa trong lúc nghe thầy đạo diễn giới thiệu dàn diễn viên và nghe nốt phần dẫn truyện dài lê thê nữa. Lý do chàng phải phẩy lia lịa là vì trên người chàng có hơn chục thứ áo cộng áo choàng đủ chủng loại, trong khi đó trời thì nóng, mồ hôi ra không bốc hơi đi đâu được. Heiji có cảm tưởng chàng đang đứng trong lò Bát Quái.
Đã đến phân cảnh của Taran. Heiji đường hoàng bước ra sân khấu và một loạt tràng cười nổi lên do bộ trang phục quá là bắt mắt của chàng. Heiji vội vàng ngồi thụp xuống và bắt đầu… tắm cho lợn. Thầy đạo diễn ác nhơn đi thuê hẳn cả một con lợn thật về làm đạo cụ cho học sinh. Vừa ngồi lẩm bẩm nói thầy hâm, Heiji vừa nhớ lại một chuyện đã từ lâu lắm, khi hắn và nàng còn nhỏ…
Sau lần về Kyoto, nó và Kazuha được đi qua một vùng trồng lúa. Đây là lần đầu tiên ruộng lúa bạt ngàn đập vào mắt hai đứa nhỏ. Kazuha hỏi nó
- Heiji, cậu biết đây là gì không?
- Đồ nhà quê lên tỉnh, đây là ruộng lúa chứ còn gì – Nó hếch mũi lên – Cậu không biết thì thôi, hôm trước qua đây tớ được mời xuống ruộng nhé. Tớ đi gặt lúa, mọi người khen tớ đã đẹp trai lại còn giỏi cấy…
- Thôi đi đồ ba xạo. Thế gặt lúa bằng gì vậy?
- Gặt bằng cái bừa…
Chưa nói hết câu, nó đã bị Kazuha cười thẳng vào mặt
- Hahaha, cái bừa là để bừa đất chứ. Người ta gặt bằng liềm cơ mà. Thôi, lần sau có xạo thì xạo cho cẩn thận nhá!
Nó đỏ mặt
- Tôi xạo đấy, thì sao nào?
Về đến nơi nghỉ, việc đầu tiên nó làm là… xông ngay ra chuồng lợn để xem lợn tắm. Và nó phát biểu một câu rất hoành tráng
- Bác ơi bác, con lợn nó cười phải không bác?
Làm tất cả người dân đứng đấy phá ra cười. Nó thì ngượng tới nỗi chỉ muốn kiếm cái lỗ nẻ nào đó mà chui đại vào. Có cả Kazuha đứng đấy mà lị!

Heiji tủm tỉm
- May nhờ lần đó mà mình biết thế nào là tắm cho lợn!Phông màn bắt đầu dịch chuyển. Vở kịch chuyển sang cảnh mới. Hen Wen đã chạy vào rừng vì lý do nào đó mà Taran không thể hiểu nổi. Và thế là anh chạy theo hộc hơi và gọi
- Hen Wen, Hen, mày ở đâu? Thò mặt ra đây đi! – Quệt mồ hôi trán, Taran bước lùi lại – Tao thề là nếu mày không… thò… mặt… ra… đây… thì… mày… sẽ… trở… thành… món… quay… trên… bàn… tiệc… đó!
Lý do Taran nói ngắt quãng như vậy chính là vì lúc bước lùi anh chàng bị vấp và lăn đi lông lốc. Heiji do thâm niên luyện tập võ thuật nên lúc lăn cũng không đau lắm. Anh chàng còn chọc cho khán giả ngồi dưới cười rũ rượi lúc nhấc tay lên để xem vết xước bé tí trên ngón tay út của mình với bộ mặt nghiêm trọng như thể cả bàn tay của chàng đã biến mất một cách khó hiểu. Đúng lúc đó thì một người xuất hiện trước mặt cậu nhóc chăn lợn
- Này cậu bé…
Nhưng Taran vẫn tiếp tục nhìn ngón tay của mình và xuýt xoa ra vẻ đau đớn lắm
- Này, ta gọi cậu đấy! – Người kia bực mình
- Gọi cháu? – Lúc này Taran mới ngẩng đầu lên
- Cậu làm sao thế?
Nói rồi ông ta ngồi xuống và nhanh nhẹn lấy một cái gói ra đưa cho Taran
- Bôi một ít vào đấy, sẽ liền ngay thôi
Taran nhìn người kia với vẻ nghi ngờ
- Bộ ông tính đầu độc tôi hả?
- Tầm bậy! Không đời nào ta – Gwydion con trai của Don lại làm thế
- À à à, biết rồi, khỏi… Ông? Ông là Gwydion
Taran liếc sang vị vua tối cao đang ngồi cạnh nó. Trông ông ta ăn mặc bình thường rách rưới, chả đáng kể gì, nhưng điệu bộ của ông ta thì đúng là có gì đó… hoàng gia quý tộc thật. Rồi nó nhìn thấy thanh gươm với dấu hiệu hoàng gia ông ta đang đeo. “Thôi chết, ban nãy mình hỗn, kiểu này thì đầu lìa khỏi cổ rồi” Taran nơm nớp nghĩ thầm.
- Cậu ngạc nhiên lắm hả?
- Dạ, sợ thì nhiều hơn
- Đừng lo, ta chẳng làm gì cậu đâu.
Saguru đóng vai vua Gwydion. Hiện giờ anh chàng đang vỗ bồm bộp lên lưng Heiji với vẻ mặt thông cảm và khôi hài. Câu chuyện của vua tôi ngay sau đó chuyển sang đề tài vua sừng. Đây là đoạn khiến khán giả ngán nhất, có người còn ngồi ngủ gật. Qua cảnh đánh nhau họ mới ngồi dậy xem tiếp.
Rồi đoạn khán giả mong đợi nhất cũng đến. Cảnh Eilonwy gặp Taran trong ngục. Lúc này, Taran đang lấy hết sức bình sinh mà đá bồm bộp vào tường nhà giam trước mặt. Cái tường được ngăn giữa sân khấu nên khán giả có thể thấy cả Taran và Eilonwy chứ không phải chỉ thấy mỗi mắt của cô như trong truyện.
BỘP!
- Ui da đau! – Taran nhảy cỡn lên. Nếu không vì đôi tay bị trói quặt ra đằng sau thì chàng đã đưa tay lên xoa đầu rồi. Nhưng vì bị trói cứng nên chàng chỉ còn nước… nhảy tưng tưng. Eilonwy hôm nay không ném trật như buổi tập thử lần trước nữa, mà trúng phóc đầu anh chàng Taran đẹp trai luôn!
- Làm ơn – Eilonwy bắt đầu nói và chớp mắt theo kiểu cún con khiến khán giả ở dưới cười lên cười xuống – Tên tôi là Eilonwy, và nếu anh không phiền thì có thể ném hộ tôi quả cầu được không. Tôi không muốn anh nghĩ tôi là một con nhóc chơi với một quả cầu vớ vẩn, vì tôi thực sự không phải vậy, nhưng đôi lúc ở đây chẳng có việc gì làm cả và nó tuột khỏi tay tôi lúc tôi đang…
- Nghe này, cô bé…
- Nhưng tôi đâu phải cô bé. Không phải tôi vừa mới nói cho anh nghe đấy hả? Anh bị ngố hay sao thế? Tôi lấy làm thương hại cho anh. Vừa đần vừa ngốc thì thật là kinh khủng. Anh tên là gì? Không biết tên một ai đó khiến tôi cảm thấy kỳ lắm, cứ như bước hụt ấy, hoặc giả như tôi có 3 ngón cái trên một bàn tay…
- Taran xứ Cear Dallben. Gọi tôi là Taran.
- Hay quá nhỉ. Tôi đoán anh là một lãnh chúa, hoặc là vua, hoặc là tướng chỉ huy, hoặc là ca sĩ hát rong, hoặc là tên quét rác nào đó… Nhưng nhìn tướng tá anh thì chắc không làm quét rác được.
- Điên hả? – Taran lầm bầm. Rủi thay tai Eilonwy còn thính hơn mèo
- Sao cơ?
- À, ý tôi là… Tôi là một anh Phụ-Chăn lợn, chứ không phải quét rác.
Heiji vừa diễn vừa nhìn lên ô cửa chấn song. Hoàn cảnh này khiến anh bắt buộc phải nhìn thẳng vào mắt Kazuha.
Chưa bao giờ anh thấy mắt cô đẹp đến thế. Hơn cả cái cô công chúa được miêu tả trong truyện. Heiji thử vẽ lại cả khuôn mặt của Kazuha trong đầu mình và ngất ngây vì sao bỗng dưng nó kiều diễm và tráng lệ đến thế. Phải chăng do trái tim bay bổng của chàng đã tham gia vào công trình đó, cái phần được gọi là “yêu” trong trái tim đó đã khiến cho cái nhìn của chàng về nàng khác hẳn?
- Này, cậu ngẩn ngơ gì thế? – Eilonwy rít lên khe khẽ. – Đưa quả cầu cho tôi được không?
- Làm sao mà được. Tôi bị trói đây này!
- Ồ, tiếc nhỉ. Thế thì tự tôi vào lấy vậy.
- Cô hâm à? Cửa khóa rồi còn gì!
- Đương nhiên nó khóa. Không khóa thì để anh chạy mất tiêu à? Thế thì còn gì là ngục….
Nói đến đó, Eilonwy biến mất. Một bàn tay chộp lấy cô gái và lôi cô đi.
Taran ngồi thở dài.
- Có mụ lắm mồm đấy cũng tốt đấy chứ nhỉ. Giờ chả có ai nói cho mình nghe
Nói xong anh chàng nằm xuống đống rơm và nhắm mắt lại.Chưa ngủ được đến nửa phút, Taran đã bị dựng dậy
- Này…
Nó hốt hoảng chồm dậy. Hình như có tiếng động bên dưới chân nó
- Này, nhấc cái “bàn tọa” của anh lên. Nặng cả tấn thế thì làm sao tôi nhắc tảng đá này ra được hả?
Taran vội vàng nhảy sang một bên theo kiểu bật cóc và sung sướng kêu ầm
- Mụ lắm mồm đã trở lại!
Người ở bên dưới khó nhọc đẩy tảng đá lát sàn sang một bên. Vừa mới chui lên được, người đó đã thò tay ra cấu Taran một cái rõ đau, xém tí nữa thì rách thịt
- Ai là mụ lắm mồm?
- Cô
- Anh nghĩ tôi là ai chứ?
- Mụ lắm mồm!
- Anh…
- Thôi được rồi, được rồi. – Taran nhượng bộ – Cô ở đâu thế. Tôi không thấy cô
- Sao anh không nói luôn cho rồi. Đấy là điều làm anh bận tâm hả? Nói luôn thì không…
Quả cầu ở dưới sàn lập tức sáng rực lên (Đó thực ra là một quả bóng. Nếu các bạn từng đi rạp xiếc như Heiji và như bao đứa trẻ và thanh thiếu niên khác trên đời, các bạn sẽ biết đó là quả bóng nhỏ nhỏ, nằm gọn trong lòng bàn tay mà người ta hay đi dọc các dãy ghế của khách xem xiếc và rao bán. Mỗi lần ném mạnh nó lên tường, xuống đất, nói tóm lại là có một lực mạnh tác động lên nó, thì quả bóng sẽ phát sáng. Quả bóng dùng làm đạo cụ cho Kazuha chính là quả bóng đó)
Taran chói mắt. Cô gái cúi xuống nhặt quả cầu lên. Nhưng lưỡng lự một hồi, cô ta lại để nó lại và đứng lên. Taran ngó kĩ cô nàng kỳ quái này. Công chúa lập tức nhận ra ánh mắt soi mói của Taran và bực mình hỏi
- Bộ mặt tôi có nhọ hả?
- Không.
- Mặt tôi lệch hả? Mắt tôi bên trố bên lác hả?
- Không và không. Nhưng nếu cô thích nhận mình là như thế thì tôi xin chiều.
Eilonwy bực mình hứ một tiếng và bắt đầu cởi trói cho chàng Phụ-Chăn lợn. Câu chuyện xoay qua vụ người bạn đồng hành của Taran, vua Gwydion. Taran nghe Eilonwy nói mà lòng như lửa đốt. Anh thực sự muốn đưa Gwydion ra khỏi ngục (Kịch bản nó thế chứ Heiji thèm thuồng gì Saguru đâu. Cu cậu còn chưa hết tức vụ cả hội xúm vào đăng ký cho hai người đi kịch cọt!) Và như bao tên đàn ông trên cõi đời khác, khi cần giúp đỡ chuyện gì, họ quay ra dùng chiêu… nịnh hót. Taran cũng không ngoại lệ
- Công chúa này… – Tự dưng giọng Taran ra chiều tâm sự. Eilonwy cảnh giác quay sang
- Gì?
- Bỗng dưng…
- Bỗng dưng sao?
- Bỗng dưng hôm nay tôi thấy….
- Thấy sao?
- Thấy cô…
- Tôi sao hả?
- Cô rất…
- Rất cái gì? Có muốn cả hàng tiền đạo của anh rơi ra ngoài không hả? Úp mở hoài. Làm như hay lắm đấy.
- À… thấy cô hôm nay… rất xinh, đẹp như thiên thần!
- Đồ dở người. Anh và tôi mới gặp nhau hôm nay, cứ làm như quen nhau lâu lắm rồi ấy mà “bỗng dưng hôm nay tôi thấy” Tôi tưởng anh sắp lên cơn chập mạch chứ!
“Đồ chằn tinh, đã thế ông đây cóc thèm tán nữa” Taran tức tối lầm rầm chỉ đủ cho mình nghe thấy.
Và cũng như bao người con gái khác, Eilonwy biết ngay Taran chẳng hơi đâu “tán” mình mà không cần nhờ vả chuyện gì. Vậy là cô độp luôn vào mặt anh chàng.
- Anh cần tôi giúp gì hả?
- Đúng rồi đó! – Taran mừng húm vung tay lên như vừa trông thấy vàng – Cô thông minh ghê.
- Bộ từ lúc tôi quen anh tới giờ, anh nghĩ tôi là con ngốc hả? Giờ đi khen tôi “thông minh”
- Khổ lắm, tôi có ý gì đâu. – Taran khổ sở nói rồi lẩm bẩm lần hai “Cái bà này lắm chuyện ghê cơ!”
Taran đằng hắng, quay trở lại chủ đề chính của câu chuyện.
- Thế này nhé, bây giờ cô bảo cái người ở phòng giam bên cạnh vẫn còn sống chứ gì?
- Ừ.
- Vậy cô giúp ông ấy và tôi ra khỏi đây được không?
- Giúp anh hả? Còn phải tính đã…
Taran đứng người. Trời ơi, mụ còn có yêu sách gì nữa đây.
Thấy Eilonwy “tính” lâu lắc, Taran sốt ruột hỏi thẳng tuột luôn
- Sao đây? Cô có giúp tôi không?
- Có chứ…
Taran mừng húm. Nhưng Eilonwy không để cho chàng mừng quá ba giây. Eilonwy kéo Taran từ 9 tầng mây trở về với thực tại
- Nhưng với vài điều kiện…
- Hả, người ta chỉ đòi một, sao cô lại đòi tới vài điều kiện?
- Người ta khác, tôi khác. Với lại, điều kiện nhỏ thôi, anh sẽ chẳng thiệt gì đâu.
Giọng Eilonwy lúc đó nghe còn ngọt hơn mía lùi. Taran xiêu lòng và… mắc mưu luôn.
- Được rồi, điều kiện gì?
- Nghe đây này…
Eilonwy thì thầm với Taran mới một chút mà chàng đã giãy nảy
- Ý, như thế không được đâu.
- Thế anh có muốn tôi giúp không đây? – Eilonwy khoanh tay lại nhìn Taran khốn khổ, đang trong thế… tiến thoái lưỡng nan.
- Thôi được rồi. – Cuối cùng Taran chịu trận
- Nào, nói nào….
Taran nuốt nước bọt cái ực
- Thưa công chúa Eilonwy cao quý của dòng họ Llyr Half-speech, kẻ hèn tôi đây là Taran xứ Cear Dallben. Vô tình trong lần đi cùng ông hoàng của dòng họ Don, tôi và Ngài đã bị bắt vào đây. Nay công chúa là niềm hi vọng cuối cùng của tôi, là cái cọc duy nhất giữa dòng sông chảy xiết, là cái đảo duy nhất giữa Thái Bình Dương, là cái phao cứu sinh cuối cùng, là chiếc lá cuối cùng…
- Cái gì cơ? – Eilonwy ré lên – Anh rủa tôi chết hả?
- À không, không. Ý tôi là công chúa cao quý là chiếc lá cao quý cuối cùng trên cây cổ thụ cao quý cuối cùng. Tôi thề là tôi sẽ vứt… à nhầm, bỏ chiếc lá đó vào hộp pha lê và mang theo mình nếu chiếc lá đấy có thể giúp tôi và ông hoàng Gwydion thoát khỏi ngục tối của mụ Archen gớm ghiếc này.
Eilonwy gật gù khoái chí
- Có thế chứ.
Và cô lập tức tụt xuống theo cái lối mà cô đã leo lên, không quên mang theo quả cầu của mình. Đợi đến khi phiến đá lát đã được đặt vào chỗ cũ, Taran mới thở ra
- Con yêu tinh!
- TÔI NGHE THẤY ĐẤY NHÉ! – Giọng của Eilonwy từ dưới hầm vọng lên rất ư rùng rợn. Taran co rúm mình lại, không nói không rằng (Nói thật là lúc đó Heiji sợ Kazuha phát khiếp, mỗi lần cô giở cái giọng đấy ra với Heiji là cu cậu chỉ còn nước… ngồi co rúm ở một góc phòng. Mỗi lần Kazuha cất cái giọng đấy lên tức là cô chuẩn bị… mạt sát Heiji về chuyện gì đó. Rủi lúc đó Heiji mà đứng lên cãi lại là sẽ ăn ngay đòn khóa tay Nikkyo sở trường của Kazuha. Lúc đó thì chàng sẽ phải yên phận mà nghe, không thì tay chàng sẽ lập tức tạm biệt cái khớp vai mà ra đi!!!)
Shinichi ngồi quay phim ở bên dưới cười hi hí với Ran đang ngồi sát bên cạnh
- Hai ông bà nay coi bộ vậy mà cũng lắm chuyện quá nhỉ?!
- Ít ra họ còn nói chuyện với nhau. Còn cậu, ba tháng nay chả mở mồm nói chuyện với tớ câu nào hết á! – Ran nói dỗi
- Hả?
- Lại còn “hả”! Ai có tên bạn trai như cậu đúng là vô phúc.
Chết thật, đến lượt cặp này có nguy cơ… vỡ làm hai mảnh. Trời ơi, sao các bạn nhiều chuyện để dỗi quá vậy trời?Viễn đứng nhịp chân trong sân khấu. Còn lâu mới đến phân cảnh của hắn.
Viễn bồi hồi nhớ lại những ngày còn sống tại quê nhà.
Phải, hồi đó vui lắm chứ. Hắn có rất nhiều bạn, và đặc biệt có một đứa thân nhất tên là Vĩnh. Bạn bè vẫn hay trêu hai đứa “Tụi bay bạn bè VĨNH VIỄN, chắc cũng có tình cảm VĨNH VIỄN luôn nhỉ!!!”
Thật tréo ngoe, bọn nó không thể cãi được mấy chục cái mồm của bọn bạn trong lớp khi bọn nó nói hai đứa “tình cảm”. Đơn giản, vì lúc nào hai đứa cũng đi chơi cùng nhau, đơn giản, vì lúc nào Viễn cũng gò lưng đạp xe đèo bạn về nhà. Và cũng thật đơn giản, vì Viễn là nam nhi, mà Vĩnh lại là phận nữ. Tên đầy đủ của cô là Lê Nguyễn Ngọc Vĩnh.
Năm vào lớp 6, khi nghe cô chủ nhiệm đọc danh sách lớp, duy chỉ có hai đứa tên bắt đầu bằng chữ V, lại còn Vĩnh và Viễn nữa, bọn bạn đã cười hi hí. Viễn xấu hổ lắm. Nhưng lúc đó hắn vẫn nghĩ rằng Vĩnh là phận trai giống mình, đỡ bị trêu chọc. Trớ trêu thay, khi cô bầu ban cán sự lớp, Vĩnh lại trở thành lớp phó kỷ luật, phải đi trình diện bà con làng nước, và cái sự thật rằng Vĩnh là con gái khiến cả lớp phá ra cười sặc sụa, còn Viễn, đường hoàng là lớp trưởng, nhưng không thể trấn áp tụi bạn quỷ sứ của mình, vì hắn đâu có đủ công lực để hò hét 48 cái miệng đang hú hét ầm ỹ kia. Và lúc đó hắn chỉ muốn có cái lỗ nẻ nào đó hiện ra để chui xuống quách, hoặc giả hắn có phép thần thông biến hóa như của Tôn Ngộ Không để hóa thành muỗi bay ngay ra khỏi lớp cũng được. Nhưng kẹt nỗi, những thứ thần thông quảng đại như thế thì đời nào mới xảy ra!
Thằng Long, đứa quậy nhất lớp, ngay ngày hôm sau đã có một bài viết to đại tướng ở trên bảng. Tiêu đề rất “khủng”: Vĩnh và Viễn, liệu có thành vĩnh viễn?
Và bên dưới không hề có thêm nội dung gì, chỉ có hình trái tim đủ bảy sắc cầu vồng. Thân mẫu của Long đều là giáo viên, xin mấy hộp phấn màu đâu có khó khăn gì, nhất là khi hộp phấn màu đó là để “phục vụ cho đại hội chi đội của lớp” như nó nói.
Tụi bạn đến lớp, thấy Long để ý ngỏ như vậy, liền thi nhau lấy phấn khi hai chữ V lên bảng, lại còn đua nhau xem đứa nào vẽ đẹp hơn. Con nhà Viễn tới lớp, thấy vậy bèn lấy cặp che mặt lủi thủi đi xuống cuối lớp. Vĩnh tới sau cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Nhưng tụi bạn không ngờ cái vụ đó lại khiến Vĩnh trở thành một lớp phó nghiêm và dữ hơn hổ. Đứa nào mất trật tự, nó xé giấy vo thành một viên nhỏ tí tẹo và ném thẳng vào mặt. Chưa lần nào nó ném trượt, vì thế nên Vĩnh mặc nhiên được đặt thêm cái tên “Anh hùng xạ điêu” và chiêu ném giấy của nó thì bị gọi là “Đạn giấy thần chưởng” Mọi người sợ uy lớp phó tới nỗi, chỉ cần đang nói chuyện mà nhác thấy cánh tay lớp phó giơ lên là tụi nó lập tức thôi ngay trò tía lia cái mồm.
Viễn trở thành bạn của Vĩnh cũng hoàn toàn do tình cờ.
Nhà Vĩnh ở trong một cái hẻm cực kỳ ngoằn ngoèo, nhà của nó không gọi là lụp xụp, nhưng cũng chỉ có đúng một tầng, còn thuộc loại nhà cấp 4 nữa.
Một cái khu lụp xụp như thế, đương nhiên sẽ có rất nhiều điều đáng lo.
Trùng hợp làm sao, nhà Viễn lại ở ngay khu phố gần đó. Hôm nào đi học về hai đứa cũng bắt gặp nhau. Một hôm, tự nhiên Vĩnh ra gặp chàng lớp trưởng lúc ra chơi. Năm đó tụi nó lớp 8. Viễn bắt đầu nhổ giò, to như ông hộ pháp.
- Viễn này…
- S..Sao vậy? – Viễn hỏi mà giọng run bắn. Lỡ có tên quậy nào đó nhìn thấy thì rõ xí hổ.
- Nhà Viễn… ở gần khu mình đúng không?
- Ừ
- Hôm nay… Viễn đèo mình về được không?
- Ủa, sao thế?
- Mình không muốn đi bộ.
Ngâm nga một lúc, Viễn bảo
- Ừ, hôm nay cậu đợi tôi ở cổng trường nghen. Tôi đèo cậu về.
Đúng hẹn, Viễn ra cổng trường với cái xe đạp sườn ngang của mình. Vĩnh ôm cặp đứng đấy đợi từ bao giờ. Và hai đứa nó cùng đi về nhà.
Dọc đường Vĩnh không nói câu nào. Nhưng gần đến nhà thì Vĩnh bắt đầu dáo dác. Hình như nó sợ cái gì đấy.
Viễn không để ý. Nhưng một lúc sau, khi đến gần cái hẻm rồi, tự nhiên Vĩnh kêu
- Đạp lẹ lên Viễn.
- Chi vậy? – Viễn ngơ ngác
- Đạp lẹ lên.
Nghe giọng của cô bạn, Viễn thấy có gì đấy bất ổn. Vậy là chân hắn guồng lẹ, còn đầu hắn thì ngoái ra sau.
Hai thanh niên đi xe máy đang ở đằng sau nó. Chúng cười nhăn nhở. Nhìn mặt bọn này, Viễn biết thừa bọn nó là mấy đứa du côn, hay đi xin đểu người khác, bét lắm thì là bọn chuyên đi trêu ghẹo phụ nữ… Nhầm, đây là bọn đi ghẹo phụ nữ, bét lắm là đi xin đểu!
Không thèm đạp nhanh nữa, cũng không thèm nhìn nữa, Viễn cứ thư thư mà đạp, trong lúc hỏi một câu lạnh tanh
- Mấy tháng rồi?
- Hả? – Vĩnh ngơ ngác
- Bọn nó theo cậu mấy tháng rồi?
Ngập ngừng một lúc, Vĩnh trả lời
- Một tháng nay. Mình không dám nói với ai.
- Nhát quá.
- Cái gì cơ? Cậu…
- Để tụi này đấy tớ xử lý cho.
- Trời ơi, thôi ông đừng có điên đi Viễn. Sao ông địch nổi tụi nó! – Vĩnh phát hoảng
Viễn lập tức bóp phanh xe đánh kít. Hai thằng đi xe máy đằng sau nó cũng dừng xe lại luôn. Viễn quay ngoắt đầu lại.
- Hai anh đi theo tôi làm gì?
Mặt Viễn lúc đó lạnh như tiền, mắt sắc lại, vằn lên một tia máu. Hai tay hắn nắm chặt ghi-đông, cườm tay nổi lên to tướng. Người thường nhìn thấy hắn chắc cũng hãi đến độ ra quần luôn. Nhưng hình như hai thằng kia hôm nay xỉn hay sao đó. Thằng ngồi phía sau nhăn nhở.
- Theo cô em xinh đẹp ngồi trên xe mày chứ theo làm gì.
- Cẩn thận cái mồm anh đó – Viễn nghiến chặt răng lại
- Ranh con, cút ra một bên cho ông ngắm người đẹp. – Thằng ngồi phía trước nhe hàm răng vàng khè và rụng mất hai anh tiền đạo ra, trông phát ớn. Vĩnh úp mặt vào vai bạn.
- Tôi yêu cầu hai anh đi ngay cho. – Viễn cố lấy giọng bình tĩnh ra đe. Hắn chưa muốn dùng bạo lực.
Nhưng hai thằng kia đâu biết mình đụng phải thứ dữ. Thằng ngồi sau lập tức rút con dao giắt trong người ra
- Nhãi ranh, mày dám…
Hắn ta nhảy khỏi xe và lao về phía Viễn. Vĩnh kinh hoàng tới nỗi không thét lên nổi.
Hự!
Vĩnh hé mắt nhìn và ngạc nhiên vô cùng. Người nằm dưới đất không phải bạn cô, mà là thằng con trai khả ố kia.
Tên còn lại vội lao xuống. Chẳng cần biết ất giác gì, hắn cũng nhảy bổ vào Viễn. Lần này, Viễn biểu diễn đòn khóa tay Nikkyo của môn phái Aikido mà hắn theo học, tên con trai bị khóa tay, lộn một vòng rồi rớt bịch xuống đất như bao gạo.
Viễn đứng trước mặt hai đứa nó, hăm
- Lần sau còn xớ rớ tới đây, tôi cho hai anh “Về thành dưỡng sức” đấy!
Hai tên kia rên rỉ vì đau, không nói được câu nào…

- Này, Viễn, ngẩn ngơ cái gì đấy hả? – Thầy đạo diễn hét lên sát rạt bên tai Viễn
- Dạ?
- Dạ nỗi gì, đi thay đồ đi, sắp đến cảnh của em rồi đấy!
- Dạ vâng.
Viễn hấp tấp đi vào bên trong phòng thay đồ.Viễn đã thay xong quần áo. Sắp đến cảnh của nó rồi. Còn năm phút. Tranh thủ quãng thời gian báu hóa, Viễn ôn lại kỉ niệm của mình…
Viễn không phải đứa hay lúng túng. Như tự dưng sau hôm đó, ngày hắn tả xung hữu đột trước mắt cô bạn, hắn trở thành một đứa dở ương.
Ngồi trong lớp, không biết hắn liếc con nhỏ Vĩnh bao nhiêu lần. Liếc chán, hắn chuyển sang ngắm trực diện. Nhưng ngắm hoài mà hắn vẫn chẳng thấy được mặt cô bạn lớp phó của mình. Có gì đâu, hắn ngồi dưới, Vĩnh ngồi trên, chuyện nhìn được là chuyện không tưởng.
Sau hôm đánh nhau to đó, Viễn tiếp tục tình nguyện làm xe ôm đưa bạn về nhà.
Xui xẻo cho nhóc Viễn, như người ta, bị đòn là phải lủi ngay. Đằng này, hai tên trêu gái kia bị đòn lập tức đùng đùng kéo một hội 6, 7 đứa quay trở lại phục sẵn trong ngõ, đứa nào đưa nấy lăm lăm cây côn to đùng trong tay, mặt mày đằng đằng sát khí.
Viễn đâu có biết chuyện đó. Tự dưng đang chở bạn ngang qua ngõ, hắn bỗng cảm thấy lạnh gáy. Cũng như lần trước, Viễn lại phanh đánh “két” làm cô bạn hắn hốt hoảng
- Sao thế Viễn?
Thay câu trả lời, một lô một lốc con trai từ trong ngách nhào ra. Hai đứa hôm trước bị nện, người vẫn còn thương tật nhưng hôm nay lại hăng hái vác hai cái ống tuýp đi chặn hai đứa học trò kém tụi nó hẳn 7 tuổi.
- Các anh lại muốn gì nữa đây – Viễn mệt mỏi hỏi, hắn chẳng muốn ra tay với tụi này chút nào. Trước giờ, mỗi lần Viễn động thủ, kẻ nằm thẳng cẳng dưới đất chỉ có thể là đứa gây sự với hắn. Nhưng mấy thằng côn đồ mới lớn này đâu có biết. Thằng cao nhất nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất.
- Có nợ phải trả chứ chú em. Hôm nay bọn tao đến tính sổ với mày đây nhãi ranh.
Viễn lấy tay đẩy cô bạn mình ra.
- Vĩnh về trước đi
- Thế còn…
- Mặc tôi.
Nói xong hắn xắn tay áo lên. Thái độ của thằng đầu sỏ vừa rồi làm Viễn sôi máu. Hắn cũng cố gằn giọng dử địch
- Ngon nhào vô đi em!
Vĩnh ôm cặp chạy ra tuốt cuối ngõ rồi mà vẫn còn nghe một tiếng “bịch” rõ sướng tai. Không nén nổi tò mò, cô ngoảnh mặt lại.
Chẳng biết Viễn vừa dùng chiêu gì, nhưng căn cứ vào bộ dạng của cái thằng đang đo ván kia, chắc chiêu đó đau lắm.
Lập tức 4 đứa khác xông vào chỗ Viễn cùng một lúc. Đấy là cái bất lợi của tụi nó. Viễn lập tức chơi đòn lộn người, nhún chân một cái là cả người hắn đã bay vèo qua rào người vây quanh mình, mặc cho bốn thằng kia đâm đầu vào nhau ngã túm tụm.
Hai thằng còn lại lao tới. Dùng tay thằng gần nhất làm đà, Viễn quay một vòng, buộc cho nó phải quay theo, và hết vòng quay, thằng kia đã ăn đòn vặn tay đau nhói, buộc nó phải lộn người xuống đất kẻo tay rớt khỏi khớp. Do cú lộn bất ngờ, đầu óc nó choáng váng, xương sống đau kinh khủng và nó nằm yên không thể cử động nổi. Còn lại đứa cuối cùng, Viễn cũng cho nó đo ván với đòn khóa tay Ikkyo.
Lần này, chuyện Viễn ra tay hào hiệp bị rò rỉ, vậy là lập tức tụi bạn trong lớp có bài báo mới “Viễn và Vĩnh, đám cưới chỉ là chuyện nay mai” Viễn đập bàn hét ầm với thằng Long, đứa đầu têu ra vụ này
- Mày muốn ăn đập không, Long?

Viễn đang đứng trên sân khấu. Cảnh chuyển sang cảnh rừng. Taran (Tức Heiji) từ đâu nhảy tới và hét ầm
- Ngươi là ai? Ngươi làm gì ở đây? Ông hoàng Gwydion đâu?
- Hả?
- Trả lời!
Nói rồi Taran vung gươm chém búa xua. Flewdur nhảy lia lịa mới tránh được mấy đường gươm… gỗ của nhóc Taran.
Eilonwy thấy vậy nhảy vào can
- Anh làm gì thế, đối xử với bạn đồng hành của mình như vậy thật không phải chút nào. (Phải quá đi chứ, anh Heiji đang ghen mà!)
- Phải, phải cái gì? Được cả cô nữa, cô cứu tên giết người này ra, rồi cô còn bênh nó nữa hả. Cô nhìn xem, đây đâu phải ông hoàng Gwydion. Cô cứu người cái kiểu gì vậy hả???? – Taran điên tiết làm một tràng
- Anh nói cái gì thế hả? Anh đâu có bảo tôi cứu ông hoàng Gwydion, anh bảo tôi cứu người ở buồng bên cơ mà. Vậy thì tôi phải cứu tất cả những ai ở buồng bên chứ. Sao anh không bảo luôn từ đầu là anh cần ông hoàng Gwydion? Đồ rách việc, đồ Phụ-Chăn lợn ngốc, lần sau đừng hòng tôi giúp anh nữa. Cũng đừng có tới gần tôi. Tôi sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa!!! – Eilonwy cãi trả còn kinh khủng hơn cả Taran. Đến lúc này thì chàng Taran tội nghiệp của chúng ta á khẩu không nói được câu nào luôn, vì chàng nhận ra chàng đã phạm phải một sai lầm kinh khủng

- Tôi mệt với mấy người quá rồi đấy – Taran đi trước làu bàu – Có im miệng lại cho tôi nhờ không hả? Đi giữa rừng mà hát thế này chắc muốn để quân của Archen ào ào tới bắt phỏng?
- Hát là việc của tụi tôi, làm gì mà anh nhau nhảu như chó cắn ma thế hả? – Eilonwy đi đằng sau vặn lại trong khi Flewddur vẫn ông ổng hát
Look out new world here we come (Hãy coi chừng thế giới mới, ta tới đây)
Brave, intrepid and then some (Dũng cảm, gan dạ và còn nhiều hơn thế)
Pioneers of maximum (Những kẻ tiên phong vĩ đại nhất)
Audacity whose resumés (Sự cả gan chẳng ai có được)
Show that we are just the team (Cho thấy rằng ta là một đội)
To live where others merely dream (Sống ở nơi người ta chỉ mơ tới)
Building up a head of steam (Dựng nên khởi đầu bằng hơi sức của mình)
On the trail we blaze (Trên con đường ta tự tạo ra)

Taran thở phì phì.
Ban nãy, khi thấy công chúa giận hết sức là giận, còn định làm mặt lạnh với hắn, hắn đã phát hoảng. Tự dưng công chúa lại còn lôi… cái gươm ra đòi chém hắn vài phát cho hả giận, hắn còn hoảng hơn nữa. Vậy là bất chấp chuyện mình là đấng nam nhi đại trượng phu, đã thế lại còn vừa cãi nhau với phái yếu xong, Taran vội vàng quỳ sụp xuống van xin công chúa… tha tội cho hắn bằng cái giọng thảm thương của một người sắp bị tước hết tư trang vật dụng trên người và chuẩn bị bị đạp xuống vực. Cũng đúng thôi, công chúa đã cướp thanh gươm duy nhất của hắn, lại còn định đánh hắn vài cái còn gì. Thế nhưng kết quả lại đúng như Taran mong chờ: Công chúa nguôi giận ngay tút xuỵt.
Vậy là cái hậu quả sâu xa bây giờ còn khủng khiếp hơn. Flewddur và Eilonwy nói chuyện, hay nói đúng hơn là lải nhải suốt đường đi
- Cô có biết về El Dorado không? – Bao giờ Flewddur cũng là người phát pháo
- Ồ không. Nó là gì thế? – Và bao giờ cô công chúa cũng là người hào hứng đi… đỡ pháo, mặc xác chàng Taran của chúng ta cứ thở dài thườn thượt
- El Dorado, tiếng Tây Ban Nha nghĩa là “được mạ vàng”. Tương truyền ở đó rất nhiều vàng, đến mãn kiếp cũng không hết vàng.
- Ồ…
Rồi không hẹn, cả Flewddur và công chúa cùng thốt lên
- Giá như chúng ta được ở đó…
Taran tức muốn xịt khói lỗ tai. Không xịt ra đằng tai được, chàng bèn xịt ra đằng miệng
- Giá như, giá như, ở đó mà giá như. Nếu ta tới được El Dorado thì giờ này ta đã sung sướng rồi, chứ đâu có cảnh tôi phạt bớt cành cây dọn đường cho hai người đi! Đừng có nói nữa, chú ý vào đường đi kẻo vấp dập mặt đấy!
- Anh quá đáng thế nhỉ. Chúng tôi mơ một chút cũng có làm sao – Eilonwy ấm ức cãi trả
- Có muốn cũng chẳng mơ được nữa đâu.
- Sao thế?
- Cô không thấy trời tối rồi à? Bây giờ không kiếm cái gì đút vô bụng lẹ lẹ lên, đêm xuống là hết cả ăn, sáng mai dậy không đi tiếp được đâu đấy!
Cả ba vội hăng hái đi tìm thức ăn. Sau bữa ăn toàn nấm mèo, Taran khoanh người lại để ngủ, trông như một chú mèo. Eilonwy còn tỉnh táo một tẹo thì lại tiếp tục buôn với Flewddur. Đương nhiên người chủ động vẫn là Flewddur
- Nè, khai thật đi, công chúa thích tên Phụ-Chăn lợn kia đúng không?
- Hứ, còn lâu. Sau khi anh ta gọi tôi bằng đủ thứ tên như thả sâu róm vào người như thế thì lại càng không.
Ngưng một lúc, công chúa lại hỏi
- Fflewddur này, khi yêu thì sẽ như thế nào?
Câu hỏi này làm Fflewddur tí xíu nữa thì ngã ngửa.
- Hả?
- Anh nhiều tuổi hơn tôi thì chắc cũng phải có người iu rồi chứ nhỉ?
- À, thực ra là tôi đã lấy 1 vợ…
Ngâm nga một lúc, anh ca sĩ hát rong khai thật
- Tôi chưa có vợ. Nhưng tôi có thể nói chắc một điều về tình yêu.
- Là gì vậy? – Eilonwy hỏi bằng bộ mặt háo hức.
- Yêu là gì? – Fflewddur giơ một ngón tay lên – Yêu là chết trong lòng.
- Không hiểu. – Eilonwy ngơ ngác.
- Ui giời, tôi cũng chả nhớ đâu. Tôi đọc bài thuyết giáo tình yêu ấy lâu lắm rồi, nhớ ra thì tôi nói tiếp. Bye bye princess.
Nói rồi Fflewddur kéo cái áo lên chùm kín mặt và ngáy, mặc cho công chúa ngồi với đôi mắt ngạc nhiên
- Nhưng đây là phiên trực của anh cơ mà Fflewddur.
- Một người họ Fflam phải ngủ thì mới có thể tỉnh táo.
Kịch bản vẫn như những ngày trước đó. Nhưng hôm nay tự nhiên giọng Flewddur buồn buồn. Anh có tâm sự gì chăng?Sáng hôm sau, Eilonwy dụi mắt ngồi dậy. Cô thấy người mình tự dưng… nằng nặng. Nuốt nước bọt cái ực, cô nhìn xuống và tá hỏa la toáng lên khi biết nguyên do
- Ahhhhhhhhhh!
Tiếng thét kinh hoàng của công chúa làm Flewddur nằm ngay cạnh đấy choàng bật dậy
- Sao thế? Sao thế? Rắn à? Rết à? Vắt à? Đỉa à? Muỗi à?
Eilonwy lắc đầu nguầy nguậy sau mỗi câu hỏi của Flewddur. Anh ca sĩ gãi đầu cành cạch, giả như có con chí nào vẫn lỡ dại ở trên món tóc tổ quạ của anh thì nó cũng đứ đừ vì cái tay anh gãi rồi. Gãi gì mà gãi muốn xước cả da đầu!
- Thế thì sao chứ? – Sau một hồi gãi, Flewddur buộc phải thắc mắc vì anh chả nghĩ ra bất kỳ một nguyên do nào cả
Eilonwy run rẩy chỉ xuống… chân mình (Chỗ gần gót chân ấy!) Và Flewddur ngay lập tức muốn khóc thét vì cái nguyên do khiến Eilonwy la hoảng như vừa gặp ma ấy rất chi là… lãng xẹt.
Taran đang ngủ rất chi là ngon lành ngay trên chân của cô công chúa. Mà nếu thế thôi thì cũng chẳng to chuyện. Đằng này, hình như chàng Phụ-Chăn lợn nhà mình tưởng chân cô công chúa là cái gối, nên là chàng bám cứng lấy nó rồi cứ vô tư ngáy khò khò. Nhưng mà thế cũng đủ làm cho Eilonwy chết khiếp rồi. Cô vội vàng giẫy chân lia lịa. Khi thấy làm thế không thể khiến Taran thức dậy được, Eilonwy mím môi mím lợi… đạp một cái vào người Taran bằng cái chân còn lại. Quả nhiên anh chàng thét lên be be
- Ahhh, người nào chơi ác vậy hả?
Rồi ngáp ngáp hai cái, anh chàng nói thêm
- Ông đang ngủ ngon…
- Ngủ, ngủ cái con khỉ! – Eilonwy bực quá, cốc đầu chàng một cái – Anh có biết anh ngủ suốt ca trực của anh không hả? Nằm đó mà ngủ.
- Hả? Tôi ngủ suốt ca trực của tôi? Cô có nhầm không vậy? – Taran hỏi, mắt nhắm mắt mở
- Không nhầm. Lúc tôi dậy, anh vẫn còn đang ngáy kia mà
- Lại còn ôm chân cô ấy để ngủ nữa – Flewddur a dua. Nhưng lần này chàng ca sĩ a dua không đúng chỗ, vì ngay lập tức Eilonwy quay sang, trợn ngược mắt lên
- Không phải chuyện của anh!
- T…Tôi… xin lỗi.
Sau khi đã rửa mặt và chia nhau ăn nốt phần thức ăn còn lại của tối hôm trước, ba người tiếp tục lên đường.
Hôm đó đúng là ngày nhọc nhất đời của Taran. Vừa đi, anh chàng vừa được nghe hát. Bình thường đó là cách giải trí hiệu quả nhất. Nhưng đằng này, bài hát được thể hiện do “bà chằn” Eilonwy nên chàng chả thích tí nào. Vẫn bài hát cũ rích hôm qua (Lời của nó thì hay thật)
Changing legend into fact (Biến huyền thoại thành thực tế)
We shall ride into history (Ta có chuyến đi vào lịch sử)
Turn myth into truth (Biến thần thoại thành sự thật)
We shall surely gaze (Ta sẽ nhìn nó trân trối)
On the sweet unfolding (Trên sự nảy mầm ngọt ngào)
Of an antique mystery (Của cái bí ẩn cổ xưa này)
All will be revealed (Tất cả sẽ được hé lộ)
On the trail we blaze (Trên con đường ta tạo ra)

Không biết có phải vì không thích bài hát này hay không mà càng ngày Taran càng bị tụt lại đằng sau. Bài hát khí thế như vậy, đáng lẽ ra cánh đàn ông, nói đúng hơn là thanh niên khỏe mạnh như Taran phải vượt lên trước, đằng này, cô công chúa mới lại là người vượt trước. Lúc cô mở miệng chê bai
- Sao anh bò chậm hơn rùa vậy? Đi mau lên!
Thì Taran cãi bướng
- Tôi đi bọc hậu chứ, nguy hiểm luôn rình rập mà.
- Tưng tưng – Tiếng đàn hạc của Flewddur cất lên như trêu ngươi. Taran trừng mắt
- Anh làm ơn cất cái đàn đó đi đi.
- Không được. Cây đàn này quý lắm đó.
Cứ như vậy, cả ba đã tới một vách núi.
Hồi một đã hết, màn được hạ.Cảnh bắt đầu của hồi hai là cảnh Vua Sừng đang đứng diễn giáo về âm mưu đen tối của mình. Khỏi cần nói cũng biết anh Kaitou nhà mình đã chọc cho khán giả cười nhiều đến mức nào.
Mới đầu, chàng diễn rất bình thường.
- Ta, Vua Sừng, kẻ có thể coi là hùng mạnh nhất xứ Prydain này, lại phải chịu lép vế lão già Arawn, khúm núm nô lệ cho hắn, nai lưng làm việc cho hắn để rồi mình hắn chiếm lấy xứ Prydain ư, không bao giờ!
Vua Sừng hất áo choàng đánh phật và vô tình làm vỡ mất lọ hoa quý để trên bàn. Hắn vội vàng cúi xuống đống đổ vỡ đó, giọng hốt hoảng
- Thôi chết! Anh xin lỗi, em có sao không? Ừ, ừ, anh biết là em không sao mà… Ừ ừ, để anh lấy hồ dán em lại hén!
Một trận cười nổ ra từ bên dưới hàng ghế khán giả. Shinichi to mồm nhất, vừa cười vừa nói
- Ê mọi người, Vua Sừng không phân biệt được đâu là người đâu là vật. Kiếm kính lão đeo cho hắn đi, hắn già rồi! Ha ha ha.
Vua Sừng quay phắt lại nhìn kẻ vừa phát ngôn, tay dứ dứ
- Im ngay kẻo ông đeo kính lên sống mũi đấy!
Shinichi lập tức sầm mặt xuống, lầm bầm
- Gớm nữa, cứ làm phách. Đợi đấy rồi có ngày ông trả đũa (Điềm chẳng lành rồi đây. Mà sao mấy anh nhà mình hay dỗi thế nhỉ?)
Thế còn Viễn? Trong lúc được nghỉ thì hắn làm gì?
Lại tiếp tục hồi tưởng.
Ngày cuối cùng của năm lớp 9
- Ê tụi mày! Lớp mình có cái này hay lắm nhá! – Thằng Long không biết chui từ đâu ra, tí tởn chạy vào thông báo. Nhìn mặt nó, người ta tưởng chắc nó vừa bắt được vàng.
- Cái gì cơ?
- Cái gì hay?
- Tao xem với!
Cả lớp nhao lên như một cái chợ vỡ. Long khoát tay, ra vẻ kẻ cả
- Từng đứa một thôi. – Rồi nó chêm thêm một câu – Chính tay lớp trưởng và ban cán sự lớp mình làm đấy nhé.
Long chìa ra một thứ mà nó giấu giếm sau lưng từ khi bước vào cửa lớp. Một quyển sổ rõ to, bìa ghi chữ đỏ “KỶ YẾU”
- A ha ha, lớp mình cũng có kỷ yếu nè bà con.
Tụi bạn cố gắng giành giật cuốn sổ dày cộp, cố gắng tìm xem mặt mình ở đâu trong cuốn sách, và muốn thế, từng đứa đều phải cố vận hết 12 thần công lực để vượt qua đống bát nháo đang muốn xé toạc cuốn sổ ra.
Nhưng chỉ vui được một lúc thôi, rồi cả lớp lại buồn.
- Thế ai giữ cuốn này?
- Ai cũng có hết. – Long cười toe – Lớp trưởng nhờ người đi in màu, đóng gáy hẳn hoi cơ mà. 50 cuốn tất cả nhé, tha hồ mà lượm!
- Ơ, thế lớp trưởng đâu? – Một đứa khác thắc mắc
- Đây nè! – Có tiếng kêu ầm – Tôi gọi mọi người nãy giờ mà chả ai nghe hết.
Quả thực, Viễn đang đỏ bừng hết cả mặt, chắc là do hò hét quá sức. Tội nghiệp hắn.
Đứng bên cạnh hắn là Vĩnh. Cô lừ mắt một cái. Cả lớp riu ríu xếp hàng. Nhưng riêng thằng Long vẫn còn cố bép xép
- Cuối năm rồi, bà cho tụi tôi thư giãn với chứ!
- Đang muốn cho các người thư giãn mà nói mãi không nghe, thôi thế thì đừng thư giãn nữa đi.
Cả lớp lập tức nín khe. Viễn nhìn quanh một lượt rồi hắng giọng tiếp lời.
- Về nhà Long hát karaoke đi bà con!
Trong khi cả lớp nhảy nhót tưng bừng thì thằng Long rơm rớm nước mắt
- Nhà tao?
- Ừ, nhà mày – Viễn gật đầu. Cái gật đầu đó đưa thằng Long xuống địa ngục ngay tắp lự.
Nhà Long ngay sau đó lập tức trở thành một đống hỗn độn. Phải hò hét một thôi một hồi, tụi tiểu quỷ mới chịu yên vị. Mà có ngoan ngoãn gì đâu, tụi nó yên vị chẳng qua là vì Viễn cắn răng nói ra cái điều hắn chẳng muốn tí nào.
- Ai ngồi yên tôi cho nghe màn song ca giữa tôi và…
- Vợ tôi – Thằng Long lại ngứa mồm
- Tao đập mày bây giờ!
- Lớp trưởng gì mà ưa bạo lực dữ vậy? – Long so vai
- Thế có đúng không lớp trưởng? – Những đứa khác nhao nhao
- Đúng cái gì? Tôi song ca với lớp phó kỷ luật của mấy người cơ mà.
- Ơ, lớp phó kỷ luật là vợ của lớp trưởng còn gì.
Viễn đành cắn răng chịu đựng, nháy mắt với bạn đang đứng như trời trồng bên cạnh dàn loa.
- Sau đây là bài “Friends never say goodbye” do Elton John thể hiện. Bây giờ tụi này sẽ nhắc lại cho mọi người, bạn bè thân thiết thật sự sẽ là thế nào. – Viễn, cây văn của lớp, giới thiệu một câu cực kỳ tẻ và chẳng ăn nhập gì với nhau cả.
Nhạc mở. Cả lũ im thin thít y như chúng chuẩn bị được nghe Elton John thứ thiệt hát.
Viễn bắt đầu trước
There isn’t much I haven’t shared (Chẳng còn gì nhiều tôi chưa chia sẻ)
With you along the road (Với cậu trên suốt đường đi)
And through it all there’d always be (Và vượt qua tất cả)
Tomorrow’s episode (Sẽ luôn có một chương mới cho ngày mai)
Đến khúc này, mọi người mới nghe thấy giọng Vĩnh. Nhỏ, nhưng trong trẻo và ngân cao cùng với cái chất giọng trầm của Viễn.
Suddenly that isn’t true (Rồi đột nhiên, điều đó không là thật)
There’s another avenue (Có một con đường khác chắn ngang)
Beckoning, the great divide (Báo hiệu cho sự chia cắt)
Ask no questions, take no side (Không hỏi câu nào, không chọn bên nào)
Who’s to say who’s right or wrong (Chẳng ai nói rằng ai đúng ai sai)
Whose course is braver run (Con đường ai đi cần nhiều dũng cảm hơn)
Will ever be, ask one (Sẽ chẳng bao giờ hỏi một câu)

What is done has been done for the best (Điều đã làm đã thực hiện tốt nhất)
Though the mist in my eyes might suggest (Dù màn sương trong mắt tôi sẽ gợi ý)
Just a little confusion about what I’ll lose (Một chút về thứ mà tôi sắp mất đi)
But if I started over I know I would choose (Nhưng nếu được bắt đầu lại tôi biết tôi sẽ chọn)
The same joy the same sadness each step of the way (Cùng một niềm vui nỗi buồn bước trên đường đi)
That fought me and tought me that friends never say (Đã dạy cho tôi rằng)
Never say goodbye (Bạn bè không nói lời tạm biệt, không bao giờ nói tạm biệt)
Nghe hết bài, tụi bạn không hẹn mà cùng khóc rưng rức. Lập tức một loạt những câu xin lỗi nổi lên
- Mày ơi, tao xin lỗi mày vì đã mượn mày 5000 rồi không trả, rồi hôm sau tao hạ xuông còn 4 rồi 3 rồi 2 rồi 1 rồi 0.000 đồng để không trả tiền cho mày.
- Ừ không sao đâu, đằng nào mình cũng… cái gì? Mày nợ tao 5000? Đưa trả tao mau, con kẹt xỉn kia!
Đấy là những lời xin lỗi vớ vẩn. Còn những lời xin lỗi chân thành khác thì lại nhỏ xíu, chẳng ai nghe thấy. Ngẫm ra cũng đúng thôi, cái điều mình mong muốn chân thành nhất chỉ nên chia sẻ một cách kín đáo thôi, nhiều khi quá phô trương sẽ tạo ra cảm giác giả tạo.
Tối. Tan tiệc. Mọi người đường ai nấy đi.
Thật không ngờ, tối đó tai họa lại xảy đến với cặp đôi trời sinh của chúng ta.
- Tôi thấy nơi này đáng sợ quá. – Eilonwy thì thào lúc đi ngang vách núi hẹp té.
- Tôi thì thấy nơi này thiệt dễ chịu. – Taran tìm cách chọc quê cô công chúa – Nói thật, nếu được chọn giữa sống trên thiên đường và sống bên mép vực thì tôi thà chọn sống bên mép vực còn…
- Coi chừng! – Eilonwy đột nhiên ré lên làm Taran chưng hửng
- Coi chừng cái gì cơ.. Á!!
Một con sói lao tới vồ vào người Taran. Thanh gươm trên tay chàng văng đi mất, giờ Taran đang dùng tay chống cự lại hàm răng nhọn hoắt của con sói rõ ràng là đang rất đói bụng. Eilonwy chẳng thể giúp gì được Taran ngoài chuyện đứng ngoài chơi… võ mồm.
- Cố lên Taran, bóp cổ nó đi. Tối nay có thịt xiên nướng ăn ngon phải biết!
Taran đang thở không ra hơi nhưng vẫn cố gào lên
- Xiên… cái con khỉ! Chả biết… nó xiên mình… hay mình… xiên nó nữa đây! Cô… thôi cái trò đó đi!
Còn Flewddur thì cứ đứng ngoài ôm cái đàn, lúc nhảy bên trái, lúc qua bên phải, lúc ra trước, lúc xuống sau, cốt là để tránh cái đàn của mình bị… xước.
Bỗng từ sau con sói, có một cái bóng cao lớn hiện ra. Cái bóng huýt sáo, và lập tức con sói nhảy lui. Taran vừa ngồi dậy được là lập tức hôn mặt đất dưới chân mình
- Trời ơi, cảm ơn ẩn sĩ đã cứu giúp, không có ẩn sĩ, chúng tôi đã…
- Với con sói này, mạng sống các người sẽ không bị đe dọa. Nhưng đây không phải chỗ dành cho các người, hãy mau đi đi! – Ẩn sĩ cất tiếng và giọng ông làm cho Taran nhảy nhổm, bởi vì đó là giọng của ông quỷ con Shinichi.
- Ông… ông là Medwyn! – Taran đành gượng gạo tiếp tục
- Sao cậu biết ta?
- Cháu là Taran xứ Cear Dallben. Ông hoàng Gwydion đi cùng cháu đã từng nhắc tới ông. Cháu bị lạc mất ông ấy rồi.
- À, phải, ta cũng có một vị khách tới từ Cear Dallben đây.
Ẩn sĩ quay lại vỗ tay ba cái. Từ phía sau nữa, trên tuốt tận cùng của vách núi, một chú heo chạy xuống. Taran sung sướng reo lên
- Hen Wen!
Sau một phút hàn huyên, Taran đứng lên nói
- Cháu xin gửi Hen Wen lại đây. Cháu phải tiếp tục hành trình.
Ẩn sĩ từ từ gật đầu. Sau khi đút cho ba người một bọc bự đồ ăn và chỉ đường kỹ càng, ẩn sĩ tạm biệt ba tên lang thang.
Họ đi tiếp, đi mãi tới khi tối mịt. Taran đột nhiên đứng khựng lại khiến cho hai người đang đi đằng sau đâm sầm vào người chàng
- Sao thế? Anh có hâm không? Tự dưng lại dừng lại. – Eilonwy nhăn nhó xoa mũi.
Taran gãi đầu.
- Dừng thôi, tối rồi, đi gì nữa. Với lại, tôi cần đi gội đầu.
- Anh sạch sẽ gớm nhỉ? Tôi tưởng những anh chàng Phụ-Chăn lợn không bao giờ cần gội đầu chứ.
- Cô đừng cạnh khóe tôi nữa đi. – Taran bực mình. – Nhớ ngồi yên tại đây, đừng có đi đâu đấy. Flewddur, anh nhóm lửa đi.
Taran đi trong khi Eilonwy hừ mũi.
- Tại sao anh ta lại phải bày lắm trò thế nhỉ.
Taran thở dài thườn thượt (Thực ra, đó là Heiji thở dài thườn thượt. Chàng vẫn không hiểu tại sao Kazuha lại có thể dỗi mình…. lâu đến thế. Giọng nói của cô ban nãy có chút gì đó mỉa mai, và bỗng dưng Heiji cảm thấy cô vừa mới xát muối vào lòng mình.)
Chợt một hồ nước đen đập vào mắt Taran. Anh chàng tới bên hồ, ngồi xuống lấy ít nước vã lên mặt. Nước mát lạnh, vậy là chàng hí hửng gọi to.
- Flewddur, đừng nhóm lửa nữa, sang bên này đi, nước mát lắm.
- Chẳng liên quan! – Flewddur mồ hôi nhễ nhại gọi trả – Với lại tôi nhóm lửa xong rồi.
- Thì anh dập đi!
- Giỏi cậu sang mà dập!
- Hộ tôi đi… á á á! – Chẳng hiểu nói chuyện thế nào mà Taran trượt chân ngã xuống hồ
- Ối, cậu sao thế? – Flewddur hốt hoảng.
- Chẳng có gì đâu, anh ta tự lên được ấy mà – Eilonwy phẩy tay
Nhưng rõ ràng Taran không “tự lên” được. Lòng hồ như nam châm còn Taran như miếng sắt, càng ngày anh càng bị hút sâu xuống dưới. Anh cố hét lên
- Cứu…. tôi… với…
Tiếng hét đứt quãng của Taran làm Flewddur quăng ngay khúc củi đang cháy và chạy vội tới bên hồ, có Eilonwy kè kè bên cạnh.
- Sao thế?
- Nó… hút tôi… xuống!
- Đưa tay đây!
Taran nắm tay Flewddur, nhưng lực hút quá mạnh đã kéo luôn cả anh ca sĩ hát rong xuống. Flewddur vội quờ quạng tìm thứ để túm lấy và anh túm nhầm công chúa Eilonwy. Vậy là cả ba cùng rơi dây chuyền xuống hồ. Họ xoáy tròn một lúc lâu cho tới khi nghe thân mình đau đau thì mới biết là đã tới đáy hồ.
Và thật ngạc nhiên, họ vẫn thở được.Taran và cả nhóm đã rơi xuống vương quốc của người lùn. Sau đây chỉ kể ngắn gọn: Họ bị giải về gặp vua lùn Eiddileg, và sau một hồi thuyết phục khản cả cổ, vua lùn (lại vẫn do Shinichi đóng, không biết hắn để cho ai quay phim hộ hắn và quan trọng hơn là không biết tại sao hắn lại trèo lên sân khấu đóng liền tù tì hai vai rõ ràng là không dành cho hắn) đồng ý cho một người dẫn đường cả nhóm ra khỏi vương quốc. Đó là ông lùn Doli (lại cũng Shinichi nốt, thật chẳng hiểu tại sao hắn lại có thể làm được như thế) Đây là một ông lùn cực cáu cẳn vì không như những người lùn khác, ông không có phép tàng hình. Và ông dẫn cả nhóm ra khỏi vương quốc, tiến về Caer Dathyl.
Cả nhóm tới gần Caer Dathyl thì bị Vua Sừng cho quân phục kích.
Taran bước lên con đường mòn dẫn vào Caer Dathyl. Bỗng nhiên hắn dừng lại.
- Nghe coi có tiếng gì lạ không mọi người – Hắn nói, tay giữ chặt đốc kiếm
- Có… tiếng anh khịt mũi, chỉ có thế thôi – Eilonwy đứng đằng sau trêu
- Đây không phải lúc để bêu riếu nhau. – Taran khịt mũi, hừ một cái – Coi chừng kẻo chúng ta…
- Kréeeec… – Một thứ tiếng xé không khí vọng đến tai mọi người. Doli hầm hè
- Con quái điểu!
- Thế tức là… – Flewddur nuốt nước bọt
- Quân của Vua Sừng đang phục kích ở đây! – Taran rút gươm ra – Ta sẽ phải mở đường máu vào trong đó
- Đúng vậy, một người họ Fflam không bao giờ chùn bước trước nguy hiểm – Flewddur (tức Viễn) nói với vẻ mặt hớn hở làm Taran (tức Heiji) chỉ muốn bộp cho một phát vào mặt. Nhưng vì đang diễn, Taran đành ấm ức nói
- Ừ… đúng… rồi!
Quân của Vua Sừng ào tới. Doli với khả năng chiến đấu của mình nhanh nhẹn tiêu diệt gọn một toán quân đông như kiến. Flewddur thì lấy gươm chém vung tứ tán làm cho không tên nào dám tới gần. Eilonwy sử dụng chút phép thuật mình học được mở đường cho Taran – lúc này đang chém ngang bổ dọc trông rất hùng dũng – tiến vào Caer Dathyl.
Đang đánh hăng, tự dưng Taran giật bắn vì nghe giọng Vua Sừng sang sảng bên tai
- Nhóc con, mi đây rồi!
- Vua Sừng?!
Vua Sừng nhấc Taran lên bằng một tay và hét
- Mi là cái gai trong mắt ta đã quá lâu rồi. Nay mi tự dẫn xác tới đây nộp mạng, chắc hẳn mi chẳng còn kế sách nào hay hơn nữa. Được, ta sẽ cho mi toại nguyện.
- Ta… – Taran ú ớ
Nhìn thấy Eilonwy đi ngang, Taran giật mất thanh gươm mà chưa bao giờ Eilonwy cho hắn đụng vào, thanh gươm cô đang đeo sau lưng. Taran cố gắng rút gươm ra, và vầng hào quang lóa lên, hay nói đúng hơn là một ngọn lửa bùng cháy. Cả Taran và Vua Sừng hét lên đau đớn. Vua Sừng thả chàng Phụ-Chăn lợn xuống, nhìn cánh tay của mình bắt đầu biến mất, không phải do ngọn lửa vàng của thanh gươm mà là một thứ lửa đen tăm tối. Hắn gào lên đau đớn và dần dần biến mất, chỉ còn lại chiếc áo choàng đen (Ảo thuật gia Kaitou diễn có khác, khán giả vỗ tay ầm ầm) Còn Taran, hắn ngất từ bao giờ và được đưa vào trong thành (tức là trong cánh gà) Flewddur, Doli và Eilonwy cũng rút vào trong.
Đó là lúc ông hoàng Gwydion xuất hiện, nhấc thanh gươm Taran vừa cầm lên và cùng đội quân của mình tiêu diệt kẻ địch. Đây là cảnh để các diễn viên chính được nghỉ ngơi.
Vừa vào cánh gà, điện thoại của Viễn đã réo ầm. Anh đỏ mặt khi phát hiện ra mình diễn mà quên không tắt điện thoại. Viễn lầm lũi đi ra góc phòng, nhìn vào màn hình. Mặt anh bỗng tái đi…
Hôm đó, Viễn như lệ thường chở bạn mình về nhà. Hai đứa vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ.
Không may, một chiếc ô tô mất lái đã vượt đèn đỏ đâm vào xe của hai đứa nó lúc tụi nó đang vượt ngã tư. Rủi thay, chiếc ô tô đâm đúng vào phần đuôi xe, tức là chỗ Vĩnh ngồi, hất cô văng ra khỏi chiếc xe, đầu đập vào vỉa hè và bất tỉnh. Viễn cũng không khá khẩm gì hơn. Hắn nghe rắc một cái ở tay trái, chân phải, thân mình chà xuống mặt đường, xước dài và chảy máu rất nhiều. Hắn bất tỉnh…
Khi tỉnh dậy, hắn phát hiện ra mình đã ở trong bệnh viện. Cậu hắn đang ở bên cạnh, lo lắng nhìn đứa cháu. Viễn đã bất tỉnh 3 ngày và vừa tỉnh xong. Nhưng việc hắn quan tâm là bạn hắn kia. Bạn hắn có sao không.
Cậu hắn lắc đầu
- Cô bé bị chấn thương sọ não, gãy cổ, 3 xương sườn và hai tay, chân phải, mất máu rất nhiều. Không biết có duy trì sự sống được không….
- Cậu ấy… có thật không… cậu… cậu ơi, cô ấy đang ở phòng nào? – Viễn lắp bắp
- Đang cấp cứu. Cháu đừng lo lắng quá, chắc cô bé sẽ qua khỏi thôi.
Viễn nghe lời và lại nằm im, cơn đau giày vò hắn, hắn lịm đi sau một liều thuốc của bác sĩ.
2 tháng sau…
Viễn đã thi được vào trường mình muốn. Và như cậu hắn nói, hắn đã không lo lắng gì cả.
Nhưng tin tiếp theo ngay sau ngày hắn đỗ trường cấp 3 đã khiến hắn không còn sức sống.
Vĩnh vẫn sống, nhưng cô sẽ không tỉnh dậy nữa. Tức là từ nay, cô ở trong trạng thái sống thực vật.
Một giọt nước mắt rơi xuống má hắn, nóng hổi, chảy dài…

Vậy thì điều gì đã khiến cho Viễn tái xanh mặt mày như vậy?
Vì trên màn hình điện thoại là số của bệnh viện. Đã lâu lắm rồi bệnh viện không gọi cho Viễn, vì hắn dặn chỉ khi nào thật cần mới gọi cho hắn.
Viễn run run bật nắp điện thoại, chuẩn bị tinh thần đón nhận điều chẳng lành
- Alô? Tôi Viễn đây.
- Viễn hả…
Viễn lập tức sững người, tay cứng đờ nắm chặt lấy cái điện thoại. Đây là giọng nói mà đã 3 năm trời nay, đến bây giờ hắn mới được nghe lại.
Đó là giọng của cô ấy, dù rất yếu nhưng vẫn chứa đầy sức sống, điều này khiến Viễn mừng tới phát điên
- Trời ơi, Vĩnh hả? Phải cậu không? Ôi trời ơi! Cậu… cậu… tỉnh từ bao giờ thế?
Vĩnh cười yếu ớt ở đầu dây bên kia.
- Một tháng nay rồi. Từ lúc tỉnh dậy, mình phải tập luyện để phục hồi hệ sinh dưỡng cho bình thường. Còn Viễn? Nghe nói cậu đi du học rồi?
- Ừ… phải! – Viễn ấp úng, chợt nghĩ tới cảnh cô bạn hắn phải ở luốt tuốt sau hắn 3 lớp vì cái tai nạn quái đản đó.
- Chúc mừng cậu nha. – Vĩnh vui vẻ, rồi cô nói thêm – Nói cho cậu biết, tớ sẽ không để cậu vượt mặt đâu. Cứ đợi đấy, rồi có ngày tớ cũng được đi du học cho coi.
- Ừ, tớ biết mà. – Viễn cười vui vẻ – Tớ chờ cậu. Cứ yên tâm nghỉ ngơi và tập luyện đều cho khỏe đã rồi hẵng tính tới chuyện học.
- Tớ đâu phải con nít, cậu lo xa quá. Ừ, tớ sẽ làm như lời cậu nói.
- Ừ. Giờ xin lỗi cậu nhé, tớ bận. Có gì chúng mình nói chuyện sau. Tạm biệt!
- Ừ! Chào cậu nhé.
Viễn bần thần trước cái di động của mình. Vĩnh dập máy rồi, vậy mà hắn vẫn đứng thần người ra. Bao nhiêu tình cảm của hắn vẫn chưa thể thổ lộ ra được qua cái đoạn hội thoại rõ vớ vẩn kia. Nhưng… hắn đã nói rằng hắn sẽ chờ cô rồi còn gì. Không hiểu Vĩnh có biết ý hắn là gì không. Nhưng một người thông minh như vậy thì chắc chắn sẽ hiểu thôi, Viễn tự nhủ như vậy.
Từ nãy tới giờ đoạn đối thoại bằng tiếng mẹ đẻ của Viễn làm tất cả các diễn viên chính đang đứng ở trong cánh gà chẳng hiểu cái mô tê gì hết trơn. Nhưng đột ngột Viễn la lên bằng tiếng Nhật
- Ôi cám ơn trời đất, cám ơn trời đất! Cậu ấy sống rồi, ha ha ha, sống rồi! Ôi tôi yêu cuộc đời này quá! Ôi lạy tạ ơn trời đất!…
Heiji gãi đầu
- Bộ hắn bị điên hả?
Kazuha hừ mũi
- Chẳng biết cái gì cũng nói!
Rồi cô điềm nhiên tiến tới bên cạnh tên Viễn trông như khỉ sút chuồng kia và hỏi rất thân mật
- Có tin vui hả Viễn, cô ấy tỉnh chưa?
Câu hỏi này làm tập thể diễn viên chính gồm có Heiji, Saguru, Kaitou và Shinichi xém tí nữa thì lăn quay cu lơ ra đất để… xỉu! Trời ơi, sao lại nói với người ta bằng cái giọng “ta đây biết tỏng mọi chuyện rồi” vậy nè?
- Đúng rồi đó, đúng rồi đó! – Viễn cũng hí hửng trả lời làm hội Heiji xỉu lần hai – Cô ấy tỉnh rồi!
- Chúc mừng cậu!
- Ừ!
- Bây giờ mấy tên kia hết còn nghi ngờ tụi mình có vấn đề với nhau nữa nhá! – Kazuha vừa nói vừa liếc xéo qua hội con trai, liếc đến đứa nào mặt đứa đấy xám ngoét như chàm đổ
- Sao cơ? – Viễn ngơ ngác
- Không có gì đâu – Heiji cười gượng – Thật sự không có gì mà. Ủa, hình như đây là màn cậu ra hát chào mừng chiến thắng kìa, đi đi!
Sau khi đuổi khéo được Viễn ra sân khấu, cả lũ xúm và chỗ Kazuha đứng
- Cậu… biết rồi hả? – Heiji nuốt nước bọt
- Lại chả không. Thấy thái độ ghen tị mấy hôm nay của cậu là tớ biết thừa! – Kazuha nghinh mặt (Dùng từ sai à nha, phải là “ghen tuông” chứ!)
- Ờ, rồi sao? Sao cậu dỗi tớ lâu quá vậy? – Gạt được chuyện “tình địch” ra khỏi lòng, Heiji dễ dàng mở mồm ra để hỏi điều đó.
- Tại vì tớ thấy cậu giống trẻ con quá, đụng một tí là ghen nên giả vờ dỗi để dạy cho cậu một bài học đó thôi. – Rồi nàng kết luận một câu – Bọn con trai các cậu đúng là ngốc, chúa ngốc chứ không phải ngốc vừa.
Kazuha nói một câu làm Heiji nhột nhạt quá xá
- Vậy bây giờ làm sao cho hết ngốc? – Shinichi hỏi, cười hi hí
- Ra sân diễn tiếp chứ sao. Lúc nào xong, tớ có rất nhiều điều để chất vấn các cậu đó! – Kazuha cười cực tươi.
Nhưng cả lũ vừa dợm bước ra, thầy đạo diễn đã hét lên một câu chói tai làm cả lũ khựng lại
- Khoan!
Chúng nó quay ra nhìn thầy và thấy thầy đang gãi đầu
- Có em nào biết hát bài “Let me be your wings” không?
- Dạ?
- Có không?
Ngâm một lúc, Heiji giơ tay
- Em nè thầy!
- Em nữa! – Kaitou cũng giơ tay trong khi Saguru huých vào sườn Shinichi và cười hi hí “Chàng trộm đào hoa cũng biết chắp cánh cho người ta bay cơ đấy! Hí hí”. Shinichi nhún vai “Thì thế mới đúng là hắn! Mà sao hắn biết cái bài chuối cả nải này nhỉ?”
- Em thì… sơ sơ! – Kazuha rụt rè
- Tốt rồi, bây giờ thế này nhá… – Thầy đạo diễn phớt lờ hai đương sự đang đứng ngoài bêu riếu anh Phantom Thief của chúng ta, nói tiếp – Các em không dám đóng cái cảnh…
- Ewww, thầy đừng có nhắc tới nó! – Kazuha hốt hoảng kêu to
- Ừ thì không nhắc. Các em không dám, đúng không? Vậy bây giờ thế này nhé…
Nói rồi thầy đạo diễn gọi tụi nó xúm lại bàn bạc to nhỏ với nhau. Trong khi đó thì Viễn ở ngoài sân khấu cứ phải cố gắng câu giờ cho hội ở trong bàn bạc bằng cách hát đủ thứ bài hát trên đời. Đến lúc bí quá, chàng chơi luôn cả “Sorry sorry” làm khán giả bên dưới cười nôn ruột, thời đó đã làm gì có “Sorry sorry” mà cứ đứng xin lỗi mãi cơ!
Nhưng rồi cũng đến lúc các diễn viên chính phải ra sân khấu. Taran tí tởn ra đầu tiên, cúi rạp người chào khán giả. Và cái cách anh chàng dắt tay công chúa một cách rất chi là… tình tứ đi ra tiếp theo đã khiến cho khán giả biết là sắp sửa tới màn gì. Nhưng khán giả chỉ biết có phân nửa thôi, vì thế khán giả cứ ngồi dưới hò hét
- Kaz and her boyfriend sit under a tree, K-I-S and S they…
Những thể loại hò hét như vậy làm diễn viên đỏ lựng cả mặt. Để trấn áp khán giả, Saguru (Tức ông hoàng Gwydion) đành đứng lên khoát tay và hét to, quảng cáo bậy:
- Yêu cầu các thần dân của ta bình tĩnh. Sau đây là màn biểu diễn tình tứ của hai người hùng yêu quý của các bạn. Yêu cầu trật tự nếu không sẽ không có gì để xem hết á!
Lập tức khán giả ngồi yên, và nhạc nổi lên. Taran cúi xuống chào rất… lịch lãm và phong cách. Rối chàng đưa tay ra cho Eilonwy nắm (Công phu thật, chỉ trong 15 phút mà các người tập được cả màn khiêu vũ cơ đấy) Taran e hèm và bắt đầu cất giọng khiến cả hội trường im phắc vì đây là lần đầu tiên Taran (tức Heiji) mở miệng hát trước đám đông. Trước đây đã ai biết chàng thám tử miền Tây hát hò thế nào đâu, chúng nó sợ chàng hát giống… thám tử miền Đông thì thôi rồi đôi tai yêu dấu, vĩnh biệt, mày và ta đôi bờ cách xa!
Nhưng Taran không để khán giả phải thất vọng. Cu cậu hát hay hơn ông lùn Doli nhiều! Và màn khiêu vũ của tụi nó thì chỉ có thể nhận xét là tuyệt cú mèo (Sẽ tuyệt hẳn nếu Viễn thực sự chơi được đàn hạc để đệm cho bài này!)
Let me be your wings (Hãy để anh là đôi cánh của em)
Let me be your only love (Hãy để anh là tình yêu duy nhất của em)
Let me take you far beyond the stars (Hãy để anh đưa em đi xa hơn cả những vì sao)
Let me be your wings (Hãy để anh là đôi cánh của em)
Let me lift you high above (Hãy để anh nâng em lên cao hơn nữa)
Everything we’re dreaming of will soon be ours (Tất cả mọi điều ta mơ ước rồi cũng sớm thuộc về ta)
Anything that you desire (Tất cả những điều em mong ước)
Anything at all (Tất cả mọi điều)
Everyday I’ll take you higher (Mỗi ngày anh đều đưa em lên cao nữa)
And I’ll never let you fall (Và sẽ chẳng để em ngã xuống đâu)

Eilonwy được thầy đặc cách cho hát lời mình thuộc thôi, nên đến đây nàng mới hát cùng
Let me be your wings (Hãy để anh là đôi cánh của em)
Leave behind the world you know (Bỏ lại đằng sau thế giới ta từng biết)
For another world of wondrous things (Để tới một thế giới đầy những điều tuyệt diệu)
We’ll see the universe (Ta sẽ cùng ngắm cả thiên hà)
And dance on Saturn’s rings (Và khiêu vũ trên vành sao Thổ)
Fly with me and I will be your wings (Hãy bay cùng anh và anh sẽ là đôi cánh của em)

Anything that you desire
Anything at all
(Anything at all)
Everyday I’ll take you higher
And I’ll never let you fall

You will be my wings (Anh sẽ là đôi cánh của em)
(Let me be your wings) (Hãy để anh là đôi cánh của em)
You will be my only love (Anh sẽ là tình yêu duy nhất của em)
Get ready for another world of wondrous things (Hãy sẵn sàng cho một thế giới khác đầy những điều tuyệt diệu)

We’ll see the universe
And dance on Saturn’s rings

Heaven isn’t too far (Thiên đường không hề là quá xa)
Heaven is where you are (Thiên đường chính là nơi ta đang đứng)
Stay with me and (Hãy ở với anh và)
Let me be your (You will be my) wings (Hãy để anh là đôi cánh của em)

Sau khi hoan hô rầm trời, lũ bạn ác nhơn bên dưới lại tiếp tục
- Nè, yêu cầu hai nhân vật đi vào màn chính đi!
- Ừ, đúng rồi đấy, tụi này đi xem hôm nay là chỉ đợi thế thôi đấy!
Nhưng thầy đạo diễn đã bước ra dẫn luôn phần kết
- Cuộc phiêu lưu của ta đến đây là kết thúc. Dù cãi nhau suốt đường đi, hai nhân vật chính đã có cảm tình với nhau. 5 năm sau họ tổ chức đám cưới (Hic, có khi 5 năm sau hai đứa nó cưới thật chứ chả đùa!) và sống hạnh phúc mãi mãi! Vở diễn kết thúc. Cám ơn mọi người đã tới xem!
Thầy vội vã lùa các diễn viên mặt đang đỏ như cà chua chín vào trong cánh gà. Khán giả ở bên dưới thì lục tục ra về, rất ồn ã.
Vấn đề còn lại bây giờ là tại sao đối tượng Viễn “định” cưa đổ (Theo như cuốn truyện của hắn) lại không phải là Kazuha, và tại làm sao Kazuha biết chuyện của Viễn để nói với hắn một cách tự nhiên như vậy
Lúc ra về, thấy cả lũ xúm vào hỏi, Kazuha gục gặc đầu
- Ở đời không có gì là tự nhiên…
- Chỉ là quá tự nhiên thôi! – Heiji ngứa mồm chòng vào một câu, nhưng thấy mặt Kazuha đang chuyển sang sắc tím, anh chàng vội im bặt
- Thế này nhé… – Kazuha tiếp tục – Viễn có bạn gái ở nhà rồi. Cô ấy 3 năm trước bị tai nạn giao thông, dù sống được nhưng ở trạng thái sống thực vật. Cô ấy vừa tỉnh lại tháng trước. Viễn nói như vậy đấy.
- HẢ? – Cả nhóm Heiji há hốc mồm – Nhưng mà trong cuốn sổ của hắn, hắn nói là…
- Là sao? À, thảo nào cậu ấy bị mất cuốn sổ, ra là các cậu thó hả? – Kazuha lườm tụi Shinichi làm tụi nó nhột nhạt quá
- Không phải là thó, mà là cậu ta làm rơi, tụi này đem về đọc thử thôi. – Shinichi gãi đầu
- Thực ra, cuốn sổ đó chỉ có một phần ba là sự thật thôi!
- Hả? – Xém chút nữa thì tụi Shinichi lăn ra xỉu lần thứ 3 trong ngày
- Tức là…
- Tức là bố mẹ cậu ấy mất thật, nhưng mẹ kế thì vẫn sống, bà rất quý cậu ấy (vậy mà cậu ấy ác nhơn bôi bác hình tượng mẹ kế của mình!) Cô bạn gái trong truyện thực ra là nhân vật tưởng tượng lấy hình ảnh từ cô bạn gái thật của cậu ấy. Nói tóm lại, cả truyện chỉ có mỗi chi tiết bố mẹ cậu ấy mất là thật thôi. Mẹ mất trước, bố sau khi lấy vợ kế được 5 năm cũng ra đi vì tai nạn tàu hỏa. Quá tuyệt vọng trước mất mát tinh thần, cậu ấy mới rờ đến cây bút. Rồi một thời gian sau, xảy ra tai nạn đó, và cậu ấy tiếp tục đưa hình ảnh cô bạn gái vào truyện.
Trời đất, ra là chỉ có vậy thôi. Hội Shinichi mặt mày méo xệch nhìn nhau, đứa nào đứa nấy đều hiểu những ý nghĩ trong đầu bạn mình.
- Thế mà trước giờ mình cứ tưởng bở, mình cứ nghi oan cho tên bạn có số phận éo le ấy, ngốc ơi là ngốc! – Heiji vừa nghĩ vừa vò đầu
- Thế mà trước giờ mình cứ tưởng mình được dịp lấy le với tụi bạn bằng cách giúp đỡ cậu bạn ấy, ngố ơi là ngố! – Shinichi, Kaitou, Saguru vò đầu khổ sở.
8 cái bóng lếch thếch kéo qua sân trường, về khu nhà ký túc, mỗi đứa mang một tâm trạng. Nhưng mà xét cho cùng, tụi nó vẫn phải vui chứ, vì Heiji và Kazuha đã giải quyết ổn thỏa vụ cãi nhau, và cũng bởi vì sáng hôm sau, vì đang hớn hở trước sự hồi phục của bạn mình, Viễn í ới gọi tụi bạn mới quen trước lúc 6 giờ sáng.
- Dậy chưa mấy bạn ơi? Hôm nay tớ đãi món sushi đặc sản nhé. Đảm bảo ngon hết ý!
Đấy, bảo thế thì tụi nó không vui làm sao được!

Posted Tháng Mười Hai 31, 2010 by VnDrag in Uncategorized

We are one – The Lion King 2   Leave a comment

Hờ hờ, không thể tin nổi là mình từng nghĩ phần hai vua sư tử là phần một :) ) Ngày xưa xem phần hai trước phần một, thế là ngồi tưởng bở ;)



SIMBA:
As you go through life you’ll see (Khi sống trong đời con sẽ thấy)
There is so much that we (Có nhiều điều mà ta)
Don’t understand (Không hiểu được)

And the only thing we know (Và điều duy nhất ta biết)
Is things don’t always go (Là mọi chuyện không luôn đi theo)
The way we planned (Con đường ta vạch ra)

But you’ll see every day (Nhưng con sẽ thấy mỗi ngày)
That we’ll never turn away (Chúng ta sẽ không bao giờ quay lưng)
When it seems all your dreams come undone (Khi mà những giấc mơ của ta dường như chưa hoàn thành)

We will stand by your side (Chúng ta sẽ đứng bên con)
Filled with hope and filled with pride (Đầy hi vọng và đầy kiêu hãnh)
We are more than we are (Ta là nhiều hơn ta nghĩ)
We are one (Ta là một)

KIARA:
If there’s so much I must be (Nếu có nhiều thứ con phải trở thành đến vậy)
Can I still just be me (Con có thể chỉ là con)
The way I am? (Là chính con không?)

Can I trust in my own heart (Con có thể tin vào trái tim)
Or am I just one part (Hay con chỉ là một phần nhỏ)
Of some big plan? (Của kế hoạch vĩ đại nào đó?)

SIMBA:
Even those who are gone (Kể cả những người đã khuất)
Are with us as we go on (Vẫn cùng ta khi tiếp tục bước trên đường đời)
Your journey has only begun (Hành trình của con mới chỉ bắt đầu thôi)

Tears of pain, tears of joy (Nước mắt đớn đau, nước mắt hạnh phúc)
One thing nothing can destroy (Một điều chẳng thứ gì tiêu diệt được)
Is our pride, deep inside (Là niềm kiêu hãnh của ta, sâu thẳm bên trong)
We are one (Ta là một)

We are one, you and I (Ta là một, con và ta)
We are like the earth and sky (Chúng ta như đất và trời)
One family under the sun (Một gia đình dưới ánh dương)

All the wisdom to lead (Mọi sự thông thái để dẫn dắt con)
All the courage that you need (Mọi sự dũng cảm con cần)
You will find when you see (Con sẽ tìm thấy khi con nhận ra)
We are one (Ta là một)

Posted Tháng Năm 31, 2010 by VnDrag in Uncategorized

  Leave a comment


MusicPlaylist
Music Playlist at MixPod.com

Posted Tháng Tư 21, 2010 by VnDrag in Uncategorized

DC Fiction: Diary of a man   Leave a comment

Một hình ảnh mờ ảo hiện ra

trước mắt tôi.

Đó là những khuôn mặt trong căn phòng màu trắng.

Tôi đang ở đâu?

Những khuôn mặt xung quanh tôi chứa đầy sự thảng thốt, tôi có thể nhận thấy điều đó. Tôi cố mấp máy môi, tôi muốn nói một câu gì đó, và họ mừng rỡ reo lên

- Heiji tỉnh rồi!

- Heiji? Là ai thế?

Họ đang nói về ai vậy? Họ đều nhìn vào tôi với ánh mắt thảng thốt. Chẳng lẽ người họ nói chính là tôi? Tôi, kẻ đang nằm bẹp trên giường với một bên tay băng bột trắng.

Một người mặc áo blouse trắng đến gần giường, đưa tay ra

- Cố ngồi dậy nào cậu bé. Cậu đã mê man gần tuần nay rồi đó.

Tôi cảm thấy chóng mặt. Tất cả phải xúm lại đỡ, tới lúc đó tôi mới ngồi dậy nổi.

- Nào cậu bé. – Người mặc áo blouse trắng chìa ra trước mặt tôi một tờ giấy và một chiếc bút – Viết thử cho tôi vài chữ. Viết gì cũng được.

Tôi bấm bút và viết. Họ sao thế? Tôi đâu có dốt đến nỗi không biết viết bất kỳ cái gì. Nhưng người vừa đưa tờ giấy ra mừng lắm. Ông ta gọi tất cả mọi người ra khỏi phòng, để tôi lại sau khi đã đỡ tôi nằm xuống. Nhưng ngay lập tức, tôi ngồi dậy và tiến sát ra cửa. Đứng ở đó, tôi có thể nghe được họ nói những gì với nhau. Đầu tiên là một giọng đàn ông

- Cậu ấy không sao đâu. Thật may là đã đưa được cậu bé vào viện kịp thời.

- Không sao? – Giọng một cô gái – Cậu ấy quên cả chính tên mình cơ mà!

- Đó chỉ là tổn thương nhẹ. Cậu bé có thể xuất viện trong hai ngày nữa. Trong khoảng thời gian đó, mọi người có thể tìm cách làm cho cậu bé nhớ lại về mọi người cũng như các sự việc cậu bé đã trải qua. Giờ cho tôi xin phép….

Một lúc sau, tiếng người nói lại tiếp tục

- Vậy là trong lúc đuổi theo thủ phạm, Heiji vì đẩy hắn sang một bên mà bị ô tô đâm phải? – Giọng một người đàn ông

- Vâng. – Vẫn là giọng nữ ban nãy – Tên này sau đó dường như có động lòng, bèn chạy ngược lại đưa cậu ấy vào viện. Cũng may là viện ở ngay gần đó.

Tôi quay trở lại giường. Thực sự tôi chẳng hiểu họ đang nói những gì với nhau. Tôi cảm thấy mệt mỏi quá, tôi nằm xuống và ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, có thêm một vài người nữa vào thăm tôi. Một người thuộc độ tuổi trung niên, một cô gái trạc tuổi tôi và một thằng nhóc. Thật kỳ lạ, sao tôi thấy thằng nhóc này… quen quen.

Một cái tên lướt ngang suy nghĩ của tôi

Kudou Shinichi.

- Kudou? – Tôi mấp máy môi. Thật tai hại, ngay sau đó thằng nhóc bịt mồm tôi lại

- Anh ấy nói mê chị à! – Thằng nhỏ vừa cười vừa giải thích với cô gái đang đứng nhìn tôi trân trối, vẻ ngạc nhiên.

Khi thằng nhóc nói vậy, tôi cố gắng gỡ tay nó ra.

- Nhóc, làm gì vậy hả? Tôi đang ngạt thở đấy.

Một cái tên khác lại xẹt ngang đầu tôi. Vậy là tôi vội vàng thêm vào câu nói của mình

- Edogawa.

Mãi đến lúc này thằng nhóc mới chịu bỏ tay ra. Trong khi đó, ông bác già đặt bịch sữa và gói bánh lên bàn cạnh giường bệnh. Thằng nhỏ vội vã đẩy hai người kia ra ngoài

- Anh ấy cần nghỉ, mọi người ra ngoài đi.

- Thế còn em…

Chưa để cho cô gái nói hết câu, thằng nhóc đã đóng sầm cánh cửa lại. Nó vội vã đến gần giường tôi

- Cậu nhớ tôi không?

- Không

- Sao cậu nhớ tên tôi?

- Tôi không biết. Có lẽ đó là thứ gây ấn tượng quá mạnh cho tôi

- Cố nhớ lại coi

- Nhớ gì? Mà cậu đừng nói nữa, cậu nhóc ạ, tôi đau đầu lắm rồi. Để tôi nghỉ đi.

Một tuần sau

- HẢ? Đưa hắn tới hiện trường án mạng á?

Kazuha thét lên, hay nói đúng hơn là gào lên với Conan. Giờ thì tôi đã có thể nhớ được tên của họ, nhưng tôi không tài nào nhớ nổi những chuyện đã xảy ra trước đây

- Anh Hattori là thám tử thì đương nhiên óc suy luận cũng phải do một phần bẩm sinh – Conan gục gặc đầu như ông lão 90 đang giáo huấn con cháu – Hãy để anh ấy phá án thử, rồi chị sẽ thấy anh ấy tiến triển thế nào.

- Đôi lúc ta thấy chú mày quá già dặn so với tuổi thật của mình đấy. – Thám tử Mouri vừa phì phèo điếu thuốc vừa nói – Ta không nghĩ thằng nhỏ xì dầu này có thể phá án được với bộ óc trống không của nó đâu.

- Bố lạ thật. Phải thử thì mới biết được chứ. – Ran nhăn mặt nói với phụ thân của mình – Gần đây có vụ án nào không vậy bố?

- Em biết đấy. Thanh tra Megure đang đau đầu vì một vụ giết người ở khu Beika. Mà bác Mouri thì nhất định không chịu tham gia. Để anh Hattori đi thay vậy.

Thám tử Mouri nắm tay lại cái rắc. Ngay sau đó là một tiếng bộp. Tôi cứ nghĩ thằng nhóc Conan sẽ bị cốc đầu, nhưng nắm tay của thám tử Mouri lại dận xuống mặt bàn

- Tốt thôi, ta sẽ mang cục nợ đó đi. Rồi mi sẽ thấy nó chỉ làm cản trở công việc của ta.

Vậy là tôi được đưa đến hiện trường án mạng. Khi đến nơi, họ hỏi tôi lia lịa “Nhớ gì không? Nhớ gì không?” Trời đất, bộ mấy người muốn bắt một kẻ mất trí như tôi nhớ lại toàn bộ sự việc chỉ trong có vài ba giây đồng hồ thôi hả?

- Không, không vào đây. Kể cả nếu có anh đi theo, anh râu kẽm ạ! – Một bộ mặt tròn bạnh với cái mũ chụp trên đầu đón chúng tôi bằng một câu nói thẳng tưng.

- Sếp Megure, cho tôi vào đi mà! – Thám tử Mouri năn nỉ

- Lại có chuyện gì hả? Sao Hattori lại ở đây

- Thì tại thằng nhóc đó nên tôi mới tới đây đấy.

- Chẳng phải thằng bé bị tai nạn à? Tại sao lại đưa nó tới đây?

- Có lẽ “khả năng thiên bẩm” của nó sẽ giúp nó nhớ lại đôi chút chăng. – Ông Mouri vừa nói vừa liếc thằng nhỏ đang cười toe toét một cách ngây thơ vô tội vạ bên cạnh mình. Phải, chính cái thằng nhóc đã đề xuất cái ý kiến cho tôi tới đây.

- Ừ, được rồi. Nhưng đây là ngoại lệ, chỉ lần này thôi đấy. – Thanh tra Megure nhượng bộ và mở cửa căn phòng hiện trường ra.

Vậy là lần đầu tiên tôi nhìn thấy hiện trường án mạng

Đây là một căn phòng nhỏ, vô cùng bừa bãi khiến tôi có thể tin rằng chủ căn phòng này chắc chắn phải là một kẻ bẩn như hủi khi còn sống. Vâng, nói khi còn sống là tại vì đây là căn hộ của nạn nhân. Xác anh ta được tìm thấy ba hôm trước tại chính căn hộ này. Tôi vẫn chăm chỉ đọc báo và nhờ có báo tôi mới biết được nạn nhân tên Zakato Koichi, một nhân viên văn phòng. Bạn gái anh này tên là Sano Aiuchi, nằm trong diện nghi vấn cùng với hai người nữa là Onome Saito và Onome Hatakawa.

- Thấy chưa, thằng lỏi đó có làm ăn được gì đâu. – Ông Mouri hút thêm điếu thuốc nữa và nói trong lúc đang phả ra một làn khói.

- Cho cháu xem vật chứng. – Thằng nhóc Conan nói với ông Mouri bằng một giọng rất… mè nheo. – Cháu đưa anh Hattori – Nó vội vã thêm vào lúc nhìn thấy ánh mắt lửa đạn của ông Mouri.

- Đã làm quái gì có vật chứng. Phiên phiến đi kẻo ta cốc đầu mi đó thằng nhóc.

Tôi thắc mắc

- Cháu tưởng khi phá án thì đầu tiên phải tìm vật chứng?

- Nhưng bọn ta vẫn chưa tìm thấy. Đơn giản vậy thôi. – Ông Mouri lầm bầm

Tôi bắt đầu cảm thấy hào hứng. Dù chẳng biết phá án là cái gì, tôi vẫn hăng hái nói

- Vậy thì đi tìm vật chứng đi bác.

- Nhóc ngươi tìm thì cứ tìm. Dù sao ý kiến đưa nhóc đến đây cũng chẳng phải của ta.

Tôi nhún vai và quay đi. Ông Mouri vội nói với theo

- Nhớ đeo găng tay vào!

Thằng nhóc  Conan cũng tham gia lục lọi cùng tôi. Khoảng 10 phút sau, hai đứa đụng mặt nhau giữa căn bếp, trong tay mỗi đứa là một thứ đồ

- Đây – Tôi nói – là một tờ giấy có ghi một dòng chữ bằng máu rất kỳ lạ

- Và đây – Thằng nhóc chìa tay ra – Là một chiếc găng tay bằng vải thô, rất ráp, bị vứt lại trên ban công của căn hộ này.

Chiến lợi phẩm của tụi tôi làm thanh tra Megure ngạc nhiên

- Sao mấy đứa tìm được

- Cháu và tìm thấy mấy thứ này trong một cái ngách nhỏ ở ban công. Anh Hattori phát hiện ra tờ giấy này dưới một viên gạch lát sàn phòng bếp, còn dính một ít máu. Trong tờ giấy có ghi một hàng chữ kỳ lạ. – Conan nói với vẻ mặt ngô nghê, bộ mặt mà tôi có cảm giác là do nó cố tình tạo ra.

- À…

Nói đoạn thanh tra mở tờ giấy đang gập đôi ra và căng mắt đọc

- OJONNOMEAS – OTIAS – 0302. Đảo. Cái gì đây?

- Mật mã ạ. – Conan hào hứng.

- Được rồi, mấy thứ này đưa cho ông thần phá hoại Mouri, còn cái găng mang đi xét nghiệm

Khi thanh tra Megure vừa quay lưng đi thì Conan đã vội vàng chạy lên đằng trước

- Bác ơi, cho cháu tờ mã. Anh Heiji sắp đoán ra rồi.

- Thật hả? – Thanh tra Megure sáng bừng mặt lên và vội vàng đưa trả lại tờ mã.

Tôi nhăn mặt lúc thằng nhỏ đến gần

- Tôi đã đoán ra cái gì đâu.

- Đọc kỹ lại đi Hattori. Tôi không tin cậu không giải được cái mã vớ vẩn này.

Vâng, và tôi cầm lấy tờ giấy, ngoan ngoãn như một đứa con nít. Và bắt đầu đọc.

Viễn đứng nhịp chân trong sân khấu. Còn lâu mới đến phân cảnh của hắn.
Viễn bồi hồi nhớ lại những ngày còn sống tại quê nhà.
Phải, hồi đó vui lắm chứ. Hắn có rất nhiều bạn, và đặc biệt có một đứa thân nhất tên là Vĩnh. Bạn bè vẫn hay trêu hai đứa “Tụi bay bạn bè VĨNH VIỄN, chắc cũng có tình cảm VĨNH VIỄN luôn nhỉ!!!”
Thật tréo ngoe, bọn nó không thể cãi được mấy chục cái mồm của bọn bạn trong lớp khi bọn nó nói hai đứa “tình cảm”. Đơn giản, vì lúc nào hai đứa cũng đi chơi cùng nhau, đơn giản, vì lúc nào Viễn cũng gò lưng đạp xe đèo bạn về nhà. Và cũng thật đơn giản, vì Viễn là nam nhi, mà Vĩnh lại là phận nữ. Tên đầy đủ của cô là Lê Nguyễn Ngọc Vĩnh.
Năm vào lớp 6, khi nghe cô chủ nhiệm đọc danh sách lớp, duy chỉ có hai đứa tên bắt đầu bằng chữ V, lại còn Vĩnh và Viễn nữa, bọn bạn đã cười hi hí. Viễn xấu hổ lắm. Nhưng lúc đó hắn vẫn nghĩ rằng Vĩnh là phận trai giống mình, đỡ bị trêu chọc. Trớ trêu thay, khi cô bầu ban cán sự lớp, Vĩnh lại trở thành lớp phó kỷ luật, phải đi trình diện bà con làng nước, và cái sự thật rằng Vĩnh là con gái khiến cả lớp phá ra cười sặc sụa, còn Viễn, đường hoàng là lớp trưởng, nhưng không thể trấn áp tụi bạn quỷ sứ của mình, vì hắn đâu có đủ công lực để hò hét 48 cái miệng đang hú hét ầm ỹ kia. Và lúc đó hắn chỉ muốn có cái lỗ nẻ nào đó hiện ra để chui xuống quách, hoặc giả hắn có phép thần thông biến hóa như của Tôn Ngộ Không để hóa thành muỗi bay ngay ra khỏi lớp cũng được. Nhưng kẹt nỗi, những thứ thần thông quảng đại như thế thì đời nào mới xảy ra!
Thằng Long, đứa quậy nhất lớp, ngay ngày hôm sau đã có một bài viết to đại tướng ở trên bảng. Tiêu đề rất “khủng”: Vĩnh và Viễn, liệu có thành vĩnh viễn?
Và bên dưới không hề có thêm nội dung gì, chỉ có hình trái tim đủ bảy sắc cầu vồng. Thân mẫu của Long đều là giáo viên, xin mấy hộp phấn màu đâu có khó khăn gì, nhất là khi hộp phấn màu đó là để “phục vụ cho đại hội chi đội của lớp” như nó nói.
Tụi bạn đến lớp, thấy Long để ý ngỏ như vậy, liền thi nhau lấy phấn khi hai chữ V lên bảng, lại còn đua nhau xem đứa nào vẽ đẹp hơn. Con nhà Viễn tới lớp, thấy vậy bèn lấy cặp che mặt lủi thủi đi xuống cuối lớp. Vĩnh tới sau cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Nhưng tụi bạn không ngờ cái vụ đó lại khiến Vĩnh trở thành một lớp phó nghiêm và dữ hơn hổ. Đứa nào mất trật tự, nó xé giấy vo thành một viên nhỏ tí tẹo và ném thẳng vào mặt. Chưa lần nào nó ném trượt, vì thế nên Vĩnh mặc nhiên được đặt thêm cái tên “Anh hùng xạ điêu” và chiêu ném giấy của nó thì bị gọi là “Đạn giấy thần chưởng” Mọi người sợ uy lớp phó tới nỗi, chỉ cần đang nói chuyện mà nhác thấy cánh tay lớp phó giơ lên là tụi nó lập tức thôi ngay trò tía lia cái mồm.
Viễn trở thành bạn của Vĩnh cũng hoàn toàn do tình cờ.
Nhà Vĩnh ở trong một cái hẻm cực kỳ ngoằn ngoèo, nhà của nó không gọi là lụp xụp, nhưng cũng chỉ có đúng một tầng, còn thuộc loại nhà cấp 4 nữa.
Một cái khu lụp xụp như thế, đương nhiên sẽ có rất nhiều điều đáng lo.
Trùng hợp làm sao, nhà Viễn lại ở ngay khu phố gần đó. Hôm nào đi học về hai đứa cũng bắt gặp nhau. Một hôm, tự nhiên Vĩnh ra gặp chàng lớp trưởng lúc ra chơi
- Viễn này…
- S..Sao vậy? – Viễn hỏi mà giọng run bắn. Lỡ có tên quậy nào đó nhìn thấy thì rõ xí hổ.
- Nhà Viễn… ở gần khu mình đúng không?
- Ừ
- Hôm nay… Viễn đèo mình về được không?
- Ủa, sao thế?
- Mình không muốn đi bộ.
Ngâm nga một lúc, Viễn bảo
- Ừ, hôm nay cậu đợi tôi ở cổng trường nghen. Tôi đèo cậu về.
Đúng hẹn, Viễn ra cổng trường với cái xe đạp sườn ngang của mình. Vĩnh ôm cặp đứng đấy đợi từ bao giờ. Và hai đứa nó cùng đi về nhà.
Dọc đường Vĩnh không nói câu nào. Nhưng gần đến nhà thì Vĩnh bắt đầu dáo dác. Hình như nó sợ cái gì đấy.
Viễn không để ý. Nhưng một lúc sau, khi đến gần cái hẻm rồi, tự nhiên Vĩnh kêu
- Đạp lẹ lên Viễn.
- Chi vậy? – Viễn ngơ ngác
- Đạp lẹ lên.
Nghe giọng của cô bạn, Viễn thấy có gì đấy bất ổn. Vậy là chân hắn guồng lẹ, còn đầu hắn thì ngoái ra sau.
Hai thanh niên đi xe máy đang ở đằng sau nó. Chúng cười nhăn nhở. Nhìn mặt bọn này, Viễn biết thừa bọn nó là mấy đứa du côn, hay đi xin đểu người khác, bét lắm thì là bọn chuyên đi trêu ghẹo phụ nữ

Posted Tháng Một 12, 2010 by VnDrag in Uncategorized

Vấn đề thứ 16: A real story. Travel abroad   Leave a comment

Vấn đề thứ 16: A real story. Travel abroad

Vâng, hoàn toàn là chuyện thật!
Chuyện thật như đùa!
Sáng chủ nhật, khi Shinichi đang kéo gỗ trên giường, điện thoại của anh chàng rung bần bật dưới gối.
- Khổ quá, mình tắt báo thức đi rồi cơ mà nhờ?
Nói đoạn chàng thò tay xuống tắt phụt cái “báo thức” đi. Nhưng không ăn thua, vì một lúc sau cái “báo thức” lại kêu.
- Khổ quá nhờ!!!! – Shinichi lồm cồm bò dậy – Ta đập chết mi bây giờ đồ điện thoại dở rồ kia.
Nhưng khi lật gối lên, Shinichi mới phát hiện ra là có người gọi điện cho mình. Điện thoại của Miyano Shiho. Nhưng do quá buồn ngủ, cu cậu chẳng thèm gọi lại mà nằm duỗi chân thẳng cẳng, tiếp tục công việc đốn rừng vĩ đại của mình.
Mãi đến quá trưa Shinichi mới bò dậy. Đánh răng rửa mặt xong, anh chàng xuống chỗ bản tin trường. Hôm nay tên công tử đi sớm, không gọi anh chàng dậy làm chàng lỡ mất bao nhiêu tin tức hay ho.
Nhưng cái tin hay nhất thì Shinichi không lỡ, vì nó nằm sờ sờ ngay đấy, vừa được dán lên bảng tin. Đứng trước cái bảng tin là một đống đầu cổ lố nhố.
- Sao thế? Tránh qua một bên coi nào! – Shinichi cố len vào
- Nhìn xem ai được chọn đi giao lưu với đại học Sydney kìa! – Lũ sinh viên năm nhất huých vào người Shinichi. – Kudou Shinichi và người anh song sinh Kuroba Kaitou!
- Hử? – Shinichi dán mắt lên bảng tin – …. Hả???
- Congrat, congrat, à la vôtre, glückwünsche…. – Một loạt thứ tiếng chúc mừng vang lên. Shinichi đứng gãi đầu
- Hả? Sao lại như vậy nè?
Bảng thông báo còn nói Shinichi sẽ xếp hành lý để đi ngay sáng mai, tức sáng thứ hai. Tệ hại hơi, ông siêu trộm còn đi cùng với chàng nữa chứ.
Đến tối, lúc sắp xếp hành trang với Kaitou, Shinichi lầm bầm.
- Lần này tôi cấm cậu không được đụng vào bất cứ thứ gì của tôi đấy!
- Không dám ạ, ngài thám tử tai ương. – Kaitou xếp valy của mình và nguýt một cái rõ dài
- Dạ, tôi cũng không dám ạ, ngài trộm lông lá!
- Đồ mê trinh thám!
- Đồ háo sắc!
- Đồ nam châm hút đàn bà!
- Đồ nam châm điện hút xe tải!
Cứ thế, hai đứa cãi nhau cho đến lúc hết vốn từ để cãi.
Shinichi đưa tay lên
- Giải lao, mai nghĩ được từ gì tôi sẽ dùng tiếp…
- It’s… a deal! – Kaitou thở ra câu nói của mình.Saguru đứng ngoài cửa phòng nãy giờ, nghe chán chê cuộc cãi cọ rồi mới đi vào
- Hay, hay, phen này cả trường sẽ biết tài vặt của hai anh em: Võ mồm thập bát chưởng
- Biến! – Shinichi tung chân đá dép vào người Saguru
- Xéo! – Riêng Kaitou chẳng tế nhị tí nào, anh chàng nói một từ vô cùng thô và thuận tay ném luôn quần áo của Saguru đã gấp gọn gàng trên giường ra cửa.
- Này, đồ quá đáng, quần áo sạch của tôi…
Nhưng rồi Saguru gật gù
- Cũng đáng, mình có băng ghi âm về cuộc đấu khẩu của hai con mỉu rồi. Bye bye!
- Hả? – Cả Shinichi và Kaitou cùng hét toáng lên – Quay lại đây đồ bị thịt kia.
- Hai cậu đuổi tôi đi cơ mà nhỉ? Sao tôi lại phải quay lại? Mà bị thịt nào ở đây chứ? – Saguru vừa chạy vừa quay lại lè lưỡi trêu hai anh em đang hộc tốc dốc gan đuổi theo ở đằng sau. Hình như sau vụ cãi nhau rồi làm lành với Ayako, Saguru càng ngày càng hớn.
Đến lúc quá mệt không thể đuổi theo được nữa, Shinichi đành nhờ Kaitou dìu về phòng trong khi anh chàng vẫn bực tức văng ra những câu cực thiếu tôn trọng
- Đồ rửng mỡ, hết trò làm hả mà đi nghe trộm người ta? Đồ bị thịt, đồ ỉn sữa, đồ lợn nái, đồ bọ cạp, đồ rắn độc, đồ…
- Đồ gì kệ xác tôi, con khỉ lông lá chuyên đi ăn trộm ạ! – Saguru bị mắng nhiều quá nên tức mình phản công.
Nhưng dù sao hai “anh em sinh đôi” cũng chẳng thể làm gì Saguru, vì thế nên họ lếch thếch kéo nhau về phòng.
Sáng hôm sau, lúc lên máy bay, Shinichi và Kaitou vẫn còn cố chạy về phía Saguru – đang đứng ở gần chỗ hành lý – mà gào lên với một giọng thảm thiết
- Đưa trả cuốn băng đây… đưa đây!!!
- Đi lên! Băng beo gì chứ! – Aoko khi cùng Ran dùng vũ lực đẩy hai tên điên điên lên máy bay đã nói như vậy
- Im đi, cô thì biết gì! Giỏi lấy lại cái băng đấy đi! – Kaitou bực mình cãi lại
Tự dưng bị gọi bằng “cô” một cách vô cớ, Aoko nổi khùng
- Được rồi, tôi mà lấy lại được cuộn băng thì cậu đưa tôi đi ăn lẩu cá nghe chưa!
- Tôi thách cô lấy lại được đấy, cược thì cược! – Kaitou đồng ý luôn. Saguru vẫn đứng ở chỗ cũ và cười như một con khỉ. Mãi sau này mới biết hóa ra hắn thu lại cuộn băng vào máy nghe nhạc và cứ thế vừa nghe vừa cười hi hí.
Đi khoảng 10 tiếng, máy bay đáp xuống sân băng. Shinichi và Kaitou được cả một phái đoàn hùng hậu từ trường ra đón. Xã giao một hồi bằng tiếng Anh, cả hai đứa mỏi hết cả lưỡi. Ôi, sao ông hiệu trưởng nói nhanh thế, buộc bọn nó phải trả lời theo, mệt muốn bở hơi tai luôn à!
Mãi đến khi về trường rồi bọn nó mới thở ra được. Chứ sao nữa, vì người ra đón là Miyano Shiho.
- A, Kudou, Kuroba! – Shiho cười rất tươi – Thế nào, các cậu đi có mệt không?
- Đi thì không mệt, về đây mới mệt! – Shinichi trả lời mà líu cả lưỡi vào.
- Đáng đời, ai biểu hôm trước không nghe điện thoại của người ta
- Buồn ngủ chết đi được, ai còn hơi đâu nghe điện thoại.
Shiho lắc đầu. Ông hiệu trưởng tiến lại nói gì đó, cô trả lời dăm ba câu rồi quay lại nói.
- Bây giờ dẫn các cậu đi thăm trường…
Nghe vậy mà hai đứa kia chỉ muốn đâm đầu vào tường. Bọn nó chỉ muốn nằm vật ra đâu đó mà cưa gỗ thôi. Nhưng nể bạn, Shinichi kéo Kaitou đi cùng.
Đi được một lúc lâu, giới thiệu linh tinh hết rồi, Shiho mới nói
- Kỳ này có cả hai sinh viên ở Mỹ sang nha. Học đại học Harvard hẳn hoi.
- Ai thế? – Nghe nói đến Harvard là mắt Shinichi sáng lên hẳn
- Một nam một nữ thì phải. Có dán tên ở bảng tin trường đấy.
Nói rồi Shiho đưa luôn hai đứa đến chỗ bảng tin. Lướt một hồi từ trên xuống dưới, Shinichi chỉ
- Đây hả?
- Ừ.
- Chứ sao nữa, cậu không biết đọc à? – Kaitou mở miệng phá đám
- Im đi cho tôi nhờ.
Nói xong Shinichi đọc tên hai sinh viên đó.
- Magony Travolta và… – Đến người tiếp theo thì suýt nữa Shinichi bị sặc nước bọt – Jonathan Poirot? Cái đồ không biết tí gì về con gái lẫn bơi lội đó mà học đại học Harvard á?
- Shinichi? – Một giọng quen quen ở sau lưng Shinichi cất lên
- John? Red head John? (John? John tóc đỏ đấy hả?) – Shinichi quay lại
- Yeah? (Ừ?)
- The one who can’t swim and know nothing about girls? (Kẻ không biết bơi cũng chẳng biết gì về con gái ấy hả?)
- Shut up. If I know nothing about girl, how could I convince Mag to join me on this exchange students thingy? (Im đi, nếu tôi không biết gì về con gái thì làm sao tôi thuyết phục được Mag tham gia cái trò trao đổi học sinh nhí nhố này được?)
- Mag’s real name is Magony? (Tên thật của Mag là Magony hả?)
- Ah ha. (Ừ)
Nghe hai đứa nói chuyện mà Shiho lẫn Kaitou chẳng hiểu gì hết.
- Hai người quen nhau hả? – Shiho hỏi
- Ừ, tớ quen tay này đợt nghỉ xuân vừa rồi. Con trai bạn của mẹ tớ.
- Chà, đúng là trái đất tròn – Kaitou xoa tay vào nhau
Nói rồi anh chàng chìa tay ra trước mặt John
- Hi, my name is Kaitou Kuroba. I’m Mr.Kudou’s friend. Nice to meet you! (Chào, tên tớ là Kaitou Kuroba. Tớ là bạn của Kudou. Rất vui được gặp cậu)
- Oh, Kaitou Kuroba the thief huh? I’ve heard of you! (Ồ, ngài trộm Kaitou Kuroba ấy hả? Tớ đã từng nghe nói về cậu rồi) – John nói rất tự nhiên mà không hề biết sự tự nhiên của anh chàng sắp hại chết Shinichi
- Thief? (Trộm?) – Kaitou ngạc nhiên hỏi lại
- Yes, Kudou said so. (Ừ, Kudou nói thế.)
- Oh… i… see (Ồ… tớ… hiểu rồi) – Kaitou gằn giọng từng tiếng một, Shinichi hết hồn lùi lại
- Calm down. Big boy, calm down! (Bình tĩnh nhóc, bình tĩnh!)
- Nhóc, nhóc cái đầu cậu ấy! – Kaitou tức mình dùng tiếng Nhật và bổ luôn nắm tay lên đầu Shinichi
- Úi, đau. – Shinichi đưa tay ôm đầu
- Đau thì cốc thêm phát nữa cho cân là hết đau.
Thấy Kaitou định làm thật, Shinichi hoảng hồn lùi lại. Nhìn thấy Shiho, tự dưng anh chàng nghĩ ra cách đánh trống lảng.
- Miyano, hắn đâu rồi?
- Hắn nào? – Shiho ngơ ngác hỏi lại
- Thì hắn chứ còn hắn nào, Takayama Subaru ấy.
- Oh, Takayama Subaru hả? Hắn lượn mất từ sau lần bị lộ tẩy rồi. – Shiho nói thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Điều này khiến Kaitou quên luôn vụ trả thù Shinichi
- Hắn biến mất như chưa từng có mặt trên đời này và chẳng còn dám gửi cái gì đến nữa, ngay cả chat cũng không lên luôn…. – Shiho làm một lèo
- Thế cậu không thấy có gì lạ à? – Kaitou hỏi
- Lạ gì chứ. Chẳng qua là sợ quá nên không dám chường mặt ra đấy thôi.
- Nhỡ đâu cậu ta ốm… – Kaitou gãi cằm
Nghe đến đây Shiho giật thót
- Ốm gì?
- Ốm tương tư. – Kaitou nhăn răng cười
- Hả?
- Mà không chỉ có cậu ta thôi đâu, tớ thấy cậu cũng có biểu hiện đấy: Mắt nhìn xa xăm, thỉnh thoảng lại mím môi lại, gọi ba bốn lần mà không trả lời, hai tay thì cứ xoa vào nhau liên tục.
- So you’ve been in this before? (Vậy cậu đã từng ở trong trường hợp tương tự rồi hả?) – John hỏi
- Excuse me? (Gì cơ?) – Kaitou hỏi lại, rất ngạc nhiên vì John đâu có biết tiếng Nhật
- I translated all you’ve said to him! (Tớ đã giải thích tất cả những điều cậu vừa nói với cậu ấy rồi!) – Shinichi cười khoái trá.
- So? (Thế nào?) – John tiếp tục hỏi.
- No no no no no. Nah ah… (Không, không. Không có chuyện đó đâu…)
- Yes, yes, yes. That’s what called: … (Đúng rồi, đấy gọi là:…) – Nói đến đây Shinichi rống mồm lên hát
Who’d'ya think you’re kiddin’ (Anh nghĩ anh đang đùa ai chứ?)
She’s the Earth and heaven to you (Cô ấy là mặt đất và thiên đường đối với anh)
Try to keep it hidden (Anh cứ cố giấu nó đi)
Honey, we can see right through you (Bé yêu à chúng tôi có thể hiểu rõ anh)
Boyl, ya can’t conceal it (Anh không thể chối được đâu)
We know how ya feel and (Chúng tôi biết anh thấy thế nào và…)
Who you’re thinking of (Anh đang nghĩ về ai)

Shinichi sẽ tiếp tục nhái lời bài hát nếu John không thình lình kêu lên
- Oh boy, I didn’t know that you have such a terrible voice! (Chúa ơi, tớ không biết giọng cậu lại dở tệ như thế đấy!) – John nói trong lúc bịt chặt tai lại
- Yeah, and that’s the Gospel truth. (Ừ, và đó là sự thật.) – Một giọng nữ cất lên bên cạnh John khiến anh chàng giật bắn – Right? Johnny Poirot? (Nhỉ? Johnny Poirot?)
- Man, don’t jump out from nowhere like that! I’m starting to afraid you! (Đừng có nhảy ra thình lình như thế chứ! Tớ bắt đầu sợ cậu rồi đấy!) – John nhăn nhó. Người vừa mới “nhảy ra” là nàng Mag của chúng ta. Rồi anh chàng giới thiệu – Mag – Kaitou Kuroba. Kuroba – Magony Travolta or Mag Travolta for short.
Trong lúc mọi người làm quen thì Shiho đã lẳng lặng đi trước. Cô không muốn nghe thêm bất cứ từ nào về cái đuôi đáng ghét đó nữa. Bởi cứ mỗi lần nghe thấy, trong lòng cô lại rộn lên thứ gì đó, một cảm xúc khó tả. Nói là nhớ cũng đúng, nói là ghét cũng chẳng sai, mà nói là thích thì có lẽ lại càng chuẩn nữa. Nói là “có lẽ” bởi vì chính Shiho cũng đang phân vân không biết cái đó có đúng là “thích” không. Sau lần Subaru đi cướp vé, Shiho nửa giận nửa khoai khoái anh chàng trẻ con này. “Đã có ai dám cướp vé của đại gia để cho mình đi xem phim bao giờ đâu nhỉ? Cũng chưa từng ai kiên nhẫn gửi cho mình chocolate ăn, không phải hàng tuần mà là hàng ngày. Mà cũng chưa có ai dám lẽo đẽo đi theo mình bền bỉ như thế. Kể cả cái anh chàng Robert Edoardo, anh sinh viên người Ý lần trước đã giúp mình lật tẩy tội trạng của Subaru cũng chẳng dám đi theo lâu đến thế. Vậy mà hắn lại có đủ can đảm để đi theo cho tới tận ngày hôm đó. Chắc hắn cũng sẽ tiếp tục nếu…” Nghĩ đến đây, tự nhiên cô lại giật bắn mình. “Thôi chết, sao lâu thế rồi mà chẳng quà cáp biếu xén gì nữa, không lẽ….”
Một bàn tay đập bộp lên vai Shiho khiến cô tỉnh khỏi dòng suy nghĩ miên man. Là Kaitou
- Cô nương, đi mà không nói với tiểu nhân một lời là thế nào thế?
- Tối nay các cậu có rảnh không? – Shiho không trả lời mà hỏi bộp lại
- Chi? – Kaitou hỏi, nhướng mày lên
- Đi tìm hắn.
- A ha – Shinichi kêu lên rồi quay sang phiên dịch lại cho John nghe, trong khi Kaitou trêu Shiho
- Xin mời mọi người gọi điện tới tổng đài một chín không không một không không thấy để tư vấn về tình yêu và có được lời khuyên chín chắn nhất về tình yêu. Châm ngôn của tổng đài là:

Người cảm chớ dại để lâu
Người cảm hôm trước, hôm sau cảm người

Ý của chúng tôi là các bạn đừng cảm nhau không thì tổng đài chúng tôi làm việc mệt lắm…
Kaitou sẽ còn tiếp tục bô bô cái mồm lên nếu Shiho không bỏ đi.
- Khoan đã, tổng đài chưa nói hết mà. Khách hàng ơi!!!
Đuổi mãi mà không theo kịp “khách hàng”, “tư vấn viên” tức tối
- Hừ, người ta tư vấn mà không nghe, đã thế tôi mặc xác.
- Cậu tư vấn cái kiểu đấy thì khỉ ở trên rừng nghe, nói gì Shiho – Shinichi bụm miệng cười.
Tối hôm đó, chưa tới 7 giờ, Shiho đã lần lượt đi từng phòng lôi mấy ông bạn của mình ra. Kaitou trợn tròn mắt
- Bộ tiểu thư nghiêm túc hả?
- Tôi chưa bao giờ không nghiêm túc. Có ai như cậu đâu. Đừng suy bụng ta ra bụng người.
Kaitou gãi đầu cành cạch. Đụng thứ dữ, miệng lưỡi chàng như bị dính bằng keo con voi, nói cũng không ra hồn.
Yên ổn được một lúc, Shiho lại bị John phá đám
- So, will you buy anything for him? (Thế cậu có mua gì cho cậu ta không?)
- I’m afraid not. (Tớ e rằng là không)
- Why? (Tại sao?)
- Simple, because i don’t want to (Đơn giản thôi, vì tớ không muốn)
John đứng lại gãi đầu. Shinichi thở dài và kéo cu cậu.
- Come on!
Dò hỏi gần một tiếng đồng hồ, Shiho mới biết nhà của Subaru ở đâu. Nó là một căn nhà khó tìm, nằm lắt léo như đường đi trong một mê cung. Khi đến được trước cửa nhà Subaru, cả nhóm thực sự ngạc nhiên vì đó chỉ là một căn phòng nhỏ trong một khu nhà có thể gọi là nhà chung cư. Theo như lời của người chủ khu nhà, căn phòng của Subaru là phòng nhỏ nhất, nhưng lúc nào nó cũng gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ. Nhiều khi, đến một giờ nhất định, cậu chủ của căn phòng sẽ mở một bài hát nào đó rồi cất giọng hát theo. Ông chủ nhà còn nói nhỏ cho bọn nó nghe: Có hai cô sinh viên, một năm hai và một năm nhất mê giọng hát của chàng tới nỗi viết thư hâm mộ, rủi thay làm mất. Chỉ vì thế mà hai cô làm rộn khu nhà lên, có ai ngờ đâu là một trong hai cô nhỡ may làm rơi ngay trước cửa phòng Subaru, anh chàng đọc xong liền vo viên lại vứt sọt rác. Vài ba bữa sau chuyện vỡ ra, hai cô sinh viên vỡ mộng còn cả khu nhà được một phen vỡ bụng suýt vô bệnh viện vì cười quá nhiều.
Đến nơi rồi, Shiho lại không có dũng khí để nhấn chuông. Cô cứ đứng như trời trồng trước cửa. Kaitou lấy thế làm khó chịu lắm, “khách hàng” của chàng chả can đảm tí nào mà!
- Đây, có mỗi đưa tay lên ấn chuông thôi, làm gì mà nhát như cáy ngày thế? – Kaitou nắm chặt lấy tay Shiho rồi đưa lên nhấn vào cái chuông.
- Bỏ tay ra! – Shiho giằng tay ra khỏi Kaitou. – Vô duyên hết mức!
Kaitou gãi đầu gãi tai
- Tớ xin lỗi.
Trong khi đó, có một tiếng rên ở trong phòng vọng ra.
- Ai đấy?
Shiho lần này không thể đùn đẩy trọng trách cho ai được nữa, vì Subaru có biết ai trong số mấy người còn lại đâu (Trừ Shinichi thì may ra) Vì vậy nên cô đành trả lời
- Shiho Miyano đây.
- Hả?
Lần này không để Shiho kịp nói thêm, Kaitou đưa tay bịt mồm cô lại và giả giọng trả lời
- Là tớ, Miyano Shiho đây. Cậu mở cửa cho tớ được không?
Như nghe được câu thần chú kỳ diệu, từ bên trong tiếng dép loẹt xoẹt, tiếng khóa lạch cạch cất lên. Cửa mở và thân chủ với bộ dạng gà rù bước ra.
- Ah… Ai đây? – Subaru lướt qua đám người với ánh mắt ngạc nhiên. Lúc cái nhìn dừng lại ở Shinichi, anh chàng đột nhiên nhảy dựng lên như chưa từng ốm bao giờ. – Ah, Shinichi Kudou!!! Giấy… giấy… hắt xì!!!
- Cậu bình tĩnh lại đi nào. – Shiho chen ngang cơn hứng khởi của anh chàng. Tụi này tới thăm cậu đây, đây là Kaitou Kuroba, Shinichi Kudou, Jonathan Poirot và Magony Travolta, mấy học sinh sang trường mình giao lưu. Đoán là cậu ốm nên mới tới. Lâu lắm rồi không thấy cậu đi học nên tụi này lo…
- Lo quá cơ! – Kaitou cười hi hí với Shinichi và lập tức bị thụi vô be sườn. Shiho vẫn thản nhiên tiếp tục, phớt lờ ánh mắt hình viên đạn của Kaitou
- Thế cậu ốm nặng không, nghỉ cả tháng rồi còn gì…
- À, thực ra thì bữa nay tớ mới ốm. – Subaru kiếm được tờ giấy lau mũi – Còn tháng vừa rồi tớ nghỉ để làm hồ sơ chuyển trường.
- Hả?
- Ừ, chuyển trường, chuyển sang đại học… hắt xì…. đại học California ở Los Angeles. Bố mẹ tớ chuyển sang Mỹ công tác rồi, phải đi theo không hai đấng thân sinh lo chết mất. Tớ ở một mình thế này đã phải nài nỉ cả tháng trời rồi, giờ ở lại đây không đi theo thì chắc bố mẹ sẽ từ mình luôn mất.
- Ah, ra vậy…
Rồi cô hỏi lảng sang chuyện khác
- Thế bệnh tình của cậu thế nào?
- Có gì to tát đâu, cảm thường thôi, thế mà hai đấng thân sinh cứ bắt ở nhà nghỉ ngơi và bồi dưỡng. Đôi lúc tớ thấy mình làm phiền bố mẹ quá.
Cứ thế, câu chuyện tiếp tục suốt hai tiếng đồng hồ. Subaru và Shiho ngồi tán hươu tán vượn đủ thứ, mặc cho các nhân sự bên ngoài vừa ngáp vừa nhìn đồng hồ, ra chiều “Mệt lắm rồi, cho con về nhà mẹ ơi!!!” Nhưng Shiho có quan tâm đâu. Theo như Subaru nói thì hồ sơ gần xong rồi, chỉ cần làm ảnh thẻ đem nộp nữa là có thể sang Mỹ. Nếu thế, có lẽ đây là lần cuối cô được gặp anh chàng dai như đỉa này. Chính vì thế nên cô càng nhìn thật kỹ Subaru và phát hiện ra nhiều đặc điểm mà trước giờ cô chưa từng thấy, đơn giản chỉ vì trước giờ cô chỉ ngắm Subaru bằng nửa con mắt. Và cũng nhờ điều này, Shiho đã lần đầu tiên thừa nhận rằng tên này cũng khá là… ưa nhìn. Đối với nhiều cô gái, Subaru đúng là chuẩn mực: tóc nâu nhạt, bồng bềnh, mắt màu hổ phách, sống mũi thẳng, mặt thon, dài, dáng người gầy, cao. Với nhiều cô gái, thế là quá đẹp trai. Còn đối với Shiho, chỉ cần “ưa nhìn” đã là một bước tiến lớn. Viên kim cương bắt đầu bị mẻ rồi!Trên đường về, chẳng đứa nào nói với nhau câu gì. Shiho đã chìm vào dòng suy nghĩ rồi, giờ kéo cô ra khỏi đó có khi lại bị nguyền rủa. Tuy biết vậy nhưng Kaitou vẫn rắp tâm trêu trọc. Cu cậu giả giọng Elton John và hát bài hát nổi tiếng trong bộ phim “Vua sư tử”

And can you feel the love tonight? (Em có cảm nhận được tình yêu đêm nay?)
It is where we are (Đó là nơi ta đang đứng)
It’s enough for this wide-eyed wanderer (Thế là đủ cho kẻ lang thang nhẹ dạ này)
That we’ve got this far (Rằng ta đã đi xa nhường này)

Biết thừa là Kaitou đang trêu mình nhưng Shiho không nói gì. Cô chỉ lẳng lặng đi trước, như một cái bóng, như đang lướt chứ chẳng phải đang đi, nhẹ tựa lông hồng. Cái dáng đó như cái dáng của một người bị… thất tình. Kaitou nhận xét như vậy và hay làm sao, Subaru cũng nhận xét như vậy. Sau khi người đẹp của mình đi khỏi, anh chàng lập tức lệt xệt lê dép ra cửa sổ và đứng đó nhòm xuống. Thấy dáng điệu ủ rũ của Shiho, anh cũng chẳng biết nên buồn hay nên vui. Vậy là cái kế hoạch cưa đổ nàng được sắp đặt từ lần đầu gặp nhau sắp thành công, nhưng vấn đề là nếu tự nhiên chàng biến mất khỏi đất Úc thì cái kế hoạch ấy có còn gì nữa đâu, chỉ còn là cát bụi.
Subaru thừa nhận lúc đầu tại thấy cô gái người Nhật này rất… xinh nên anh chàng mới lập cái kế hoạch táo bạo như thế, mặc kệ Sarah cố gắng can rằng Shiho còn lạnh hơn băng và cứng hơn đá, tâm hồn tôi luyện thành một thứ gì đó mà còn lâu Subaru mới chinh phục được, nhưng anh mặc kệ. Vì mục tiêu cao cả, anh để dành tiền dần dần, đi thuê căn phòng nhỏ nhất trong khu phố để ở, và chocolate thì cứ đều đều đi đến trước cổng nhà Shiho.
Dần dần, sau khi tiếp xúc nhiều với Shiho, Subaru nhận ra rằng mình bắt đầu quý Shiho vì tính cách của cô, không phải chỉ mỗi vẻ bề ngoài. Nhưng khổ ghê, cô vẫn giữ khuôn mặt lạnh hơn tiền với Subaru, làm anh chàng chẳng bao giờ dám bày tỏ nỗi lòng. Khổ, nếu chàng biết chàng bao lần làm Shiho sợ phát khiếp thì có khi chàng sẽ chẳng dám gặp nàng nữa cho coi.
Chắc chuyện sẽ xảy ra theo chiều hướng “tình cảm thầm kín” mãi, nếu không có Kaitou và hội Shinichi ra tay.
Biết thừa hai người này có cảm tình với nhau quá đi rồi, Kaitou bèn bàn bạc kế hoạch “Kích bên Đông, đả bên Tây”
Nghe thấy cái tên hoành tá tràng đó, Shinichi hỏi bộp một câu
- Tức là giương bẫy phục lùa con mồi từ hai phía hả?
- Hờ, và sau khi vùng vẫy một hồi, hai con mồi sẽ nhận thấy mình phải giúp nhau thoát ra khỏi lưới, và sau khi giúp nhau, hai con mồi sẽ phải lòng nhau và sau khi phải lòng nhau thì…
- Poof, the wall is broken, they’ll be in love by midnight!!! (poof, bức tường bị phá, họ sẽ yêu nhau đêm nay!!!) – John hào hứng chen ngang
- Do not quote from the famous movie boy! (Đừng dẫn lời thoại từ bộ phim nổi tiếng!) – Mag nhìn John bằng ánh mắt khó tả
Shinichi cười
- So, what do you think? Perfect plan for our love-goos? (Thế các cậu nghĩ sao? Kế hoạch hoàn hảo cho đôi bồ câu đang yêu của chúng ta hả?)
- Perfect! But what is the exact plan? (Hoàn hảo! Nhưng kế hoạch cụ thể là gì?)
- Here, come now, we have job to do! (Lại đây nào, ta có việc phải làm đây.) – Kaitou ngoắc tay. Bọn nó chụm đầu vào nhau

***

Theo như chúng ta đã biết, Subaru sắp chuyển trường. Nhưng đương nhiên chàng không thể quên “người đẹp” của mình (Đẹp cả trong cả ngoài nha!) và muốn tìm thứ gì đó tặng cho nàng để nàng khỏi quên mình. Nhưng không biết tặng cái gì cả, vì thế nên Subaru đành nhờ người hiến kế.
Đầu tiên anh chàng đi hỏi Sarah, nhưng cô nàng này nghe tin anh chuyển trường là chẳng thiết nghĩ tới chuyện gặp mặt nữa, để cho “như chưa từng có cuộc chia tay”. Và cô nàng cứ ôm chăn khóc sướt mướt ở trên giường, mặc cho cả bố mắng mẹ la chỉ vì cái thằng đâu đâu.
Hết cách, anh chàng đánh bạo đi hỏi Robert Edoardo. Nhưng ông tướng này cũng “phải cảm” Shiho, đâu có dại gì để cho “tình địch” tạo vật chắn to đùng ngăn cản con đường tiến tới của mình. “Hắn đi không có cái gì để lại thì Shiho càng dễ quên hắn chứ sao!” Robert nghĩ vậy. Và anh chàng một mực lắc đầu, mặc cho Subaru hết nước nài nỉ mỏi cả miệng.
Trong tình cảnh đó, hai vị cứu tinh trời đánh xuất hiện. Nói là trời đánh bởi người đó chính là hai ông tướng Shinichi và Kaitou. Hai chàng xuất hiện khi Subaru đang rơi vào tuyệt vọng và cho chàng một tia nắng mới, tia nắng của hi vọng
- Sao? Mặt cậu dài ra như bánh đa ngâm nước ấy! – Kaitou hỏi với một cái đập tay lên vai Subaru. Khi đó, hai người đang gặp ông bạn của mình ngồi thừ ra trên băng ghế đá trong công viên.
- Có tâm sự gì hả? Kể cho tụi này nghe coi! – Shinichi hỏi tiếp và ngồi xuống sát rạt.
Vậy là Subaru chẳng ngại ngần gì cả, tồng tộc kể ra hết. Nghe xong Shinichi và Kaitou phải cố lắm mới không hét ầm lên vì sướng. Kế hoạch “kích bên Đông, đả bên Tây” bắt đầu được thực hiện. Hai ông lôi Subaru đi khắp các hiệu sách ở Sidney, không tiếc tiền mua hộ ông tướng bao nhiêu tác phẩm kinh điển. Thôi thì đủ thứ sách, chất lên giá của nhà Shiho chắc cũng còn phải thừa ra một đống để dưới đất! Tại vì bọn Shinichi thấy cuốn nào mình đọc rồi mà thấy hay là lôi ra nhét hết vào giỏ, để cho Subaru xách muốn còng cả lưng. Tính ra, hai đứa đã mấy mấy trăm ngàn yên mỗi đứa để mua sách cho Subaru và sau này anh chàng cũng bí mật trả lại tất cả tiền vào tài khoản của hai anh chàng hào phóng này.
Về xem lại tất cả chỗ sách đã mua, Subaru đếm được phải đến gần 30 quyển. Đúng hơn là 29. Và để có con số tròn trĩnh, anh đã lấy nốt cuốn yêu thích nhất của mình, “Đèn không hắt bóng” cho nốt vào sau khi đã dùng bút hí hoáy ghi cái gì đó lên bìa cuốn sách. Rồi cẩn thận hơn, anh chàng cho sách vào cùng một túi lớn đã xin ở cửa hàng cuối cùng, cẩn thận hơn nữa, Kaitou còn lấy cái nơ quấn quanh miệng túi và cẩn thận hơn nữa nữa là việc làm của Shinichi. Anh chàng chỉ đạo cho Subaru bỏ một cái bưu thiếp vào túi trước khi thắt nơ. Sau đó Kaitou và Shinichi lãnh sứ mệnh cao cả là đi chuyển hàng cho anh chàng “gà mờ với chuyện yêu đương” của chúng ta.
Chắc không nói cũng biết, lúc Shiho nhìn thấy cái túi to bự mà Shinichi đang xách, cô bỗng dưng thấy hoảng.
- Cái gì đây?
- Quà chia tay! – Shinichi nhanh nhảu trả lời và hè nhau khiêng túi sách bự vào phòng, vứt bẹt lên ghế salon và thở hồng hộc, làm như cái túi nặng cả tấn không bằng!
Chưa kịp để Shiho hoàn hồn, Kaitou đã giục
- Mở ra coi thử đi! Toàn hàng quý hiếm đấy! – Nói đoạn anh chàng đảo mắt nhìn quanh – Chẳng biết có chỗ nào để vừa cái đống này không.
Nghe cái giọng úp mở của Kaitou, Shiho ngồi xuống và thò tay ra. Nhưng trước khi mở, cô còn cẩn thận đảo mắt dò xét cái túi một lần nữa
- Trời ơi, mở đi, cứ làm như đấy là hoa ăn thịt không bằng. – Shinichi nói khích
Vậy là Shiho mở thật. Mở xong cô chỉ muốn xỉu. Còn Shinichi thì bắt đầu công tác tư tưởng với giọng điệu của mấy ông tiếp thị hàng ngoài phố.
- Ôi chà chà, toàn hàng hiếm à nha! “Ba chàng lính ngự lâm” của Alexandre Dumas này, “Hoa tulip đen” cũng của Dumas cha này, “Jane Eyre” của Charlotte Brontë này, “Đồi gió hú” của Emily Brontë này, “Tiếng gọi nơi hoang dã” của Jack London này, “Nhà thờ Đức Bà Paris” của Victor Hugo này…
Không hề có ý định tha thứ cho Shiho, Shinichi kể một lèo tên 15 cuốn đầu tiên. Tiếp theo là Kaitou oang oang tiếp lời nốt.
- “Ruồi trâu” của Ethel Lilian Voynich này, “Hai vạn dặm dưới đáy biển” của Jules Verne này – Nhưng ông tướng này thì không ngoan ngoãn như Shinichi mà còn phải đế thêm một câu vào – Đọc xong đau hết cả mắt, nhưng hay lắm, cứ đọc đi!
Bị Shinichi lườm, anh chàng ngoan ngoãn tiếp tục, không để ý thấy khổ chủ sắp chết cứng trên ghế rồi
- “Mối tình đầu” của Ivan Turgenev này, nghe đài đọc cái này rồi, truyện hay lắm à nha! “Đèn không hắt bóng” của Zunichi Wanatabe này. Sách bán cho khách mà để cũ mốc meo thế này hả? Không thể chấp nhận được!
Nghe đến đây, Shinichi vội vàng chặn họng súng tiểu liên của Kaitou lại
- Khoan, khoan, khoan. Hội ý 1 phút!
Nói rồi, anh chàng kéo sát Kaitou xuống và rít khẽ
- Này, “Đèn không hắt bóng” là sách của đất Nhật Bản mà, chúng mình có mua đâu. Sao nó lại ở đấy?
- Không biết, nhưng thấy cuốn này mốc meo cũ xì, chắc là sơ ý vớ phải lúc soát sách rồi. Bỏ tay cậu ra khỏi tai tôi đi! – Kaitou nhăn nhó đáp trả vì cái tai bị Shinichi kéo.
- Hừ, hay là tên này có điều thầm kín gì đó… – Shinichi lẩm bẩm
Rồi anh chàng đứng thẳng người lên, gọi
- Shiho này… Shiho? Shiho?
- Tám giờ tối nay ở nhà hàng Quay chỗ khoảng cầu Harbour. – Shiho nói
- Cái gì thế? Bộ cậu hẹn tụi này đi chơi hả? – Kaitou ngơ ngác
- Thích thì đi đi. Đi cùng với Subaru ấy. Đây là “thư mời” của hắn mà. – Shiho lườm Kaitou
- Hả?
Khỏi phải nói Kaitou sung sướng như thế nào. Vậy là thêm một bước nữa của kế hoạch đã thành công mỹ mãn mà không cần anh chàng phải nhúng tay vào. Kaitou hí hửng.
- Vậy cậu đi chứ hả?
Rồi không cần đợi câu trả lời, anh chàng hăng hái tiếp luôn
- Để bọn này mời chuyên gia trang điểm về đánh phấn tô son cho cô dâu… ái!
Chưa nói hết câu, cái nhéo và ánh mắt sắc như dao của Shiho đã bắn vào Kaitou, khiến anh chàng đau đớn kêu lên
- Cho xin lỗi, cho xin lỗi. Hic, thành thật xin lỗi, thành thật thành thật…
- Thôi khỏi. Hai cậu về đi.
Shinichi thò tay ra giả bộ lấy túi sách, nhưng Shiho đã gọi giật giọng
- Để túi sách đó lại!
Rồi cô lùa hai đứa như lùa vịt ra cửa
- Đi, đi về, đi về về về!
Rồi cánh cửa đóng sầm lại trước mặt hai đứa. Shinichi nhìn Kaitou, cả hai đứa cùng cười tít mắt.
Shiho đang ngồi thừ người ra trước tủ quần áo. Nhìn kỹ khắp lượt, cô mới phát hiện ra rằng hóa ra trong tủ của mình… chẳng có cái váy nào. Khổ ghê, tự dưng bữa nay cô muốn mình… nữ tính hơn một tẹo. Ừ, nữ tính đấy, có chết ai đâu nào.
Ti vi đang mở, không hiểu nghĩ gì mà cô chuyển ngay sang kênh thời trang. Xem kênh thời trang nửa tiếng thì ti vi mất sóng, vậy là Shiho lại ngồi thừ ra. Ngồi mất 15 phút nữa cô mới nghĩ ra.
- A, sao mình không gọi cho Ran nhỉ?
Nghĩ là làm liền. Cái di động cứ kêu tách tách.
Bây giờ chúng ta cùng quay về Nhật Bản. Hẳn bạn đọc vẫn còn nhớ cuốn băng thu trộm của Saguru. Hiện giờ, cả Heiji lẫn hội con gái đều xông vào cuộc giành lại cuốn băng đó, như thể nó quan trọng lắm. Mà đúng thế thật, cuốn băng tạp chủng đó giờ có cả những cuộc nói chuyện riêng tư của Ran, Kazuha, Heiji, Aoko, cả Ayako mà Saguru cũng không buông tha. Mà cái anh chàng này chỉ thích quay mấy đoạn cãi lộn của các anh chị. Còn Ran và Aoko, khi các chàng không có nhà thì các cô nói những gì? Chuyện mua chuyện sắm chứ sao nữa. Vậy mà tên Saguru vô duyên kia cũng thu băng lại. Mọi người tức lắm, có cảm tưởng mình có thể ném dép và Saguru mọi lúc mọi nơi.
Khi Shiho gọi về cũng là lúc Ran đang xuống nước nài nỉ Saguru trả cuộn băng lại. Con gái mà, phải giữ ý tứ chứ. Nhưng cũng vì thế mà Saguru càng lợi dụng tợn. Saguru lắc đầu quầy quậy, mặc ánh mắt cún con, mà tiếng Anh người ta vẫn nói là “Puppy dog eyes” Đúng lúc không thể nào chịu đựng nổi nữa thì điện thoại của Ran rung bần bật
- Alô?
- Ran à?
- Shiho? Lâu lắm mới ga… à, nghe giọng cậu. Thế dạo này thế nào rồi?
- À. Tớ vẫn ổn, thực ra thì… tớ có chuyện cần tư vấn đây
- Vậy hả? – Ran ngạc nhiên hỏi và đi ra khỏi phòng – Cậu nói đi.
- Là thế này….
Phải đến nửa tiếng sau cuộc nói chuyện giữa hai người mới xong. Lúc Ran trở vào phòng, Saguru đã lại gác chân lên đống chăn và nheo nhéo
- Cậu cứ là chính cậu thôi, thế nhé, thế nhé!
- Này, làm sao cậu…. – Ran tức tím mặt – Quá lắm rồi, tôi mạnh tay đây
Đến lúc này thì Saguru phát hoảng, nhưng muốn trả cuộn băng bây giờ cũng đã là quá muộn rồi, bởi vì Ran đã dùng một đòn Karate chặt nó làm đôi.
***
8 giờ tối
Subaru sốt ruột ngồi nhìn đồng hồ. 8 giờ rồi. Rõ ràng là Shiho đã nói đồng ý rồi mà. Thực ra Shiho không nói trực tiếp, mà là hội Shinichi nói lại. Nhưng mà Subaru cảm thấy điều mà thần tượng mình nói có độ tin cậy rất cao. Và đúng là thế thật, khoảng 5 phút sau Shiho đã có mặt trong nhà hàng. Anh vội vàng vẫy tay.
- Gì mà cậu cứ chồm chồm lên thế? Mắt tớ có vấn đề gì đâu – Shiho nói lúc kéo ghế ngồi xuống.
- Thì tại… tớ hơi lo
- Lo gì?
- Lo… mắt cậu không nhìn thấy cái bàn này.
Rồi anh chàng cười nhạt
- Tại ông bạn Robert ngồi đằng kia mà
- Robert hả? Cậu ấy thì có sao đâu. Thế còn Sarah ngồi nhìn cậu chằm chằm ở kia thì sao?
- Sarah hả? Sao tớ không thấy?
- Ừ, thế tại sao tớ lại không thấy Robert?
- Tớ không biết.
Một bản nhạc mới đang được chơi. Subaru căng tai nghe rồi hỏi
- “Never knew i needed” đúng không nhỉ?
- Ừ…
Shiho ngồi yên nhìn chăm chăm ra phía trước mặt như nhìn vào không khí, nhưng thực ra “mục tiêu trong tầm ngắm” của cô lại là anh chàng Subaru.
You’re the best thing i never knew i needed (Em là điều tuyệt nhất mà tôi chưa từng biết tôi thật cần)
So when you were here i had no idea (Vậy nên xưa em ở đây tôi không hề biết)
You’re the best thing i never knew i needed (Em là điều tuyệt nhất mà tôi chưa từng biết tôi thật cần)
So now it’s so clear i need you here always (Và giờ đã rõ rằng tôi luôn cần em ở đây)

Trong trường hợp của Shiho lúc này, đại từ của chúng ta phải là “em” mới đúng, nhưng vì bài hát này dành tặng cho một nàng công chúa nên chúng ta đành phải dùng nghĩa nguyên gốc vậy.
Sau bài hát mới toe của Ne-Yo, Subaru và Shiho lại bắt đầu ngồi trơ như phỗng. Việc này khiến John ngứa mắt quá…. Úy, mà sao John lại ở đây vậy cà? Chậc, điều này cũng dễ hiểu thôi. Bất cứ lúc nào có màn kịch hay thì dù ở bất kỳ nơi đâu, dù có trở ngại chông gai đến thế nào, bọn Shinichi cũng sẽ mò đến. Phàm là con người, ai cũng có tính hiếu kỳ, nhưng hiếu kỳ như kiểu của Shinichi và bạn hắn thì đúng là không thể chấp nhận được.
John ngồi trong phòng nhạc, thò đầu ra nhìn đôi bồ câu (Chả hiểu John xin xỏ thế nào mà người ta cho ngồi chỉnh nhạc). Nhìn một hồi, anh chàng tức mình lẩm bẩm
- I played the best song of this year, why don’t they just…. kiss! Man, that would be much better for me! (Mình đã mở bài hay nhất năm nay rồi mà, sao họ không… hun nhau luôn đi cho người ta nhờ, thế có phải tốt cho mình không!)
- It’s not enough, we must do something more! (Chưa đủ đô đâu, phải làm hơn nữa cơ) – Shinichi lẩm bẩm. Nói rồi anh chàng lôi ra một đĩa nhạc có màu sắc rất đơn giản. Vừa đút vào máy anh vừa cười hi hí
- “Disney’s Greatest Love Songs”, chúng bay có chạy đằng trời.
Bọn nhí nhố đang ngồi trong phòng nhạc làm tất cả các khách hàng của quán cảm thấy lạ quá. Tự dưng hôm nay mấy người lôi cả tá bài từ thuở cổ lai hy ra cho khách hàng nghe. Nhưng vụ này lại tác động mạnh đến hai đối tượng chính của chúng ta. Nói chuyện mông lung một hồi, hai đứa bắt đầu chuyển sang chủ đề chính.
- Thế… chính xác là bao giờ cậu đi? – Shiho hỏi lúc Subaru chuẩn bị đút miếng pizza vào miệng. Anh chàng liền gác chuyện ăn uống lại và trả lời
- Ba ngày nữa.
Lại im lặng…
- Chắc tớ sẽ… nh… – Shiho ấp úng
- Sao cơ? – Subaru hỏi lại, anh chàng linh cảm sắp có chuyện xảy đến với mình.
Kaitou ngồi ở cái bàn ngay gần đấy, nghe thấy cuộc tâm sự… lãng xẹt của hai đương sự thì cáu lắm. Cu cậu lôi ngay cái bộ đàm ra và gọi cho Shinichi đang ngồi bên trong phòng nhạc
- Alpha gọi Delta, nghe rõ trả lời.
- Có phải đi tập quân sự đâu mà Alpha với Delta hả? – Có tiếng Shinichi càu nhàu – Sao thế?
- Hai đối tượng đang hành động thiếu chín chắn.
- Cậu nói năng cho tử tế đi!!!
- Nói thế mà cũng không hiểu. Nghe cho kỹ đây: Đôi bồ câu đang chuyển qua đề tài vớ vẩn, hàng động ngay đi!
- Okie donkey, action time! – Shinichi bẻ tay cái rắc trong khi Kaitou lẩm bẩm
- Rõ khoe khoang ạ!
Shinichi tắt phụp cái điện đàm đi và bắt đầu dò những bài hát trong đĩa.
- Chỉ thấy có một bài khả thi thôi, bật tạm vậy
Máy bắt đầu quay. Giai điệu quen thuộc của năm 1989 bắt đầu phát
There you see her
Sitting there across the way
She don’t got a lot to say but there’s something about her
And you don’t know why but you dying to try
You wanna kiss the girl

Subaru nhăn mặt nghĩ thầm: “Người nào mở cái bài này vậy? Ớn quá! Sao lại bắt tui hôn người ta là thế nào?”
Thực ra thì chàng cũng muốn hun thật, nhưng cũng như chàng hoàng tử trong bài hát, chàng không có đủ can đảm để mà làm chuyện đó. Chàng sợ Shiho lôi guốc ra quẳng vào đầu. Dù rằng lâu nay quen Shiho, chẳng bao giờ chàng thấy nàng đi guốc, nhưng trong thâm tâm chàng nghĩ rằng “Không có guốc thì vẫn còn cả tỉ cách nữa để oánh mình, thiếu gì đâu.” Vậy nên tình cảm của chàng chỉ còn nước giấu kín trong lòng thôi.
Nếu như Subaru biết người đẹp của anh cũng đang có những suy nghĩ tương tự thì chắc anh ngất quá.
Ngồi nghe được khoảng mươi giây nữa, Shiho và Subaru chịu hết nổi bèn rủ nhau đi về.
Vừa nhác thấy Subaru gọi người thanh toán, Shinichi đã phát hoảng.
- Ối, thuốc phản tác dụng! Bà con ơi thuốc phản tác dụng.
Nói rồi anh chàng vội vàng chuyển sang bài hát khác, nhưng hai đương sự đã dung dăng dung dẻ đi ra khỏi quán rồi. Shinichi hận mình tới nỗi buổi tối về đưa tay lên đập đầu mình côm cốp, xém tí nữa là u đầu.
Trên đường về, Subaru lặng lẽ đi đằng sau Shiho, như một chiếc bóng. Cả hai lặng lẽ không nói câu nào, mỗi người chìm vào một dòng cảm xúc.
Một lúc sau, Subaru nhận thấy ngôi nhà của người đẹp đã hiện ra trước mắt. Anh thở dài. Shiho quay lại hỏi
- Sao thế?
- Không có gì đâu.
- Cậu nói dối.
- Sao cậu biết?
- Biết chứ.
- Cậu đâu phải là thánh…
- Nhưng tớ vẫn biết.
Nói xong, lấy hết can đảm, cô nhón chân lên, nói nhỏ vào tai Subaru
- Thank you for a wonderful night
Kèm với nó là một cái hôn phớt vào má, người bình thường nhận được nó sẽ không nhận ra, nhưng Subaru thì khác. Anh đứng như trời trồng trước cửa nhà, mặt đoe bừng bừng như vừa ngồi trong nhà tắm hơi.
Đứng trơ ra một hồi, Subaru mới tỉnh ra. Anh chàng nhắn vội một tin nhắn cho Shiho
“Nhớ đọc sách nhé! Tạm biệt cậu!”
Ba ngày sau…
Trên chuyến máy bay tới Mỹ có một cậu học sinh người Nhật đang ngồi. Lại gần sẽ thấy một quyển sách để mở đặt trước mặt cậu. Chúng ta có thể thấy đó là cuốn “Đèn không hắt bóng”
Có thể bạn sẽ thắc mắc “Ủa, Shiho, sao lại trả hết sách lại cho người ta vậy?” Nhưng thực ra, đây là cuốn duy nhất Shiho trả lại cho Subaru. Nếu bạn chịu khó lật bìa cuối cùng của cuốn sách ra thì bạn sẽ hiểu. Ở đó có hai dòng chữ với hai nét chữ khác nhau. Dòng trên hơi thô ráp, có lẽ là của con trai, còn dòng dưới mềm mại hơn, chắc là của nữ giới. Và nếu bạn đọc hai dòng chữ đó, bạn sẽ biết nó là của ai viết…
“Forget me not!” Người con trai viết dòng chữ đó với tất cả sự cẩn thận của mình.
“I never will” Và người con gái cũng trả lời bằng tất cả tình cảm của mình.
***
Sau chuyến đi mệt lử, Shinichi và Kaitou trở lại Tokyo với tâm trạng rã rời. Shinichi rất muốn cốc đầu Kaitou vì kế hoạch của anh chàng không thành công (Đâu phải, anh Kaitou lập công lớn đấy chứ, hai đương sự củm nhau rồi còn gì!)
Về đến Tokyo, hai anh lại phải gặp Saguru “có chuyện” Nhưng vừa bước chân vào phòng, đón Shinichi không phải khuôn mặt tươi hơn hớn của Saguru, mà là một căn phòng ngập ngụa giấy sì mũi đã dùng. Vứt đầy sọt rác rồi, chỗ giấy đấy tràn luôn ra ngoài. Nằm trên giường là Saguru, rên hừ hừ, bên cạnh là gói giấy sạch và một cái bọc gì đó để trên bàn. Shinichi bèn đi vào lấy cái bọc ra. Bên trong là một cuộn băng bị chẻ đôi và một cái đĩa CD. Đoán rằng chắc hẳn có liên quan gì đến người ốm đây, Shinichi bèn đút cái đĩa vào máy vi tính và gọi Kaitou vào xem cùng. Được một lúc, giọng ca vàng của “người mà ai cũng biết là ai đấy” bắt đầu cất lên cùng với tiếng xả nước ầm ầm:
Son of Man, look to the sky
Lift your spirit, set it free
Some day you’ll walk tall with pride
Son of Man, a man in time you’ll be

Oh, yeah, oh, yeah, oh, yeah

Son of Man
Son of Man’s a man for all to see

Thank you all, thank you thank you. Oh no no, no signature. I’m not giving my signature around. It worth a ton of diamond you know! (Cám ơn mọi người. Ah, không ký đâu. Tôi không phân phát chữ ký đâu. Nó đáng giá bằng một tấn kim cương đấy, biết không!)
Shinichi và Kaitou ôm bụng cười rũ rượi. Vừa cười dứt cơn, anh chàng thám tử đã mở miệng trêu ghẹo
- Chúa ơi, tưởng ông có việc gì mà phải ở trong nhà tắm lâu đến vậy, hóa ra là ông tự sướng, ôi trời ơi!
- Cái này bán ra phải được hơn chục triệu yên đút túi à nha. Mắc cười dữ. Thám tử kiêm ca sĩ kiêm bậc thầy tự sướng bà con ơi!!! – Kaitou cũng chẳng khác gì hơn Shinichi. Anh chàng mở ngay cái giọng châm chích sở trường của mình ra.
Saguru chả dám nói năng gì, dù anh chàng bị ốm là tại cái đĩa đấy chứ đâu. Mà nói thì biết nói gì bây giờ, ai bảo ông gây sự trước. Đúng là ác giả ác báo ha!!!

Posted Tháng Mười Hai 25, 2009 by VnDrag in Uncategorized

I stand alone   Leave a comment

Nghiện bài này rồi, hay quá! “I stand alone” nằm trong phim “Quest for Camelot”. Bộ phim không nổi tiếng lắm, nhận không ít lời chê, nhưng không thể khẳng định rằng nó không có điểm nào hay.

I stand alone – Bryan White

Like every tree stands on its own
Reaching for the sky I stand alone.
I share my world with no one else.
All by myself I stand alone.

I know the sound of each rock and stone
And I embrace what others fear.
You are not to roam in this forgotten place,
Just the likes of me are welcome here.
Everything breathes and I know each breath
For me it means life for others it’s death.
It’s perfectly balanced, perfectly planned,
More than enough for this man.

Like every tree stands on its own
Reaching for the sky I stand alone.
I share my world with no one else.
All by myself I stand alone.

I’ve seen your world with these very eyes
Don’t come any closer, don’t even try
I’ve felt all the pain and heard all the lies
But in my world there’s no compromise

Like every tree stands on its own
Reaching for the sky I stand alone.
I share my world with no one else.
All by myself I stand alone.

Như mọi thân cây tự đứng một mình
Vươn tới bầu trời, tôi tự đứng vững
Tôi chia sẻ thế giới này với không ai cả
Chỉ bằng chính mình, tôi tự đứng vững

Tôi biết âm thanh của từng viên đá nhỏ
Và tôi bao trùm lên nỗi sợ của tôi
Cô không nên đi lang thang ở nơi bị lãng quên này
Chỉ người như tôi được chào đón ở đây

Mọi thứ đều hít thở và tôi biết từng hơi thở
Với tôi nó sống, với người khác chỉ là thứ vô tri
Nó hoàn toàn cân bằng, hoàn toàn trong trù định
Thế là quá đủ cho một kẻ như tôi

Như mọi thân cây tự đứng một mình
Vươn tới bầu trời, tôi tự đứng vững
Tôi chia sẻ thế giới này với không ai cả
Chỉ bằng chính mình, tôi tự đứng vững

Tôi đã thấy thế giới của cô bằng đôi mắt này
Đừng tới gần hơn, đừng cố gắng nữa
Tôi đã cảm nhận mọi nỗi đau, đã nghe đủ lời nói dối
Nhưng trong thế giới của tôi không có sự thỏa hiệp

Như mọi thân cây tự đứng một mình
Vươn tới bầu trời, tôi tự đứng vững
Tôi chia sẻ thế giới này với không ai cả
Chỉ bằng chính mình, tôi tự đứng vững

Chỉ bằng chính mình, tôi tự đứng vững

Chỉ bằng chính mình, tôi tự đứng vững

Giới thiệu về Quest for Camelot

Edit by VnDrag (aka DraNYC)

Cốt phim
Ở nước Anh thế kỉ 6, dưới triều đại của vua Arthur, có một gia đình sống hạnh phúc nơi nông trại ven biển. Người cha Lionel là một trong những hiệp sĩ Bàn Tròn (cấp bậc hiệp sĩ cao nhất thời bấy giờ); bà mẹ Juliana rất dịu dàng và xinh đẹp. Họ có một cô con gái nhỏ tên Kayley. Cô bé thường xuyên bắt cha kể đi kể lại câu chuyện về vua Arthur cùng thanh kiếm Excalibur huyền thoại, rồi ao ước sau này cũng sẽ trở thành hiệp sĩ của Bàn Tròn giống cha vậy. Nhưng chuỗi ngày vui tươi của gia đình ông Lionel thật ngắn ngủi.

Trong một lần Lionel đến thủ đô Camelot dự hội nghị Bàn Tròn – được tổ chức 10 năm một lần, ông hi sinh tính mạng để bảo vệ đức vua khỏi tên phản bội Baron Ruber. Hắn cuối cùng chịu thất bại trước sức mạnh của thanh kiếm Excalibur, phải bỏ trốn biệt tích. Cô bé Kayley đau buồn khôn xiết khi cha mình qua đời, bởi cô bé vô cùng kính yêu cha. Vua Arthur đích thân đến dự đám tang Lionel và đưa ra lời thề trang trọng với vợ của ông: “Chồng bà đã hi sinh để cứu ta và Camelot, Juliana ạ! Mọi cổng thành của Camelot sẽ luôn mở để đón bà.” Mùa đông ảm đạm năm đó, Kayley mới 10 tuổi. Mười năm trôi qua, Kayley giờ đã là một thiếu nữ xinh đẹp, hiếu động. Nàng vẫn ấp ủ khát khao trở thành hiệp sĩ hồi nhỏ. Nhưng vào thời xưa, đối với một cô gái thì đó là điều quá xa vời. Trong khi ấy, ở Camelot, vua Arthur đang tổ chức hội nghị Bàn Tròn, bỗng một con quái vật sư tử đầu chim (Griffin) đến cướp thanh kiếm Excalibur, khiến vua Arthur bị thương nặng. Quân lính vội thổi tù và báo động rồi nhanh chóng đuổi theo nó. Trên đường bay, quái vật đã bị con chim ưng cánh bạc tên Ayden của nhà tiên tri già Merlin – cận thần phụng sự vua Arthur – tấn công dữ dội. Sự việc này khiến cho thanh kiếm quý giá bị rơi xuống “Rừng Cấm” (Forbidden Forest). Tin Excalibur bị đánh cắp nhanh chóng truyền tới vùng nông trại của mẹ con Kayley, nàng vội xin mẹ cho đi tìm thanh kiếm nhưng bà Juliana nhất quyết không chịu. Bất ngờ tên Ruber phản bội ngày nào đột ngột trở về và xông vào căn nhà của họ, bắt Juliana cùng con gái bà làm con tin. Hắn còn dùng thuốc độc mua từ bọn phù thuỷ chế tạo ra rất nhiều chiến binh bằng sắt thép. May mắn thay, Kayley trốn được ra ngoài khi lũ thuộc hạ của Ruber sơ ý. Bà Juliana dặn dò: “Ruber phải mất 3 ngày mới tới được Camelot, trong thời gian đó, con hãy mau đến cảnh báo cho vua Arthur biết. Đi đi Kayley, con chính là niềm hy vọng duy nhất!” Lúc chạy trốn, nàng tình cờ nghe được Ruber và quái vật sư tử đầu chim nói chuyện. Nhờ đó, nàng mới biết Excalibur đang ở đâu đó nơi vùng “Rừng cấm”, vì vậy Kayley chọn hướng đi đến “Rừng cấm” thay vì tới thủ đô Camelot. Ruber thấy Kayley cưỡi ngựa bỏ trốn, hắn vội sai thuộc hạ đuổi theo. Từ đằng xa, Juliana chứng kiến rõ mọi điều, bà chỉ còn biết nguyện cầu vong linh người chồng quá cố phù hộ cho con gái họ.

Kayley đến gần “Rừng cấm” thì con ngựa sợ hãi lồng lên, hất nàng xuống đất, sau lưng là bọn thuộc hạ dữ tợn của Ruber. Nàng phải chạy bộ vào rừng. Nhưng do sơ suất, Kayley đã bị ngã xuống một cái ao và gặp gỡ một anh chàng kì lạ, tay cầm gậy gỗ, bên cạnh anh ta là con chim ưng cánh bạc. Anh đánh bại lũ thuộc hạ của Ruber, cứu Kayley khỏi nguy hiểm. Ngay sau đó, Kayley biết được người này tên Garrett, một người mù ẩn dật, hồi nhỏ đã từng sống ở Camelot; con chim ưng Ayden là bạn dẫn đường duy nhất của anh. Kayley nói với Garret rằng Excalibur đã bị mất cắp và có vẻ như Ayden biết nó ở đâu. Thế là hai người bắt đầu kết bạn, cùng nhau đi tìm thanh kiếm. Trong cuộc hành trình, họ lạc vào lãnh địa của loài rồng, gặp gỡ con rồng nhỏ 2 đầu mang tên Devon & Cornwall. Con rồng này từ ngày sinh ra đã có 2 đầu, lại không thể phun lửa hoặc bay nên thường bị đồng loại bắt nạt, trêu chọc. Chúng giúp nhóm bạn Kayley thoát khỏi sự truy lùng của Ruber, từ đó Devon lẫn Cornwall phá bỏ luôn lời thề của rồng, đi theo hỗ trợ hai người trên đường tìm lại Excalibur. Vô số gian lao, nguy hiểm trong cuộc truy lùng đã làm nảy nở tình yêu giữa Garrett và Kayley. Nhờ có chim ưng Ayden dẫn lối, họ tìm thấy Excalibur đang ở trong tay của gã khổng lồ. Dựa vào nỗ lực và lòng tin, họ lấy được thanh kiếm khỏi… hàm răng của tên khổng lồ (gã này dùng thanh kiếm làm tăm xỉa răng). Tất cả mọi người hồ hởi đi đến thủ đô Camelot. Tuy nhiên Garrett vì tự ti và mặc cảm nên không dám về Camelot. Anh từ giã Kayley, Devon & Cornwall, cùng Ayden trở lại “Rừng cấm”.

Kayley vừa mới đi được một đoạn đã bị quân của Ruber bắt. Ruber đoạt được Excalibur, hắn dùng thuốc thần để làm thanh kiếm dính liền vào tay phải hắn. Sau đó Ruber tống Kayley vào xe ngựa với mẹ nàng, tiến thẳng về Camelot. Rồng 2 đầu Devon, Cornwall cứng kiến cảnh đó, vội chạy đi cầu cứu Garrett. Lần đầu tiên trong đời, 2 cái đầu riêng biệt của chú rồng này đồng quan điểm, giúp cho cả 2 có thể phun lửa và bay lên cao. Chiếc xe ngựa của Ruber đã tới cổng thành, ngồi trước xe là bà Juliana. Nhớ lời thề cũ, quân lính hạ cổng thành cho bà vào. Vừa lọt vào bện trong, bọn lâu la bằng sắt thép của Ruber từ các thùng xe ngựa lao ra, tàn phá Camelot. Còn Ruber nhanh chóng đi vào lâu đài để giết nhà vua. Kayley nhìn thấy, nàng vội chạy theo ngăn cản hắn. Đám lâu la đuổi theo Kayley rồi đẩy nàng từ bờ thành cao xuống. May mắn thay, Devon & Cornwall đã đưa Garrett đến chi viện, cứu Kayley. Rồng 2 đầu lao vào tả xung hữu đột với quân của Ruber, còn Garrett dẫn Kayley xuống một đường hầm bí mật, thông vào phòng hội nghị Bàn Tròn, ở đó vua Arthur đang chống chọi với lưỡi kiếm trong tay Ruber. Bằng mưu trí và lòng dũng cảm, hai người dụ hắn ra chỗ tảng đá thần kì, nơi từng cắm thanh kiếm Excalibur xưa kia. Sức mạnh của tảng đá khiến Ruber bị tan xương nát thịt, đồng thời sức mạnh này cũng khiến vua Arthur lành lại vết thương, các chiến binh sắt thép trở lại như cũ. Thanh kiếm Excalibur cuối cùng cũng trở về với chủ đích thực của nó.

Thanh bình trở lại với nhân dân Camelot. Vua Arthur trân trọng phong cho Kayley và Garrett danh hiệu Hiệp sĩ Bàn Tròn. Sau đó, hai người cưới nhau, sống hạnh phúc đến trọn đời.

Nhân vật
Kayley (Lồng tiếng bởi Jessalyn Gilsig, phần hát do Andrea Corr đảm nhiệm): Một cô gái trẻ sau trở thành Hiệp sĩ Bàn tròn. Cô sinh ra vào ngày vua Arthur rút thanh gươm Excalibur ra khỏi đá. Là một cô gái tháo vát, bướng bỉnh nhưng lại rất dũng cảm. Cô có thói quen nói trước khi nghĩ.

Garrett (Lồng tiếng bởi Cary Elwes, phần hát do Bryan White đảm nhiệm): Một người mù sống ẩn dật. Anh từng là người coi ngựa sống ở Camelot. Nhưng trong một trận hoả hoạn, Garrett phải giải thoát những con ngựa và bị chúng đạp vào gáy. Từ đó mắt anh hoàn toàn chẳng nhìn thấy gì nữa. Ông Lionel đã đích thân huấn luyện Garrett để anh thích nghi với bóng tối. Ông dạy anh rằng sức mạnh của một hiệp sĩ chính là ở trái tim. Tuy nhiên sau cái chết của Lionel, anh tuyệt vọng dần, cuối cùng Garrett đã từ bỏ ước mơ làm hiệp sĩ, lui về sống trong rừng sâu.

Ruber: Kẻ tham lam, thực dụng, trong hàng ngũ các hiệp sĩ Bàn Tròn và cũng là thủ phạm gây nên cái chết của ông Lionel. Hắn ôm ý đồ đoạt ngôi vua và đưa nước Anh trở về thời kì mông muội.


Devon & Cornwall: Con rồng 2 đầu tốt bụng, giúp đỡ Kayley lẫn Garret rất nhiều trên đường tìm Excalibur. Mới đầu, 2 cái đầu riêng biệt của con rồng này cứ cãi cọ suốt. Nhưng sau đó, chúng ngộ ra rằng chỉ khi chúng đoàn kết với nhau, chúng mới có thể bay và phun lửa như các con rồng khác được.

Posted Tháng Mười Hai 7, 2009 by VnDrag in Uncategorized

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.